Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 367: Mắc Xương Rồi

Chương 367: Mắc Xương Rồi




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Không bao lâu, một bên xương mang trên đầu cá mở ra, Đạo Nhân cóc ôm một khỏa hạt châu còn lớn hơn so với nó leo ra, không đợi đồ đệ hỏi dò, cấp tốc chuyển đi một bên, ôm vào trong ngực chạy như bay đến Hồ Lô, trên bụng nhấp nhô, nhìn xem Hắc Văn Hồ Lô liền tranh thủ bỏ Yêu Đan vào miệng hồ lô, dùng sức nhảy lên đánh vài cái, mới đưa khỏa hạt châu này nhét vào.

Màng cóc đập đập Hồ Lô, một màng chống eo, hừ hừ cười ra tiếng.

- Ha ha... Lão phu rốt cục không uổng công ủy khuất, tương lai có thể quát tháo phong vân, quan sát thiên địa hay không liền dựa vào nó... Ha ha ha..... Ách!

Tiếng cười im bặt mà dừng, Đạo Nhân cóc trừng lớn con mắt, "Bình" ngồi xuống, nụ cười cứng ở trên mặt.

- Sư phụ?

Lục Lương Sinh nhìn thấy Đạo Nhân cóc bỗng nhiên ngồi trên mặt đất, bận bịu đi tới:

- Người thế nào? Ăn huyết nhục Ngư Yêu, có chỗ nào không ổn?

- Ha....

- Khụ....

Đạo Nhân cóc gian nan đứng lên, vịn Hồ Lô, ho khan hai tiếng, gạt ra chút thanh âm:

- Bị... Bị mắc xương cá rồi.

....

Mây đỏ trên bầu trời biến mất, bách tính tiểu trấn bị vài tiếng sóng lớn gào thét bừng tỉnh, đứng ở cửa ra vào, sau cửa sổ nhìn xem dị tượng trên bầu trời, đến khi mây đỏ tiêu tán, mới phản ứng được.

- Vừa rồi là chuyện gì xảy ra? Một tiếng vang thật lớn, may mắn lúc ấy còn không có cùng bà nương lên giường lâm trận.

-... Xác thực dọa người, vừa rồi ngồi xổm trong hầm cầu, kém chút đặt mông ngồi xuống.

- Chỉ sợ là Yêu Quái, trước đó nương tử nhà Lý chưởng quỹ không phải ở bị bắt đi trên đường sao? Người đều chết rồi, chạy đến trên đường, hiện tại nhớ tới trong lòng đều sợ hãi.

- Uy, bên kia, nói chuyện lớn tiếng chút, ta nghe không được!

Không rõ tình huống, đám người trên trấn không dám đi ra đường phố, nói chuyện đều là cách xa nhau mấy bước, hơn khoảng cách mười bước thi nhau hò hét, trong lầu các đèn đuốc phát sáng, lão đầu cũng giật mình tỉnh lại, choàng áo mỏng, nâng ngọn đèn đạp đạp lên bậc thang.

- Hai vị, vừa rồi bên ngoài...

Lão đầu lên lầu, chỉ có một Đạo Nhân còn trên giường ngủ say sưa, nghe được thanh âm mơ hồ ngâm nga, trở mình ngủ tiếp.

- A, còn một vị công tử đâu?

Nghi hoặc nỉ non, bầu trời bên ngoài trấn, một vệt cự ảnh vạch phá ánh đèn từng nhà, bay xuống chính giữa ngã tư đường, gạch đá từng tấc từng tấc vỡ ra, hở ra một đạo khe rãnh.

Bách tính đứng phía sau cửa sổ nhà mình, lúc này lộ ra ánh mắt, nhìn thấy thi thể cá chỉ còn xương đầu to lớn, làm cho một đám bách tính trên trấn hấp khí lạnh.

- Mẹ ta ơi, đây là cá...

- Cái này một ngụm có thể tuỳ tiện nuốt người đó? Cũng may là đã chết rồi.

- Không biết đã ăn bao nhiêu người mới lớn đến như vậy.

