Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 403: Dương Kiên Dạ Du Trong Tranh Giới (2)

Chương 403: Dương Kiên Dạ Du Trong Tranh Giới (2)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Hắn đi đến phía trước bàn dài, quả nhiên, thấy được thân ảnh phụ hoàng cùng tộc thúc dắt nhau bên trong không nhúc nhích. Hắn nhìn xung quanh, Lục Lương Sinh thi pháp kia cũng không ở chỗ này chỗ, lông mày dần dần nhăn lại.

‘Thật chẳng lẽ cố ý hành hung hại phụ hoàng ta?’

Gió từ bức tường người thổi tới, mang theo hỏa quang trong cột đèn to như hạt đậu lung la lung lay, Tấn Vương đứng ở trước bàn từ tâm tư ngắn ngủi liền lấy lại tinh thần, cắn răng một cái, đưa tay chộp tới họa trục trên bàn.

"Nhất định phải nghĩ biện pháp đưa phụ hoàng cùng tộc thúc ra ngoài rồi nói sau!"

Dương Quảng nghĩ một lúc liền đưa tay tới, đầu ngón tay vừa chạm vào họa quyển trong nháy mắt, phía sau đột nhiên có âm thanh hô to, có một người lao đến.

- Điện hạ cẩn thận!

Dương Quảng trước bàn dừng tay lại, vô ý thức quay đầu, một thân ảnh ngắn nhỏ xông ra giá sách, xẹt qua bức tường người cách hắn một khoảng, Hồ Lô trong tay vung ra.

- Ngươi là.....

Lời còn chưa nói hết, đáy mắt đã hiện ra một hắc ảnh đang dần phóng đại.

- Bình- !

Hồ Lô tròn vo đánh vào trên mặt Dương Quảng, đè ép da thịt tạo nên một vòng gợn thịt, con mắt trắng dã, đại não theo lực đạo mà chu miệng, nước bọt đều từ trong miệng vẩy ra tới. Sau khi va chạm toàn bộ thân thể lảo đảo hướng về sau, ngửa đến mặt bàn, liền thấy trên bức tranh tỏa ra pháp quang, đem Dương Quảng đang ngã xuống cũng bao phủ đi vào, sau đó, quang mang cấp tốc rút đi.

Trên bàn dài chợt trống rỗng, ngoại trừ họa trục ra, nơi nào còn có bóng dáng Tấn Vương Đại Tùy.

Hoạn quan đứng ở không xa kia rút cái cổ lại trợn to mắt nhìn, bờ môi run rẩy vài cái, bỗng nhiên lại mở thật lớn, thê lương gọi to.

- Thiên địa ơi! Tấn Vương cũng bị nhốt vào trong bức tranh rồi!!!

Trong khoảnh khắc, sĩ tốt trong đại điện quay người mở cửa, tè ra quần mà chạy ra ngoài.

Mà trong mắt nhiều sĩ tốt, thị vệ đang nhìn, cạnh bức họa trên bàn dài kia có một hắc ảnh to như một nắm đấm chậm rãi hiện lên, một bộ y phục dạ hành, khuôn mặt che khăn đen, chỉ lộ ra một đôi mắt to như hạt đậu lạnh lẽo, Hồ Lô trong tay thình thịch nhẹ nện lên mặt bàn, chấn nhiếp sĩ tốt đang muốn vọt tới.

- Lại còn bước thêm một bước về phía trước, lão phu sẽ đốt bức tranh này đi.

Đạo Nhân cóc lặng yên đứng ở trên bàn, phía trên khăn đen, mắt cóc hơi liếc xéo góc, nghiêng mặt đảo qua phía thị vệ trong cung. Duỗi màng nắm lại ánh nến ở một bên vào trong tay, nến lay nhẹ, sáp dầu nóng hổi theo thân nến lăn xuống, một tiếng BA~ nhẹ vang lên, dầu nến liền rơi vào trên màng tay của con cóc.

Đạo Nhân cóc trừng mắt, nghiêng đầu nhìn lại màng, biểu lộ bỗng nhiên biến thành trang nghiêm, khóe miệng hơi co giật vài cái, sau đó nhanh chóng rút tay về.

Hô hô hô ~~~

‘Bỏng chết lão phu!’

Con cóc dùng sức thổi thổi màng, đang muốn bóc đi lớp sáp nước phía trên, dưới chân đi lại hai bước, dẫm lên họa quyển, pháp quang lần nữa xuất hiện tràn ngập tất cả ánh mắt mọi người.

‘A, chết tiệt... ‘

Đạo Nhân cóc nhìn pháp quang đang hướng về hắn kéo dài, trong lòng mắng một câu, trên bàn trong nháy mắt không còn thân ảnh ngắn nhỏ, một đám sĩ tốt xung quanh buông xuống cánh tay che chắn con mắt, lúc nhìn lại, trên bàn kia vẫn chỉ còn lại họa quyển, một Hồ Lô, cùng với một cái khăn đen nhỏ chậm rãi bay xuống, không khỏi hai mặt nhìn nhau.

- Cũng rơi vào trong bức tranh rồi sao?

- Hẳn là rơi vào rồi, nhưng mà con vật nhỏ kia là cái gì thế?

- Có quỷ mới biết, nhìn qua bộ dáng cũng không phải là con người, không biết là thứ gì.

- Vậy làm sao bây giờ?

- Nếu không, chờ Độc Cô hoàng hậu còn có Thái Tử đến đây đi, nói không chừng vừa tới gần thì chúng ta cũng sẽ bị tranh này hút đi vào đó.

Dưới ánh nến, trong lời nhỏ giọng trò chuyện, người ngoài không cách nào nhìn thấy trong họa quyển, pháp quang chợt lóe lên, một thân ảnh khoa tay múa chân từ giữa không trung thẳng tắp hạ xuống.

- A a a.....

Sau đó, thình thịch một tiếng, Dương Quảng bỗng dưng bị ngã xuống mặt đất, lại cảm giác không thấy đau đớn, lúc đang lấy vụn cỏ dính ở trên đầu ra lại nghe thấy một tiếng la to kéo dài ở phía trên.

- A a a.....

Xẹt qua bầu trời, thình thịch một tiếng, ngã ở bên cạnh hắn. Quay đầu đi, một con cóc dửng dưng nằm nhoài trên mặt đất, giống như biết rõ có người nhìn qua, Đạo Nhân cóc nâng mắt cóc lên trừng qua, chốc lát, từ trên mặt đất bò dậy, vỗ vỗ tro bụi.

- Nhìn cái gì vậy, chưa thấy qua con cóc à?

Nó hừ lạnh một tiếng, đôi màng đứng thẳng chuyển thân đi đến đình nghỉ mát phía trước. Dương Quảng vội vàng đuổi theo, hắn đã từng gặp qua con cóc này, nhưng cũng không từng thấy qua đối phương nói chuyện, nhất thời kích động liền muốn truy vấn, lại thấy ngoài đình nghỉ mát phía trước có hai bóng lưng quen thuộc giống như nghe được động tĩnh, đang xoay người lại.

- Phụ hoàng?!

Hai người bên kia chính là Dương Kiên cùng Dương Tố, nhìn thấy nhi tử cũng tiến vào nơi này, không khỏi hơi nghi hoặc một chút.

- Ngươi làm sao tiến vào đây được?

Dương Quảng chạy nhanh tới, thở hồng hộc chỉ chỉ bên chân hai người.

- Ngươi hỏi hắn đi, ném một cái Hồ Lô vào mặt ta...

Dương Kiên sửng sốt một chút, cúi đầu xuống, liền thấy một hắc ảnh, đang giẫm lên tiếng vang cộp cộp, nâng cao cái bụng trắng bóng, cõng đôi màng chạy tới.

- Cái này..... Lại là gì..... Ách, một con cóc?

- Chưa thấy qua à?! Cút!

Đạo Nhân cóc liếc mắt nhìn hắn, giống như biết rõ phải đi nơi nào đó chứ không phải đình nghỉ mát, một cái chớp mắt đã không thấy tăm hơi.

Ách... Bị một con cóc chửi cho một câu, đây là điều mà Dương Kiên chưa bao giờ có thể nghiệm, lúc đầu Dương Tố còn muốn giải thích vài câu, hắn liền phất phất tay.

- Con cóc đều có thể mở miệng nói chuyện... Trẫm chỉ cảm thấy hiếm có mà thôi, đi, chúng ta đi xem một chút, rốt cuộc nơi này có cái gì!

Quay đầu nhìn lại nhi tử bên kia.

- Đi theo!

Văn nhân nhã khách trong sảnh tựa như cũng không nghe được tiếng ba người nói chuyện, vẫn như cũ hướng về phía khu đất đầy hoa đào bình luận chút phong nhã, đi đến vách đá, có thể cảm nhận được gió phác trên mặt, trên thân cảm thụ được sự chân thực.

Dương Kiên hít sâu một hơi, thành trì to lớn phía dưới chiếm giữ tầm mắt, đây đúng là Đại Hưng thành hắn mong muốn sau khi hoàn thành xây dựng, ba người dọc theo dưới sơn đạo mà đi, ven đường thưởng thức một cảnh xuân sắc mới đầu tháng hai, không lâu sau đã đến gần cửa thành rộn rộn ràng ràng, xe ngựa ra vào, tiếng người đi đường và các tiểu thương náo nhiệt ồn ào.

Giật mình như về tới hiện thực.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch