Lập tức, cũng làm thủ thế mời Lục Lương Sinh cùng đi vào Tuyên Chính điện.
Trong điện, vài ngọn đèn đuốc thanh đồng đăng trụ lay động, Lục Lương Sinh vào điện ngồi xuống ghế bên phải không lâu, cung nữ đi xuyên qua ánh đèn bưng rượu và thức ăn lên, đem rượu rót đầy. Nhìn mặt chén tạo nên gợn sóng, ánh mắt Lục Lương Sinh chuyển đi đến trên bậc thềm, cười giơ ly rượu lên, kính qua.
- Lục Lương Sinh đêm khuya thăm hỏi hoàng cung, chính là cảm tạ ơn bệ hạ sắc phong, cứ tưởng rằng là hành vi đường đột, nghĩ không ra lại là trúng kế sách "Gậy ông đập lưng ông".
Trên bậc thềm, Dương Kiên nâng chén cùng đối phương, uống qua một ngụm, cũng theo đó mà cười to lên.
- Nếu như mời được tiên sinh, trẫm cũng sẽ không phải đưa ra hạ sách này.
Nói xong, buông chén xuống đứng dậy run ống tay áo, chắp tay hướng Lục Lương Sinh cúi đầu.
- Trẫm là Thiên Tử cao quý, lại được tiên sinh trừ yêu cắt đi tai họa một phương, tạo phúc cho Đại Tùy, trẫm thay bách tính nơi đấy tạ ơn đại ân của tiên sinh.
Hai huynh đệ kẻ xướng người hoạ, chỉ sợ hôm nay quyết tâm muốn mình kéo vào Tùy triều, sắc mặt Lục Lương Sinh trấn định, thật ra trong lòng cũng thưởng thức vị Hoàng Đế Đại Tùy này. Cũng không phải bởi vì được phong danh hiệu Đãng Yêu Chân Nhân kia, mà là đối phương thể hiện ra thủ đoạn của minh chủ.
Nhưng mình thật vất vả mới quy nạp ra một đạo thuộc về mình, nếu như tiếp nhận đạo sắc phong này, mượn nhờ chi khí vương triều tu luyện, vậy con đường nhân quả sau này đã có trợ giúp tu hành cũng sẽ biến thành tầng tầng trở ngại. Chỉ khi nào vương triều phồn thịnh, Lục Lương Sinh cũng không còn là một tán tu, có địa vị ngang bằng với những danh môn chính phái, đại tông đại phái.... Lựa chọn thật khó khăn.
Lục Lương Sinh suy nghĩ trong chốc lát, đặt chén rượu xuống nhìn đến ánh mắt Dương Kiên, Dương Tố thành khẩn, mấp máy môi.
- Không phải Lương Sinh già mồm, bệ hạ hai lần đem mời, tính cả Nhị hoàng tử đích thân đến Tê Hà Sơn, trong lòng tại hạ quả thật hổ thẹn.
Lời nói đến đây thì hơi ngừng một chút, đèn đuốc rậm rạp khẽ đung đưa, Lục Lương Sinh đứng lên, hướng Hoàng Đế trên long đình chắp tay khom người.
- Xin nhận cúi đầu của Lục Lương Sinh.
- Tiên sinh thật không nhận phong thưởng của trẫm?
Nghe được Lục Lương Sinh lần này uyển chuyển xin miễn, Dương Kiên nhìn tộc đệ ngồi ngay ngắn bên trái thở dài đặt chén rượu xuống, hắn đứng dậy đi xuống, dìu dắt thư sinh chắp tay khom người đứng lên, hai mắt không uy nghiêm giống ngày thường. Chòm râu dưới cằm nhẹ rung, ngữ khí ôn hòa.
- Trẫm không thiếu văn võ, không thiếu người quản lý trong thiên hạ, tộc đệ Dương Tố của ta luận dụng binh, võ nghệ, thiên hạ ít người có thể sánh kịp, nhưng thiên hạ này, người có tấm lòng trợ giúp cho ngàn vạn lê dân bách tính vô tư không lo yêu ma quỷ quái càn quấy, trẫm nhìn thấy chỉ có một người là tiên sinh.
Lời nói vừa ra, càng khom người chắp tay cúi đầu dù có cung nữ hoạn quan, thị vệ ở ngay ngay trong điện. Một bên, khóe miệng Dương Tố giật một cái, trong lòng kém chút chửi thề.
"Huynh trưởng, ngươi khuyên thì khuyên, mang ta vào làm gì? !"
Bên kia, Lục Lương Sinh lâm vào im lặng không nói, thẳng tắp nhìn xem Hoàng Đế trước mặt hai tóc mai đã nhiễm dấu vết năm tháng, ánh mắt vẫn sáng rực có thần như lúc mới gặp, có cảm giác phóng khoáng khi quan sát giang sơn xã tắc ở trên cao.
- Bệ hạ.....
Đến nửa ngày, Lục Lương Sinh mới mở miệng nói hai chữ này, hai bàn tay nắm thật chặt thành nắm đấm trong tay áo, giữa điện đèn đuốc, ký ức như thủy triều xông tới.
Mưa to, đình nghỉ mát, thân ảnh trong mưa xóa đi nước đọng trên mặt, âm thanh trong sáng.
- Lục tiên sinh! Ngươi đọc đủ thứ điển tịch, có lòng trông nom ngàn vạn dân sinh, liền như vậy mà vứt bỏ?
Giơ tay chắp lại, tại trong mưa bái xuống dưới.
- Đúng vậy, tuyệt sẽ không để tiên sinh thất vọng!
Nhân thế như thủy triều, đến một tri kỷ khó cầu.
Huống chi Bá Nhạc.
Lục Lương Sinh nắm chặt nắm đấm, một ngón tay cong gấp, nhìn qua người chắp tay khom lưng trước mắt, chậm rãi đóng con mắt lại, lúc trước mình cầu học cầu quan, mấy năm khổ luyện đổi lấy một câu
- Làm vài trò ảo thuật ta xem.
Nếu như là Trần Thúc Bảo có lòng chiêu hiền đãi sĩ như Dương Kiên, Trần triều há có thể vong quốc.
- Bệ hạ!
Tâm tư trở về, Lục Lương Sinh nhìn Hoàng Đế cũng đang nhìn mình, ngữ khí không nhẹ không nặng, lại không còn thoát ra khỏi trần thế mà nói.
- Ý tốt của bệ hạ, Lục Lương Sinh xin nhận, chuyện sắc phong cũng xin nhận, bất quá tu vi ta nông cạn, không thể làm chức trách lớn, còn xin bệ hạ cho phép ta ma luyện tu hành, sau đó lại trở về Trường An.
Dương Kiên tự nhiên nghe ra được ý tứ trong lời nói, Lục Lương Sinh đã đáp ứng, đã gật đầu, vậy nói rõ đối phương sẽ không đổi ý, trên mặt hơi có chút cao hứng.
- Tiên sinh đến Đại Tùy ta, thịnh sự không xa rồi!
- Yên tâm, nếu tiên sinh muốn tu hành thế nào, hay là nếu muốn linh đan diệu dược gì, chỉ cần tiên sinh chỉ ra ở nơi nào, trẫm sẽ điều động binh mã đi lấy, bất luận là yêu là ma nào dám can đảm ngăn cản, Đại Quân khắp nơi cùng nhau bình định.
- Chuyện này cũng không cần, nếu như có cần, ta sẽ chỉ ngõ ý, bệ hạ, Việt Quốc Công cũng ngồi xuống uống rượu nói chuyện đi.
Chuyện đã phóng ra một bước, Dương Kiên, Dương Tố tự nhiên hài lòng, cũng không vội từng bước một ép sát, ba người ngồi xuống lần nữa, để cung nữ rót rượu, không biết là do biết thân phận thư sinh trước mặt chính là cao nhân đắc đạo hay là hình tượng Hoàng Đế vừa rồi chắp tay khom người qua rung động, cung nữ rót rượu có chút khẩn trương, tay đỡ bầu rượu hơi phát run, rượu đều tung tóe rơi ra ngoài.