Trong thanh âm kinh hãi, đám người bỗng nhiên cảm giác có gió thổi tới, vô ý thức nghiêng ánh mắt liền thấy nơi xa đen tối, trên nóc tòa nhà nào đó, một đạo thân ảnh cầm kiếm mặc áo bào màu trắng mà đứng.

Bên trong thanh âm trong veo không có nhấp nhô, thoáng như thong thả tự thuật.

- Tai họa trên trấn là do Ngư Yêu quấy phá hại người, hiện đã trừ đi, chư vị tương lai có thể an tâm.

Thanh âm hạ xuống, thân hình Lục Lương Sinh tiêu thất bên trong màn đêm, đến đại thụ trong ngõ, chân đạp ngọn cây cao nhất, bay vào song cửa đang mở rộng, sau đó..... Cùng lão đầu nâng ngọn đèn bốn mắt nhìn nhau.

.....

Lão đầu nhìn nhìn bên ngoài, lại nhìn thư sinh trước mặt một chút, bỗng nhiên đem ngọn đèn để xuống, chắp tay khom người sâu sắc vái chào.

- Tạ cao nhân trừ bỏ yêu quái thay trấn ta, tạ cao nhân thay lão hủ báo mối thù cho vợ con.

- Đại lễ này ta không dám nhận, lão trượng không phải cũng cho bữa cơm, một đêm thu lưu chúng ta sao?

- Này làm sao có thể giống nhau...

Lục Lương Sinh cười cười, dìu lão đầu đứng lên.

- Trong mắt ta chính là giống nhau.

Sau đó lão đầu nói chuyện này ra, cho dù ai gặp sự tình huyền dị. Hận không thể cho cả trấn biết vị thần này…

Hôm sau trời vừa sáng, Lục Lương Sinh cùng Đạo Nhân kéo lừa già từ hậu viện ra tới, nhìn thấy trên đường ba tầng trong ba tầng ngoài vây đầy bách tính trên trấn, trong đó còn có bộ khoái từ nha môn, không khỏi trì hoãn cước bộ, làm một cái Chướng Nhãn Pháp, từ trong nhà ra, lặng yên ly khai.

Trên đường, một đám bách tính đứng xa hơn một chút, nhìn xem xương cá to lớn chỉ trỏ, lúc này mặt trời lên sáng ngời mới thấy rõ ràng.

- Ôi, lớn như thế, thịt trên thân đều đi đâu?

- Khẳng định là đêm qua bị cao nhân lấy đi, nói không chừng luyện thành tiên đan linh dược.

- ... Con Yêu Quái này thế mà tiềm ẩn trong sông bên ngoài trấn chúng ta.

- Ai, đêm qua cao nhân nói, vậy người chết gần đây trong trấn hơn phân nửa là do nghiệt súc này làm hại.

- Nếug không phải thì sao có thể có dáng vóc lớn như vậy?

Bộ khoái nắm chặt chuôi đao cũng là người thấy qua việc đời, nhưng đối mặt thi cốt Ngư Yêu khổng lồ như vậy, hai mắt cũng nhịn không được cảm thấy kinh hồn táng đảm, nếu như là còn sống, bọn hắn làm sao trị được.

- Nghe Huyện Tôn sắp đến, cũng không biết xử lý thi cốt con yêu này như thế nào.

- Ngươi thử đoán xem, khẳng định đi tuần tra một phen trước, sau đó… Giao cho phía trên.

- Giao cho phía trên?

- Tự nhiên, đưa lên trên, nói không chừng còn có thể đến trong thành Trường An, để bệ hạ nhìn thấy, hắc hắc, ban thưởng chẳng phải từng tầng từng tầng rơi xuống rồi?

- Cũng đúng, cũng đúng.

Huyện nhỏ phía bắc hoang vắng có thi cốt yêu vật, tự nhiên dẫn tới không ít người hiếu kỳ vây xem, kéo theo thu nhập của bản địa không nói, Huyện Lệnh Huyện Thừa công tích cũng sẽ thêm vào một bút, đưa đến trong thành Trường An, để bệ hạ kiến thức Yêu Quái thế gian khó gặp, đó chính là chuyện không thể thiếu.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch