Lá xanh khắp núi nhấp nhô lan tràn trong gió, ánh nắng nổi lên trong mây, con con lừa già lung lay chuông lục lạc gặm trên cỏ xanh mặt đất, giá sách sau mông, cửa nhỏ rộng mở, Đạo Nhân cóc đẩy cửa nằm nhoài ra, hai mắt trắng dã, thở dốc từng ngụm từng ngụm.
Trên con đường phía trước, Lục Lương Sinh cùng Nhiếp Hồng Liên đi qua giữa cỏ, ngẫu nhiên quay đầu nhìn lại con lừa già cùng sư phụ, thư sinh vừa đi vừa nói chuyện trải qua đoạn thời gian trên đường mấy ngày qua cho nàng nghe.
- Đầu tiên là vấn an Chu lão, người tuổi tác đã lớn..... Nữ nhi hắn hai năm trước cũng lập gia đình, thân thể xảy ra chút bệnh vặt, kém chút ốm đau không dậy nổi khổi giường.
- Thiếp thân biết rõ hắn, trước kia công tử thi Hương còn ở qua trong phủ hắn, nghĩ không ra mới đây đã qua lâu như vậy rồi.
Nhiếp Hồng Liên nghĩ đến chuyện ở Chu phủ, khóe miệng bỗng nhiên hiện ra vẻ mỉm cười, giơ tay lên che đậy một chút.
- Nhớ rõ, nữ nhi Chu lão tên là Chu Dung, đúng không..... ?.
- Ừm, còn bị ngươi nhập mộng dọa qua.
- Hi hi, thiếp thân khi đó chính là cái tính tình kia.
Sau khi loại bỏ ác hồn, Nhiếp Hồng Liên không giống La Sát Quỷ lúc trước, lúc nào cũng mang thù, hung ác, bất quá lá gan so với ngày xưa lại lớn hơn rất nhiều, nàng lặng yên nhấc lên ngón tay xanh nhạt, sờ bàn tay Lục Lương Sinh bị tay áo dài che đi, nhẹ nhàng nắm chặt.
Trên mặt không có biểu lộ gì cả, còn giống như vừa rồi, nhìn xem con đường đi hướng về Lục gia thôn, nói không hết lời nói.
- Sau khi công tử rời khỏi, hương hỏa trong miếu quan bỗng nhiên nhiều hơn rất nhiều, thiếp thân cảm nhận được những khách hành hương kia thành kính bái lễ, cầu nguyện kể khổ, muốn giúp bọn hắn, nhờ vào hương hỏa mà pháp lực tự hành tăng cao, giúp bọn hắn giải quyết bối rối liền sẽ được trả lại rất nhiều pháp lực, có đất nặn bản thân thần thiếp trên bệ này và cả thi cốt bên trong, cảm giác lại qua thêm mấy năm thì sẽ mọc ra huyết nhục.
-..... Mẫu thân công tử còn có tiểu muội, có khi cũng sẽ tới dâng hương cho thiếp thân, ta lặng lẽ kéo các nàng đi đến phía sau miếu quan, người ngoài không nhìn thấy nơi ta hiện thân...
Gió trong núi ẩm ướt thổi phất phơ, theo tiếng Nhiếp Hồng Liên nhu hòa nói đến chuyện lớn nhỏ xảy ra trong Tê Hà Sơn, cả tám người Lục Phán lên núi đánh bao nhiêu con mồi, đồng tử Minh Nguyệt vụng trộm chạy tới tiểu tuyền gặp mẫu thân mấy lần đều nói ra hết.
Đi qua một đoạn bóng rừng, lúc đưa tay đi hái một đóa cúc dại, nụ cười trên mặt bỗng nhiên sửng sốt, trả về hoa dại trong tay, kéo tay áo Lục Lương Sinh đi đến một bên, nói đến một chuyện.
- Thiếp thân trước đó quá mức cao hứng, kém chút quên một việc.
Lục Lương Sinh quay đầu lại nhìn con lừa già, thấy sư phụ nằm sấp ở cửa ra vào trên giá sách trở mình, uể oải treo đầu lủng lẳng phơi mặt trời.
Hắn thu tầm mắt lại, nhìn nữ tử.
- Quên chuyện gì?.
- Thiếp thân trước đó có tấm mặt nạ bị ác hồn bám vào, đã ăn mất Hồng Hồ kia rồi... Thiếp thân không kịp thông báo cho Minh Nguyệt, để nàng chui ra khỏi Tụ Linh Trận, chạy ra khỏi Hà Sơn.
Trả lời câu này, Nhiếp Hồng Liên do dự một chút vẫn là nói cảm thụ thời gian khi tiếp xúc với đối phương.
- Thiếp thân cảm giác nàng..... Trên người có khí tức của công tử, hẳn là thường xuyên nghe công tử dạy học, pháp thuật, ngộ đạo, đạo hạnh đề cao không ít, không giống với tiểu quỷ tiểu yêu thường gặp.
Một bên, Lục Lương Sinh nắm tay nữ tử tiếp tục đi lên phía trước, thấy được thần sắc nàng do dự, lo lắng, lung lay nắm chặt tay nhỏ.
- Nghe ta dạy học ngộ đạo, đó cũng là bản sự của nàng, bất quá cũng không có gì đáng ngại, nói không chừng nàng còn muốn cảm tạ ta đây.
Thấy vẻ lo lắng vẫn còn hiện trên mặt Hồng Liên, lắc đầu cười nói:.
- Nàng là một trong những hồn phách của ngươi, có ý thức của mình, tính ra thì ngươi còn nhiều thêm một người muội muội không phải sao? Vậy thì Hồng Liên của chúng ta không phải là người lẻ loi trơ trọi một mình nữa.
- Trước kia cũng không phải!.
Nhiếp Hồng Liên cầm tay nam tử, đột nhiên gấp lại một chút, đưa lên cằm, đôi mắt đẹp chớp chớp, cười nói:.
- Bởi vì..... Có công tử, có sư phụ cóc, còn có bọn người thẩm thẩm!.
Miện nàng hiện ra một nụ cười ngọt ngào, hai bên má có lúm đồng tiền, nghe được lời Lục Lương Sinh trấn an, thậm chí có chút không quan tâm chuyện mặt nạ rời khỏi, trong lòng Nhiếp Hồng Liên cũng nới lỏng không ít.
Hai người bước chân nhẹ nhàng, nắm tay đi qua Lục gia thôn, ở cửa thôn, Lý Kim Hoa, Lục Lão Thạch, Lục Tiểu Tiêm đều sớm chờ ở nơi đó, Đạo Nhân cầm một khối bánh bột lớn ngồi xổm ở bên cạnh đám người mà gặm, khi trở về, hắn trực tiếp thông báo cho mọi người trong thôn một tiếng.
Trong thôn nghe được Lục Lương Sinh trở về, tám người Lục Phán đang luyện thân, ném cối đá qua một bên, nhặt áo để ở một bên khoác lên bả vai, như ong vỡ tiến đến cửa thôn. Bên kia, Lục Thái Công trên ghế dựa lớn buồn ngủ nghe được tiếng huyên náo, mơ hồ mở to mắt, miệng thiếu răng nhai nhai vài cái.
- Thế nào, oa tử trở về à?
- Không phải, là Lương Sinh trở về!.
Có thôn phụ bưng chậu gỗ phơi y phục gần đó cười nói một câu, sau đó cũng đi qua bên kia thêm một chút náo nhiệt.
- Nha, Lương Sinh trở về rồi.
Lục Thái Công chống đỡ trượng gỗ lê đứng lên, run run rẩy rẩy đi ra hai bước, sao đó mơ hồ hỏi:.
- Ai, Lương Sinh là ai?.
Lại từ từ chuyển người ngồi trở lại.
Thôn nhân đang làm công việc trên đồng ruộng dừng lại, gần gần xa xa nghe được âm thanh chuông đồng quen thuộc, không lâu sau, ở một bên đường thôn khác, tại bờ sông nhỏ, một nam một nữ đi theo phía sau là một con lừa già từ từ chậm rãi ung dung hướng bên này đi tới.
- Là ca ca!.
Lục Tiểu Tiêm chỉ vào thân ảnh nói một tiếng với mẫu thân, hưng phấn nhón chân lên, vung tay lên tạo ra hình loa đặt ở bên miện, lớn tiếng la.
- Ca ca -- -.
- Cô nương gia không có ngay ngắn, không sợ không gả ra được à!