- Bệ hạ, Huyễn Thuật dù sao cũng là Huyễn Thuật, không thành thật được, tại hạ bất quá là lấy nguyên trạng Trường An để ở chỗ này mà thôi, nếu thật xây dựng Đại Hưng thành như vẽ, bên trong náo nhiệt phồn hoa như vậy, đó còn cần bệ hạ cùng Việt Quốc Công, cùng với Tấn Vương, sau này thiện đãi bách tính nhiều hơn.
Dương Kiên vừa rồi du lãm trong tranh giới hưng phấn đè nén lại cảm xúc, nghiền ngẫm đến lời Lục Lương Sinh nói, vuốt râu dưới cằm.
- Tiên sinh nói cực phải, thế gian phồn vinh còn cần chúng ta tự tay lo liệu, mà không phải sống ở bên trong huyễn tưởng, trẫm minh bạch hàm nghĩa tiên sinh để cho chúng ta tiến vào trong bức họa kia.
- Không chỉ điểm ấy.
Lục Lương Sinh cũng không sợ đắc tội Hoàng Đế, dù sao nếu đối phương bụng dạ hẹp hòi, cùng lắm thì đi thẳng một mạch, tiếp tục học đạo chính mình.
- Bức tranh này của tại hạ cũng có tác dụng khác, coi như ân tình bệ hạ sắc phong.
Xoay người, kéo ống tay áo, lấy ra bút lông bên trên nghiên mực vừa xuôi theo quẹt một hồi, tiếp tục viết bên trên một trang giấy, thanh âm cũng tiếp tục nói.
- Bệ hạ xây dựng Đại Hưng thành, có thể đưa một khối nham thạch phong thuỷ đặt ở Hoàng Thành, mời thợ khéo tạo hình toàn bộ nội dung bên trong bức tranh lên trên, cuối cùng đem bức họa này khắc vào trong đá.
Lục Lương Sinh nói xong, bút vẽ trong tay cũng dừng lại, trong đó có căn dặn nội dung và hạng mục công việc đặt trên ghế Hoàng Đế.
- Đợi hoàn thành xong, tại hạ sẽ lại đến làm một chuyện cuối cùng.
Dương Tố bưng nước trà nhấp một miếng, nói chung cũng hiểu là chuyện gì, đặt chén trà xuống:
- Trấn quốc vận?
- Trấn quốc vận?
Lục Lương Sinh sửng sốt một chút, sau đó kịp phản ứng, lắc đầu, cười nói:
- Tại hạ còn chưa tới loại tu vi kia, nhiều nhất để một thành thêm sinh khí, để một chỗ bách tính an cư lạc nghiệp mà thôi.
Sự tình đã làm xong, ống tay áo phất một cái, triệt hồi rồi Huyễn Thuật trong tranh.
Sau một khắc.
Ba người ngồi bên trên chiếc ghế đột nhiên hoa mắt, chờ ánh mắt rõ ràng lại, ngoài điện đen kịt một màu đuốc, trùng đêm ở bên ngoài góc nhỏ từng trận gáy vang, thị vệ, quân tốt mang theo vũ khí dày đặc vây quanh ở bốn phía, một tiếng một tiếng kêu trách móc.
- Bệ hạ!
- Việt Quốc Công cũng quay về rồi!
- Hộ giá ——
Cũng có một giọng nữ dịu dàng gọi.
- Bệ hạ?!
Âm thanh nhẹ kêu gọi chui vào não hải, Hoàng Đế chất phác ngồi ở chỗ đó lấy lại tinh thần liền vội vàng đứng lên nhìn lại bốn phía, hết thảy liền biến trở về chân thực.
Nửa ngày, hắn nắm chặt tay phu nhân đoan trang bên cạnh, nói câu.
- Trẫm không có việc gì.
Sau đó, ánh mắt nhìn cuốn tranh trên bàn kia, mở miệng.
- Đem bức họa này cất kỹ, không cho bất kỳ người nào đụng vào!
Lúc này hắn nhớ tới Lục Lương Sinh, nhanh chóng gạt mở thị vệ, quân tốt chung quanh, nơi nào còn có bóng dáng thư sinh, nơi xa đen tối, chỉ có tiếng chuông đinh đinh đang đang mơ hồ truyền đến.
Trời không mây, trăng treo cao, ngõ sâu trong đêm tối truyền đến tiếng chó sủa, trên đường dài trong sương mù hơi mỏng hiện ra thân ảnh một người một lừa, ra khỏi Hoàng Thành, Lục Lương Sinh cũng không có gấp rời đi, trên một con đường lân cận còn có quầy hàng sáng đèn.
Bày quầy bán hàng là một lão đầu lớn tuổi, vội vàng vớt mì sợi cuồn cuộn bên trong nồi, nghe được âm thanh chuông đồng tiến gần, nâng ánh mắt lên, thấy một thư sinh nhã nhặn áo bào bồng bềnh nắm một đầu lừa già đi tới.
Nhanh chóng buông xuống muôi vớt, xoa xoa nước đọng trên tay, đem một cái ghế dài vừa dọn xong ra.
- Vị công tử này, lão hủ nơi này chỉ có món canh, nếu không kén cá chọn canh, mời đến đây ngồi.
Lục Lương Sinh cười, cố định lừa già, lấy ra sư phụ trong gian riêng giá sách đặt vào trong lòng bàn tay nói:
- Không kén cá chọn canh, cho bốn chén.
- Tốt... Ai?
Lão đầu nhi kia sửng sốt một chút, nhìn nhìn trên đường, quay đầu lại nhìn xem thư sinh đã ngồi xuống.
- Vị công tử này, đừng ngại lão hủ dông dài, bốn bát mì sợ là hơi nhiều, một mình ngươi ăn không hết.
- Một bát cho con cóc của ta, còn lại hai bát đợi lát nữa còn có người tới.
- Cóc..... Con cóc?
Lão đầu nhi gặp một con cóc mặc áo ngắn nhỏ bị thư sinh thả đi trên bàn, lắc đầu thở dài, chỉ cần khách nhân trả tiền, một con cóc ăn thì ăn đi.
Mò lên vắt mì trong nồi cho vào chén, thả gia vị, xối nước canh, mang đi cho khách nhân một bàn khác, nói câu:
- Từ từ ăn…
Vội trở lại đẩy lò phía trước, vừa muốn làm bát mì tiếp theo.
Một vệt mùi thơm từ dưới mũi nhẹ nhàng đi qua.
Ngẩng đầu đến xem liền thấy một nữ tử váy đen nhẹ nhàng đi vào quầy hàng, hơi chút trang điểm, tóc đen cao cuộn có ngọc trâm cắm vào, lộ ra cái cổ trắng nõn, xương quai xanh làm cho lão đầu quên mì sợi cầm trong tay thả vào bên trong nồi, một bàn ba khách vừa rồi cũng đều nhìn thẳng.
Không đợi lão đầu mở miệng, nữ tử kia cười mỉm đi đến bàn thư sinh kia ngồi xuống, gần sát đi qua, có chút thân mật chà xát bả vai đối phương.
- Lão yêu, nơi này thì có cái gì ăn?
Cái trán Mộc Tê U bị đẩy trở về, vẫn như cũ cười hì hì chống cái cằm, một đôi đôi mắt đẹp nháy nháy nhìn chằm chằm Lục Lương Sinh đối diện.
Người sau nhìn thoáng qua lão đầu bên kia, lão đầu cũng kịp phản ứng, cười ha hả lung lay mì sợi trong tay.
- Vị công tử kia mời ngươi ăn.
Nói xong, cũng không còn xem thêm, chính mình làm mì.
Bên kia phía trước bàn vuông, Lục Lương Sinh đem lời nói lão đầu bổ sung một câu:
- Canh đạm bạc, nhét đầy cái bao tử là được.
- Vâng.
Tê U chống đỡ cái cằm giản đơn đáp lại một tiếng, gặp Lục Lương Sinh cười nhìn nàng, cắn môi dưới, hoạt bát nháy mắt một cái.
Lục Lương Sinh giống như bị điện giật, toàn thân chỉ cảm thấy một trận hơi nóng, vô ý thức nghiêng đầu qua một bên.
‘Thụ Yêu này học được chỗ nào, Hồng Liên còn không trêu chọc người như nàng.’
Khụ khụ!
Đạo Nhân cóc cuộn trên bàn ho khan hai tiếng, mắt cóc hơi mở, liếc nam nữ trước mặt, viên màng gõ nhẹ lên bàn.