Còn chưa chờ hắn làm ra phản ứng, bệ đá trên điện thờ đối diện bỗng nhiên sáng lên kim sắc, một sợi thần quang từ hộp đồng thiếc chiếu lên, chiếu đi qua trên trang sách, lúc đầu có vẽ đầu người đánh dấu, đột nhiên sáng lên, hóa thành hình dạng một tòa tế đàn ngay tại trước mặt Lục Lương Sinh.
Hô ——
Trong điện, một trận gió lớn gào thét, thư sinh xuất ra pháp lực, tay áo rộng phất một cái che kín khuôn mặt, trong chốc lát, đá trên điện thờ nơi xa cùng với bức điêu khắc trên vách núi dần dần mơ hồ hóa thành từng điểm sáng rậm rạp rời khỏi, hội tụ thành một đạo ngân hà, trực tiếp bay tới xông vào trong thư sách.
Trên bức tranh, mực xanh phác hoạ tế đàn ngưng thực, mơ hồ thấy phía trên có ánh sáng chợt lóe.
Không bao lâu sau thạch điện cũng an tĩnh lại, Lục Lương Sinh rủ ống tay áo xuống, thư sách lơ lửng trước mặt vừa thu lại, rơi xuống trong tay hắn. Đầu ngón tay mơn trớn trên nó, căn bản không nhìn ra quyển sách này lại lợi hại như vậy, thu cả hộp đồng thiếc nơi này cùng tường khắc Hình Thiên, phía trên mơ hồ có Thần lực lưu chuyển.
- Sau này chỉ sợ ta phải đem ngươi cúng bái rồi.
Lúc Lục Lương Sinh thấp giọng cười khẽ nói câu, « Sơn Hải Mênh Mông » đột nhiên chấn động, tự hành lật ra một tờ, trang giấy chen lấn, một đạo hắc ảnh đột nhiên từ bên trong bay ra.
Là vỏ kiếm treo lơ lửng trên điện thờ trước kia.
- Ta biết ngươi không phải vật phàm, được giao phó cho một phàm nhân tất không cam lòng, nhưng ở nơi đây gặp nhau cũng là duyên phận, ngươi có nguyện vọng theo ta ra ngoài, tìm thân kiếm hay không?
Vỏ kiếm không có âm thanh, chỉ là nâng giữa không trung nhanh chóng thu nhỏ, hóa thành lớn chừng bằng ngón tay cái, nằm trong lòng bàn tay Lục Lương Sinh, cảm nhận được phía trên truyền đến Thần lực.
Trong lòng thư sinh không khỏi có loại cảm thán kinh hỉ.
"Thần Khí a....."
Sau đó hắn cởi xuống Ngọc Bội bên hông, pháp lực phía trên dây đỏ quấn quanh phía dưới, tự hành nâng lên, đem vỏ kiếm cuốn lấy, nâng ở bên eo Lục Lương Sinh lung la lung lay, hắn đi đến trước thạch thai, chắp tay bái ba bái.
- Tạ tiên tổ ban thưởng thần khí!
Mặc dù không biết Tiên Đế đã qua đời có nghe được hay không, nhưng câu này đúng là xuất phát từ nội tâm Lục Lương Sinh mà cảm tạ, đáng tiếc Hiên Viên Kiếm đã có chủ, lại là Thần Khí của Hoa Hạ Chí Tôn, sau này nếu như tìm được thân kiếm, thiên hạ thái bình, chắc phải trả lại trong mộ tiên tổ rồi.
- Đi vào lâu như vậy, Lục thư sinh sẽ không xảy ra chuyện chứ?
Đạo Nhân xoa xoa tay, đi tới đi lui rất nhiều lần, mắt thấy mặt trời đều lên tới giữa trưa, vị trí cửa đá tồn tại trước đó một chút phản ứng cũng đều không có, làm cho trong lòng người khác không bỏ xuống được.
Quay đầu, Trư Yêu thân hình phì phiêu ngồi xổm ở một bên, chống đỡ mõm dài ọc nước miếng, hắc hắc cười ngây ngô nhìn chằm chằm họa quyển, không xa, Thụ Yêu nắm vuốt một ngọn cỏ, đong đưa ngọn cỏ trước mặt con cóc lúc ẩn lúc hiện, hi hi ngâm nga.
- Con cóc nhỏ, nhảy đi nhảy đi, một hai, như thế...
Mắt Đạo Nhân cóc đong đưa theo ngọn cỏ đổi tới đổi lui, lưỡi dài bắn ra, liền vội vàng theo trở về, dùng sức chà xát dưới mặt, chuyển về phía sau, trừng nữ tử đang cười hì hì.
- Lại làm tiếp, lão phu thật sẽ tức giận, ộp!
Tê U kéo xuống khóe mắt, phun ra mấy cái đầu lưỡi múa múa.
Con cóc tức giận đưa màng hất ngọn cỏ ra, cõng Hồ Lô đi đến Đạo Nhân bên kia, nối liền lời vừa rồi của đối phương.
- Đừng nóng vội, tu vi Lương Sinh bây giờ cũng không phải như lúc trước, há có thể không chịu nổi như thế, chờ một chút.
- Nhưng lâu như vậy còn không ra.....
Đạo Nhân dừng bước lại, nhảy lên một khối nham thạch ngậm một cây cỏ nhỏ.
- Ngươi cứ khẳng định như vậy? Đây chính là nơi Hình Thiên vùi đầu xuống mặt đất.
Con cóc ngẩng đầu lên, nhìn lại thoáng tường núi cao như vạn trượng.
- Lão phu, tự nhiên..... Không dám khẳng định, bí cảnh thế gian há có thể dùng lẽ thường để nói, Yêu Đan lão phu còn chưa phục hồi như cũ, đi vào cũng mất mạng, đến mức như ngươi, cánh cửa đều mở không ra.
- Ha ha, lão cóc ngươi.....
Tôn Nghênh Tiên phun cây cỏ ra, nhảy một bước xuống, chỉ vào thân hình ngắn nhỏ trên mặt đất muốn lý luận, bất quá vẫn từ bỏ, dửng dưng ngồi trên mặt đất, dựa lưng vào nham thạch.
- Đúng rồi, lão con cóc, ngươi nói lúc trước tu vi bực nào, lại bị tông môn truy sát, lúc ấy ngươi đạo hạnh cao bao nhiêu?
Đạo Nhân cóc hơi nghiêng mặt qua, con mắt liếc đi, hừ lạnh một tiếng.
- Thẳng đến Yêu Vương.
Bên kia, ánh mắt Tôn Nghênh Tiên sáng lên, cúi người nhích tới gần, vội vàng hỏi:
- Vậy ngươi có biết, trong Yêu Quái, yêu nào am hiểu độc nhất hay không?
Con cóc ngẩn người, mắt cóc nhanh chóng quay trở lại, nhìn thẳng vách núi phía trước, cõng Hồ Lô đi ra hai bước.
- Lão phu làm thế nào biết? Thiên hạ yêu vật ngàn vạn, đem độc coi là bản sự, đếm mãi không hết, Hạt Yêu biết độc, Xà Yêu biết độc, Ngô Công Tinh cũng biết, cả Thử Tinh, Hoa Tinh điều biết.
Nghe đến đó, lúc Đạo Nhân đang muốn mở lời hỏi dò hai chữ "Tử Độc", vách núi đột nhiên truyền đến pháp lực lay động, Đạo Nhân cóc quơ quơ màng, nói câu:
- Xem đi, ra tới rồi!
Đem lời Đạo Nhân nói đẩy trở về.
Trư Cương Liệp nhìn họa quyển cũng cảm nhận được pháp lực lưu chuyển, lập tức thu bức tranh đứng dậy, liền thấy vách núi ầm ầm vang động một trận, nổi lên một tầng bạch quang lấp lóe, hiện ra dáng người.
Tê U ném đi ngọn cỏ đi, xách váy theo chạy qua, vui vẻ gọi:
- Lão yêu lão yêu, ngươi ra rồi !
Sau đó trực tiếp nhào vào trong ngực Lục Lương Sinh, mặt vùi đến lồng ngực cọ xát.