Lúc này, bầu trời hoàn toàn u ám, bên trên cọc gỗ điên cuồng giao thủ, Lục Lương Sinh hoàn toàn không có xem, cát bụi bay tới, khoảng cách một cánh tay thì tự động tách ra hướng trên dưới bay tới những phương hướng khác.
Nhớ tới Lý Ích Thư gặp chuyện bất công, bức tranh càng thêm chuyên chú.
"Điện lôi gột rửa việc ác dưới nhân gian....."
Cổ tay chuyển một cái, ngòi bút phác họa một nét từ trên xuống, điện quang lan tràn, một trận gió thổi tới, cuốn qua võ tràng, đám người bị thổi nheo mắt lại, liền nghe bầu trời một trận tiếng âm lôi vang vọng, nổ vang trên thành trì, cộng hưởng vào trong tai người nghe ong ong.
- Sét đánh xuống rồi, trận so võ này còn so thế nào? !
Có người búi tóc bị thổi lộn xộn, hô to trong gió, cũng có âm thanh đang nói:
- Vừa vặn, cuồng phong bạo lôi như thế mới chứng tỏ sự khác biệt của hào kiệt chúng ta!!
Oanh ——
Trên bầu trời, Kinh Lôi lần thứ hai vang lên, bên trên sân đấu võ, cọc gỗ bị một đao bổ sụp đổ, lưỡi đao kéo ngang chém ra xen lẫn mảnh gỗ vụn đang rơi xuống hóa thành hình quạt theo trường đao bắn ra, sát ý Tả Chính Dương lăng lệ, ý chí cứng cỏi, như một tôn Chiến Thần, binh khí vung ra, giận dữ bộc phát.
"Bình"!
Kiếm bên kia đón đỡ cũng chấn động, thân kiếm bị đè xuống về phía ngực Hạ Hầu Tuy, trong nháy mắt áp vào vải vóc, nội công thẩm thấu khó có thể tưởng tượng, áo bào rít kéo mấy tiếng, hướng qua trái phải bay phần phật, cả người như đạn pháo đụng gãy hai cây cọc gỗ, tầng tầng ngã xuống mặt đất, cuồn cuộn lăn ra hai vòng mới dừng lại.
Hô hô ~~
Hạ Hầu Tuy kịch liệt thở hổn hển, chống đỡ thân kiếm từ trên mặt đất đứng lên, giao thủ mạnh mẽ, cơ hồ hao hết thể lực, nhưng đối phương không chút nào kiệt sức.
"Tại sao... tại sao hắn giống như không có việc gì."
Hạ thấp ánh mắt, hắn che kín vết đao tinh mịn, chỉ là da thịt bị cứa, chỉ là bị thương ngoài da, không bao lâu liền có thể khỏi hẳn, hiển nhiên đối phương đã hạ thủ lưu tình.
Nhưng mà vết thương chi chít rất nhiều cũng dọa sợ những người giang hồ, có người quen biết giao hảo tới nâng hắn lên lại bị Hạ Hầu Tuy đẩy ra, mắt đỏ hồng quát lớn.
- Ta không sao, còn có thể đánh tiếp!
- Hạ Hầu Tuy.
Bên kia, Tả Chính Dương đứng yên ở trên cọc gỗ thu hồi đao thế, thanh âm phóng khoáng:
- Thắng bại đã phân, cũng không cần phải quyết sinh tử, Tả mỗ kính ngươi kiếm đạo tinh xảo, xứng đáng thiên hạ đệ nhị kiếm, còn về đệ nhất kiếm, vẫn là tên Yến Xích Hà kia, có rảnh ngươi tìm hắn so thắng bại đi.
Thanh âm quanh quẩn, Hạ Hầu Tuy siết chặt nắm đấm, nếu muốn đánh nữa cũng không còn mặt mũi, nghiêng mặt cầm kiếm chắp lên ôm quyền, gian nan phát ra một tiếng.
- Hạ Hầu Tuy chịu thua, cáo từ!
Tìm lại vỏ kiếm, hai tay để trần xoay người đẩy đám người ra, bước nhanh rời khỏi, lúc này võ tràng đã phân thắng bại, còn có người không hài lòng, ồn ào nói:
- Tả đại hiệp đao pháp siêu quần, thư sinh cùng đi với hắn, trên giá sách có treo bảo kiếm, nghĩ đến kiếm pháp cũng là cao minh, Hạ Hầu! Không bằng lại khiêu chiến người kia thế nào!!
Hạ Hầu Tuy đang chen vào giữa đám người dừng bước lại, nghiêng người sang nhìn lại thân ảnh ẩn đang vẽ tranh giữa đám người, cùng với lừa già đang vẫy đuô , giá sách bên mông lừa đang treo lơ lửng một thanh kiếm trên thân có khảm ba viên hồng ngọc một to hai nhỏ, xem ra cũng không phải vật phàm.
- Hạ Hầu Tuy, ngươi chớ làm loạn!
Trong lòng Tả Chính Dương nhất thời quýnh quáng kêu lên, từ cọc gỗ nhảy xuống, hắn gấp là Hạ Hầu Tuy nếu thật khiêu chiến thư sinh bên kia, sợ là cả lý do tại sao thua cũng không biết, đến lúc đó tinh thần luyện võ cũng sẽ tiêu tán không còn một mảnh, một thân võ công liền bị phế đi.
Nhưng mà lời hắn nói truyền qua lỗ tai người bên ngoài lại là một phen hàm nghĩa khác: Hắn võ nghệ không tốt, các ngươi chớ làm loạn.
Người giang hồ xung quanh ồn ào cười đùa, Hạ Hầu Tuy đang chen chúc vào trong đám người một lần nữa đi tới.
- Hắn cũng dùng kiếm, Hạ Hầu, bại một trận, cũng nên tìm về một trận, cứu vớt danh dự!
- Đúng đấy, nếu là không dám, tương lai ngươi còn thế nào hành tẩu giang hồ!
- Đừng nghe Tả đại hiệp, thư sinh kia nhìn qua cũng không tê, là đối thủ thực lực ngang nhau.
Tiếng ầm ĩ vang lên, Hạ Hầu Tuy xiết chặt vỏ kiếm, mắt nhìn Tả Chính Dương bên kia rồi nhìn thư sinh còn đang vùi đầu vẽ tranh, không bày tỏ chút thái độ nào.
"Cho dù đánh không thắng, truyền đi cũng là lấy một địch hai luân phiên chiến, thanh danh có thể bảo trụ."
Tính toán được mất, cắn răng một cái đẩy người trước mặt ra đi trở về, rút kiếm ra chỉ thư sinh đang vẽ tranh bên kia.
- Hạ Hầu Tuy bại mà nát, mong muốn lần thứ hai chỉ giáo, vị huynh đài bên kia có thể thành toàn ra đánh một trận không?
Tả Chính Dương nhíu mày, thở dài xoay mặt qua một bên, nhìn lại Lục Lương Sinh, người ta phảng phất như không có nghe được, bút mực vẫn du tẩu trong tay, lúc này đã vẽ ra toàn cảnh phủ nha, dân cư lầu xá xung quanh cũng mơ hồ ra hình ra dáng.
- Vị huynh đài bên kia có thể thành toàn ra ngoài đánh một trận hay không?