- Kỹ năng vẽ tranh của Lục đạo hữu rất thực, rừng cây xung quanh cũng được vẽ rất sống động. Nếu không nhìn thấy mực xanh, còn nghĩ rằng nó thực sự đang phát triển trong bức tranh.
Sau khi cầm đèn dầu, Dương Tố nhìn từng chút một, không khỏi khen ngợi, điều này làm cho lão nhân gia nấu mì phải liếc mắt nhìn qua nhưng tiếc là cuối cùng cũng không thấy được gì.
Ở đối diện, Lục Lương Sinh cầm đèn dầu cho Dương Tố đặt ở góc bàn, yên lặng bình phẩm phong cảnh khác ngoại trừ Tử Sơn Quán.
- Ta không vẽ những ngọn núi xung quanh. Lúc đó, ta chỉ đem hình ảnh Tử Sơn Quán vào danh sách. Lúc nãy ta vừa mở ra lại thấy có rất nhiều ngọn núi có hình dạng như vậy.
- Việt Quốc Công có rất nhiều kiến thức, có thể nhìn thấy gì không?
Nghe vậy, Dương Tố nhướng mắt, trong đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó nhíu mày, cẩn thận nghiên cứu trang cuối của tập sách và tên bìa sách.
- Sơn Hải Mênh Mông (sông núi bao la)... đúng là một cái tên rất có ý thơ.
Sau khi đọc kỹ một hồi, tiếc là không thấy manh mối từ tư liệu và tên sách, tuy nhiên đã tu đạo nhiều năm, lại ở địa vị cao, kiến thức có phần nhiều hơn Lục Lương Sinh. Cảm thấy nội dung sách rất rộng lớn, Dương Tố cũng không muốn làm người không biết trân quý đồ vật
- Chậc chậc, trong lòng Tố có chút suy đoán…
Hắn khẽ nâng cổ tay áo lên, trên đầu ngón tay thi triển một pháp thuật cách âm nhỏ, đối diện Lục Lương Sinh cũng tạo ra ảo cảnh có hai người, một yêu một cóc đang ăn mì nói chuyện.
Cảm nhận được pháp lực đang lưu chuyển xung quanh, Dương Tố nói.
- ... Thứ này đạo hữu vô tình lấy được. Có lẻ số trời đã định. Như trước đó đạo hữu đã nói, nó vốn dĩ trống rỗng. Sau khi phong ấn Tử Sơn Quán vào nó cũng không có phản ứng gì. Tuy nhiên, trước mắt lại thấy Tử Sơn Quán bên trong, lúc đầu còn tự mình mở rộng đường sông, sau khi thay đổi, Lục đạo hữu không ngại có thể đi Hạ Linh Châu xem xem, phong cảnh có thay đổi giống với bức vẽ?
-... Nếu đúng như vậy, nếu cứ tiếp tục kéo dài bao phủ toàn bộ cuốn sách sẽ xuất hiện điều khác thường, lúc đó cứ đi dạo quanh những nơi đó xem xem có thể phát hiện ra điều gì .
Lục Lương Sinh trầm ngâm gật đầu.
- Vậy thì Việt Quốc Công cảm thấy, những nơi đó sẽ có những gì?
- Kỳ Trân Dị Bảo …
Dương Tố nói nhỏ một tiếng, sờ sờ râu, nói thêm
- Cũng có thể là hung thú, hoặc là yêu quái ngàn năm.
Đạo nhân cóc run mí mắt, thấy ánh mắt Dương Tố quét qua, ánh mắt hắn tự giác quét xuống nử tử chống cằm, ánh mắt nhìn lăm lăm quyển sách.
- Tất nhiên, Lục đạo hữu có thể không cảm thấy gì, nhưng Tố vẫn phải nhắc nhở mọi người một câu, là người tu luyện, đừng lãng phí tinh nguyên, lần trước là quỷ la sát, lần này lại là...
Dương Tố nâng cằm và chỉ tay về phía Tê U, dường như hiểu rằng có ai đó đang nói về mình, Mộc Tê U quay đầu lại, hơi cau mày, nghiêng người về phía trước và phun đầu lưỡi nhọn ra một cách hằn học, rồi tách ra thành vài nhánh cuồng nhiệt bay múa trước mặt Dương Tố.
- Lục đạo hữu…
Chưa kịp nói xong , Dương Tố như nuốt lời vào trong bụng, vội vàng quay mắt đi nơi khác, nuốt một ngụm nước bọt, nâng tay áo lên lau mồ hôi trên trán.
Đại Yêu này là yêu ngàn năm, đạo hạnh của mình thật đúng là không đủ nhìn... Thôi bỏ đi, từ xưa đến nay thư sinh phong lưu, kệ hắn đi, chỉ cần có thể trấn áp là được...
- Chà… khẩu vị của Lục đạo hữu, thật là càng ngày càng lạ.
Sau khi suy nghĩ một chút, Dương Tố cũng nói ra những suy nghĩ của mình, trong đó có những lời nảy sinh sau khi bị kích thích, nhưng rất nhanh đã bị loại trừ.
Sau đó, hai người nói chuyện khác, vừa nói vừa cười, Lục Lương Sinh cất "Sơn Hải Mênh Mông" trên bàn, triệu hoán ra hai ly đồ uống, hỏi về việc hai người học việc của mình là Vũ Văn Thác và Khuất Nguyên Phượng.
- Mấy ngày nay tách ra. Vũ Văn Thác nhớ người nhà nên đã trở về phía bắc. Ta không biết Việt Quốc Công có biết hiện tại hai người đó ở đâu không?
- Đang ở trong thành.
Dương Tố uống cạn một hớp rượu trong ly, nhìn cái chén trống rỗng từ từ lại rót đầy, cười nói:
- Tố từng thấy qua rất nhiều người tu đạo, cũng chỉ có Lục đạo hữu sử dụng ảo thuật thật sự kỳ diệu.
Sau khi nhấm nháp hương thơm của rượu lưu lại trong miệng, nói tiếp:
- Vũ Văn Thác, một trong hai người học việc của đạo hữu, Tố phát hiện hắn là Thiên Sinh Linh Căn…
Lúc này, giọng nói dần dần nhỏ lại:
- ... Vẫn là thần khí tái thế, cho nên ta vẫn luôn có suy nghĩ.
Lục Lương Sinh nhìn hắn, duỗi tay ra:
- Việt Quốc công xin nói.
- Thay vì chỉ đơn giản là tu Đạo, tốt hơn là nên đóng góp cho đất nước, gia cố thần lực cho hắn. Sau mười năm, khắp cửu châu này. Dù là người tu đạo hay yêu ma quỷ quái, không ai là của đối thủ của hắn ta. Không những có thể bảo vệ Đại Tùy thiên thu vạn kiếp, mà còn để bách tính muôn dân được hưởng hòa bình muôn đời.
Đêm mờ ảo, ánh đèn vàng vọt, cách đó không xa, một bàn thực khách sau khi ăn xong trả phòng rời đi, những chiếc bát binh binh bang bang được ông lão dọn dẹp, Lục Lương Sinh im lặng một lúc rồi mỉm cười đáp lại
- Mặc dù Vũ Văn Thác là đệ tử của ta, nhưng hắn luôn tỏ ra khá quyết đoán. Nếu muốn, hắn không cần ta phải thuyết phục. Vì vậy, Việt Quốc Công nên tự mình đi.
Thực ra đó không phải là cái cớ, từ khi Vũ Văn Thác đến Tê Hà Sơn, Lục Lương Sinh đã biết hắn là người rất quyết đoán, nếu không bị đám người Lục Phán thu thập đến ngoan ngoãn, sợ là sớm đã trốn mất.
Đối với việc có vào triều làm quan hay không, Lục Lương Sinh chưa bao giờ ép buộc ý muốn của người khác.