Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 437: Chỉ dùng pháp thuật, mọi người sẽ lười

Chương 437: Chỉ dùng pháp thuật, mọi người sẽ lười




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Hồng Liên, Tê U quên giao phong ánh mắt, hai mặt nhìn nhau, không biết bên trong bức tranh Đạo Nhân cóc đã làm gì, liền lén nhìn dưới giường, bên cạnh, Lục Lương Sinh đưa tay gõ đầu hai nàng, một tay lôi kéo một người đi ra cửa phòng, bớt quấy rầy sư phụ.

Sau đó cũng như trước đó, để các nàng đứng ở trong viện, một lần nữa chống giá vẽ, trải lên họa quyển rồi đặt bút, rất nhanh đến buổi trưa, mẫu thân cùng muội muội xách theo thỏ đã lột da trở về, chờ Lục Lão Thạch tản bộ trong ruộng còn có Đạo Nhân trở về, cùng một chỗ ăn cơm trưa, Lục Lương Sinh đuổi hai nữ đi, để các nàng đi ngoài thôn giải sầu.

Mình thì nhốt vào trong phòng, đem đan dược sư phụ cho đặt ở một bên, Nguyên Thần trồi lên trên nhục thân, ngồi xếp bằng trên đỉnh đầu, hút lấy Dược Linh chầm chậm phiêu xuất, chỉ cảm thấy linh khí lan tràn thần hồn, có cỗ băng lãnh nhói nhói, có khi cũng sẽ xuất hiện nóng rát, nhục thân đều dao động theo.

Lúc đầu còn cảm thấy sư phụ có phải lừa hắn hay không, nhưng mà, liên tiếp mấy ngày, Nguyên Thần quanh quẩn một chỗ bên ngoài tựa hồ có thể chống đỡ được một chút thiên địa Linh phong thổi lất phất, có cảm giác ngưng thực.

"Nói không chừng sau này người ở Tê Hà Sơn, Nguyên Thần có thể bay đến Trường An cũng không chừng."

Đến nửa tháng sau, viên đan dược kia đã được hấp thu xong, Nguyên Thần có thể phiêu xuất ra khỏi nhục thân bay đến dưới ánh mặt trời bạo chiếu thời gian hai canh giờ, ngẫu nhiên, hiển hiện ra, thôn nhân qua lại nhìn không ra mánh khóe, còn quay qua nói cười với Lục Lương Sinh.

Đi hết trong thôn một lần, trở lại bên cạnh Lục Thái Công đang phơi nắng ngoài con đập đưa vào một chút pháp lực, để lão nhân gia thanh tỉnh một phần, bây giờ đã đi qua bảy năm, Lục Lương Sinh đứng ở trước mặt, có khi cũng không nhận ra được là ai.

Pháp lực lưu chuyển trong thân thể cao tuổi, Lục Thái Công mở miệng không còn răng, ngáp một cái, con mắt đục ngầu giống như không thấy được Nguyên Thần Lục Lương Sinh hiển hiện, chống trượng gỗ lê, chậm rãi đi về, được thôn dân đi ngang qua dẫn đi, hơn nửa ngày mới về đến trong nhà.

"Người tu đạo trải qua trọng trọng Thiên Kiếp, cũng không nhất định có thể trường sinh..... Ai, trường sinh khó khăn."

Nghĩ đến lời nói Thánh Hỏa Minh Tôn ở Tử Sơn Quán, Lục Lương Sinh đứng dậy phẩy tay áo rộng, thân hình hóa thành hư vô phiêu miểu, lướt tới tiểu viện sau hàng rào, trở lại bên trong nhục thân.

Đông tuyết tan đi hội tụ thành dòng suối nhỏ theo khe đá chảy xuống chân núi, khắp nơi trên núi dần dần có màu xanh nhạt.

Hai thôn trang dưới chân núi đã đến lúc bận rộn, thôn dân nghỉ ngơi một mùa đông, giơ cuốc đi tới đồng ruộng bắt đầu cày xới, nữ nhân khí lực kém thì xách theo thùng gỗ, đi lấy nước đổ vào bên trong bồn nước, hài tử choai choai không sợ cơn lạnh của mùa xuân đi chân trần cũng đang giúp đỡ.

Đồng ruộng, khắp nơi trên đường có thể gặp những thân ảnh đang bận rộn, Lục Lão Thạch, Lý Kim Hoa cũng ở trong đó, Lục Tiểu Tiêm kéo ống quần, kéo theo lỗ tai Đạo Nhân đi qua bờ ruộng, dưới chân trượt đi, kém chút cắm xuống cống rãnh bên cạnh.

Tôn Nghênh Tiên ở phía sau phản ứng nhanh, đỡ lấy nàng, tai được buông lỏng, lúc này mới rảnh vuốt vuốt lỗ tai đã đỏ.

- Chỉ biết sai sử ta, tại sao không gọi lão Lục tới?

Phía trước, thiếu nữ kéo sợi tóc buộc ở sau đầu, chẳng hề để ý nói ra:

- Ca ca ta đng ngủ.

- Vậy bần đạo... Được rồi, ta nói không lại ngươi.

Thôn xóm nơi xa, cây già trong viện rủ xuống cành lá trong ngày xuân, ánh nắng chiếu vào vạc nước có một thân ảnh đang súc miệng ở bên cạnh.

‘Cô ba ba, phi!’

Lục Lương Sinh súc miệng xong, nhìn nhìn đỉnh cây giờ mọc đầy lá xanh, hít sâu một hơi, thần thanh khí sảng, đi vào nhà bếp bưng hai bát cháo loãng còn nóng bên trong nồi lớn, đưa cho sư phụ đang vặn eo bên song cửa một bát, riêng phần mình ngồi dưới mái hiên, phù phù phù uống sạch sành sanh.

- Đợi lát nữa, đệ tử cũng phải đi làm vụ xuân, sư phụ muốn cùng đi không?

- Đi.

Đạo Nhân cóc buông chén xuống, hai cước nâng bên ngoài khung cửa sổ khẽ đá đá.

- Ở dưới giường lâu rồi, vừa vặn vi sư cũng muốn đi bộ một chút.

Hừ a hừ a!

Lừa già trong chuồng thò đầu ra tê minh, tưởng rằng muốn đi xa nhà, cắn dây cương hưng phấn chạy ra, bị bàn tay Lục Lương Sinh vỗ lên trán một cái liền xám xịt chạy về, tiếp tục công việc nhai cỏ khô của mình.

Lục Lương Sinh trở lại trong phòng đổi lại một thân quần áo vải thô ngày mùa mới mặc, tùy ý đạp lên một đôi giày sợi đay, ngoại trừ làn da trắng nõn, giống như trở lại khoảng thời gian còn là thanh niên trong núi lúc trước.

Bên kia, con cóc chạy lấy đà, bắn lên, nhảy đến bả vai đồ đệ, theo bả vai nhấp nhô, cùng đi theo đến đồng ruộng ngoài thôn, mắt cóc đảo qua người bốn phía đang vung cuốc, sau đó nhìn qua thôn nhân, hài đồng để bàn chân trần chạy như bay vui đùa ầm ĩ bên bờ ruộng, hài lòng ngồi bên cạnh ấm nước, lật cái bụng trắng bóng phơi mặt trời.

Ngẫu nhiên, hé miệng, lưỡi dài thò ra cuốn côn trùng bay qua ăn vào miệng, nhìn lại đồ đệ lao động trong đồng ruộng, còn có Lý Kim Hoa, Lục Lão Thạch, Đạo Nhân...

- Đây mới là nhà a.

- Sư phụ, muốn xuống hay không?

Lục Lương Sinh chống cuốc, một bên nhỏ giọng hỏi hắn, thấy Đạo Nhân cóc trắng mắt nhìn lại, cười hì hì tiếp tục đào đất, về việc dùng pháp thuật đào ruộng, ngược lại cũng có nghĩ qua, bất quá bị phụ thân luôn kiệm lời giáo huấn.

Lão nói:

- Nông dân làm ruộng là bản phận, nếu như bớt việc làm xong, vậy thì không phải là nông dân, đó là thương gia, cũng không nhìn thấy được cảnh người một nhà đồng lòng ra sức làm nông, người cũng sẽ lười đi, đến lúc đó, toàn thôn sẽ trông cậy vào một mình Lương Sinh?

Lục Lão Thạch đưa lý do như vậy cũng hiếm thấy, hiếm thấy mẫu thân bên cạnh còn không có phản đối, Lục Lương Sinh cũng coi như thôi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch