"Không đợi lão phu liền dọn cơm, chừa chút cho lão phu a a a.....".
Sơn thôn dâng lên khói bếp, vài hài đồng bưng chén ngồi ở một bên đồng ruộng vừa đùa nghịch vừa ăn nhìn thấy một con cóc đứng người thẳng, thở hồng hộc từ cửa thôn chạy vào, thân ảnh nhỏ nhanh như chớp chạy tới hàng rào tiểu viện.
- Dường như đây là con cóc nhà nhà Lương Sinh ca ca.
- Hi hi, nó còn đeo một cái Hồ Lô lớn, hiện tại thế nào không thấy.
- Nói không chừng bên trong có đồ ăn ngon.
- A, tìm không thấy.
Lượt qua tiếng của vài tiểu đồng nói chuyện, dọc theo hàng rào tường viện một đường chạy vào cửa viện, liền thấy Lý Kim Hoa đứng ở vạc nước đang múc nước, không biết có một con cá bay vào vườn rau, chờ đến khi phu nhân bưng chậu gỗ tiến vào nhà bếp, bên trong vang lên tiếng rửa chén ào ào.
"Xong rồi, lão phu không gặp phải...".
Thò đầu ra liếc nhìn gà mái già trắng xám đi qua chuồng lừa, vung chân màng liền phóng đi mái hiên đối diện, lúc này, trong phòng chầm chậm vang lên tiếng của Vương Bán Hạt.
- Ha ha.... Lão hủ ở Phú Thủy Huyện có danh khí cũng lớn, có người gọi "Vương Bán Tiên", trong thành nhiều quý nhân đến nơi của ta hỏi dò tiền đồ phú quý, thuận đường cũng cho bọn hắn đến trong miếu lễ bái dâng hương cho sư nương.
Trong phòng, Lục Tiểu Tiêm ngược lại có chút hiếu kỳ đối với sự tình bên ngoài, hầu ở bên cạnh Đạo Nhân đang nghe đến ngáp dài, loại xem bói bốc quẻ này, bây giờ hắn cũng hiểu sơ một phần, bất quá không như Vương Bán Hạt chỉ tu đạo này mà thôi.
- Muốn đi vào thành, ngày khác bản đạo cùng ngươi đi.
Đạo Nhân bĩu môi, nhìn thấy Đạo Nhân cóc xông vào mái hiên đến cửa ra vào, cũng không thèm để ý, chỉ nói một câu.
- Muốn mua cái gì thì mua cái đó, bần đạo trả tiền.
Lời nói nói chung như thế mới làm thiếu nữ vui vẻ, cùng đi ra cánh cửa, bên kia, Lục Lương Sinh đứng trước bàn sách tô tô vẽ vẽ, nhìn xem chân dung hai nữ Hồng Liên và Tê U trên bức họa, tô vẽ một phần chi tiết, đợi Đạo Nhân cùng muội muội đi ra, mới mở miệng hỏi một số việc khác.
- Ngươi ở trong thành, tin tức linh thông, có nghe qua sự tình khác.
Hắn muốn nghe tin tức phía bắc.
Lão đầu nhi nghe không hiểu ý tứ gì, vuốt vuốt chòm râu hoa râm nghĩ nghĩ, vịn cái ghế đứng lên.
- Đệ tử nghe người giàu có trong thành nói chuyển lương đến phía bắc, triều đình hình như đang thu lương thực số lượng lớn, không phải là muốn..... ".
Ngòi bút tô vẽ mặt giấy dừng lại, Lục Lương Sinh đem bút lông giao cho Tê U ở một bên, ngẩng đầu nhìn lại cây già ngoài cửa sổ, lông mày cau lại.
- Hẳn là muốn đánh trận rồi, cuối thu năm trước, trên đường trở về cũng nghe qua sự tình người Đột Quyết tập kích, thu lương thực đại quy mô dạng này, ngoại trừ đánh trận, thực sự nghĩ không ra còn có cái khác.
Nói đến đánh trận, không khỏi nghĩ đến hai đồ đệ ở Trường An phía xa, Vũ Văn Thác là Hoàng tộc của tiền triều, không đến mức ra tiền tuyến, nhưng tiểu đồ đệ nhỏ nhất kia, một lòng muốn làm Tướng Quân, nói không chừng sẽ xung phong nhận việc.
"Được rồi được rồi.".
Lục Lương Sinh lắc đầu, đem đạo tâm tư này dứt bỏ, hôm đó đã nghĩ kỹ buông tay, để ba đồ đệ tự mình đi xông xáo, đã nói như vậy thì không nên đi can thiệp mới đúng.
Khuất Nguyên Phượng được hắn truyền thụ trận pháp "Phong Lâm Hỏa Sơn", đi đến đó cũng coi như khi dễ dàng, nên không có nguy hiểm gì đâu.
Ánh mắt của hắn nhìn bên trên quyển sách « Sơn Hải Mênh Mông », huống chi hắn còn có chuyện quan trọng phải làm, nhân gian chiến loạn là sự tình của triều đình, chỉ cần không đánh vào trong nước, để bách tính gặp khó khăn, không cần qua để ý tới.
Cùng đại đồ đệ tuổi tác lớn nhất hàn huyên một hồi, đuổi đối phương đi, trong lúc suy nghĩ, xoay người nhìn thấy con cóc trên mép giường ôm đôi màng ngồi xếp bằng ở chỗ kia.
- Ách..... Sư phụ lúc nào trở về?.
- Mới thấy vi sư?.
Đạo Nhân cóc chắp đôi màng trước bụng hừ lạnh, quay qua một hướng khác.
- Mãi lo nói chuyện với Vương Thừa Ân, quên mất, cơm của sư phụ, còn giữ lại đây.
Lục Lương Sinh lấy ra chén nhỏ tinh xảo đặt ở một bên thư sách, mở ra đĩa phía trên, nhưng có chút nguội mất, đặt vào lòng bàn tay dùng pháp lực làm nóng, trong chốc lát, bốc lên nhiệt khí bừng bừng, truyền ra mùi thơm.
Thổi nhiệt khí trôi nổi, thư sinh bưng đến ngồi ở mép giường, đưa tới bên cạnh Đạo Nhân cóc.
- Sư phụ bớt giận, người xem đồ ăn đều ở đây.
Con cóc hơi hơi nhìn về chén cơm, hừ lạnh một tiếng liền dời đi chỗ khác, bỗng nghe đồ đệ phía sau tiếp tục nói.
- Mẫu thân ta nấu thịt kho, chọn khối thịt ngon nhất cho vào trong chén sư phụ, mập mà không ngán, vào miệng tan ngay, còn có cá, Hồng Liên còn đem xương cá bên trong lấy ra toàn bộ, có bọc tương ớt hương liệu...
Cô ~.
Con cóc nuốt một miếng nước bọt, nghiêng mặt qua đến, con mắt liếc đi trong chén nhìn thoáng qua, lúc này mới đưa qua màng cóc đem chén nhỏ bưng đến trong ngực, thổi thổi thịt béo bốc lên nhiệt khí, đầu lưỡi cuốn qua ngậm vào trong miệng, nước dầu tràn qua khóe miệng.
Đại khái là mỹ thực vào miệng, thuận khí trôi xuống, hài lòng gật gật đầu, chép miệng một cái, trở về chỗ ngồi.
- Tay nghề của mẫu thân ngươi lại có tiến bộ, thực sự hiếm thấy.
- Do sư phụ biết thưởng thức.
Lục Lương Sinh lộ ra một tia cười, hầu ở bên cạnh nói cười vài câu, Đạo Nhân cóc thấy thần sắc hắn còn tưởng rằng mình chịu không được mỹ vị dụ hoặc nên mới nguôi giận hừ một tiếng.
- Vi sư đây là thưởng thức thức ăn mỹ vị, dù sao phương diện nấu nướng, ngươi cũng biết được, lão phu rất thạo nghề.
- Đúng đúng, sư phụ nói đúng.
Cười lấy lòng vài câu, lòng Lục Lương Sinh lại nghĩ đến « Sơn Hải Mênh Mông » bên kia, nói: