Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 456: Làm Sao Bây Giờ

Chương 456: Làm Sao Bây Giờ




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Đột nhiên nhớ tới sắc lệnh đế vương nhân gian kia, giơ tay lên để các ti Phán Quan buông xuống pháp khí.

Lập tức, cũng chắp tay hoàn lễ, ngữ khí hoà hoãn lại.

- Thì ra là Đãng Yêu Chân Nhân.

Mắt nhìn đám người phía dưới, làm một cái mời thủ thế:

- Còn xin Chân Nhân dời bước, theo mấy người chúng ta đi Miếu Thành Hoàng nói chuyện.

- Mời!

Lục Lương Sinh tự nhiên biết được nơi đây không phải chỗ nói chuyện, đưa tay ra mời, để đối phương đi đầu, sau đó huýt sáo gọi lừa già, còn có Vương Bán Hạt đuổi theo.

- Thiên Vệ, ta cáo từ trước.

Tả Chính Dương đứng ở trong đám người, nhìn thấy Lục Lương Sinh quay mặt nhìn tới, không khỏi ngay ưỡn ngực trước mặt mọi người, lớn tiếng đáp lại, đưa mắt nhìn thư sinh cưỡi lừa già mang theo lão bộc tiêu thất trên phố dài, xoay người lại đem trường đao nhặt lên chắp sau lưng, hướng Hạ Hầu Tuy hừ lạnh một tiếng.

- Hiện tại cũng biết vì sao Tả mỗ ngăn cản ngươi rồi chứ?

Đội mũ rộng vành lên, thân thể nhảy lên, biến mất giữ đường phố, lưu lại một đám người giang hồ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, một khoản thời gian không biết nên làm cái gì.

...

Mây đen tiêu tán, ánh nắng một lần nữa lộ ra khe hở giữa tầng mây, nắng vàng trải rộng ra mặt đất, quầng sáng theo gió lay động ngọn cây trên mặt đất, Lục Lương Sinh cưỡi lừa già lần theo phương hướng hương hỏa Thần lực, tìm tới Miếu Thành Hoàng tọa lạc Đông Giao, ngói xanh tường đất, trước cửa một loạt cây liễu, cành liễu phiêu đãng mơn trớn mặt nước sông nhỏ đang chảy xiết .

Trước cửa có thể thấy khách hành hương vãng lai, cũng coi như không có suy bại.

Lục Lương Sinh xuống lừa già, đi qua cầu đá từ bên ngoài tiệm mì mua ba cây nhang, để Vương Bán Hạt ở bên ngoài coi chừng lừa già, người có chút lo lắng, hắn mặc dù thấy không rõ, nhưng có thể cảm giác được năm đạo khí cơ khác nhau.

- Sư phụ, thật không cần Thừa Ân cùng ngươi đi vào sao?

- Ngươi đi vào có ích lợi gì.

Hắn vừa mới nói xong, bên trong giá sách liền truyền pháp âm của con cóc Đạo Nhân.

- Ngươi đi vào cho người ta đoán mệnh? Để lão phu chờ ở bên ngoài.

- Ngươi chờ ở bên ngoài đi, chuyện bên trong không cần lo lắng, không đánh được.

Lục Lương Sinh đi lên thềm đá quay đầu cười cười, xoay người đi vào cửa miếu, giơ tay lên đem ba nén nhang đốt lên, thổi thổi ánh lửa, cắm xuống lư hương bên trong đại viện, dâng hương cho đối phương, xem như mang theo lễ tới cửa.

Nhìn nhìn nhang thơm không gãy trong đỉnh lư hương, đối phương chắc cũng không tức giận, hơi vẩy vạt dài cất bước đi vào trong đại điện, nháy mắt, thân hình lập tức biến mất ở cửa ra vào.

Chỗ đó là nơi thường nhân không thấy được, như nha môn nhân gian, Âm Soa đi lại bận rộn, các ti Phán Quan phê duyệt văn thư, lật sách thưởng phạt nơi đây truy bắt âm hồn trở về.

Nhìn thấy Lục Lương Sinh tới, các ti Phán Quan dừng dừng công vụ, phất tay để Âm Soa chung quanh đi xuống, không bao lâu, ở trong tượng thần, Thành Hoàng đi ra, trên mặt mang theo nụ cười.

- Chân Nhân, mời ngồi!

Khẽ vươn tay, phía sau Lục Lương Sinh bỗng dưng nhiều hơn một cái ghế, liền có người thêm nước trà, bất quá đều là một phần đồ vật có tinh khí, uống vào trong miệng không như vật thật, lại có thể phẩm ra hương vị, cũng có cảm giác phong phú của nước trà.

- Tạ ơn nước trà Thành Hoàng, gọi Lục Lương Sinh tới, chắc là dò hỏi vì sao gọi Thiên Lôi?

- Đúng vậy.

Một là Thành Hoàng bản địa, một là Chân Nhân nhân gian Hoàng Đế tự thân sắc phong, hai phe đều không thể so sánh, nhưng Lục Lương Sinh trước đó không chào hỏi Thành Hoàng sở tại, đột nhiên đánh Thiên Lôi xuống, đúng là có chút làm mất mặt đối phương.

Bất quá dưới mắt, Yển Thành Thành Hoàng cũng có lo lắng.

- Mời Chân Nhân tới, một là tránh đi phàm nhân, hai là muốn hỏi một chút, vì sao thi pháp sát hại quan lại nhân gian?

Lục Lương Sinh nhìn hắn, ngược lại không có giấu diếm, nói từ đầu đến cuối, từ chuyện đi ngang qua Vạn Hòa Huyện gặp gỡ quỷ hồn Lý Ích Thư, kể lạ chuyện xưa, những năm này sách cũng không phải xem không, nói đến Yển Thành Tri phủ giết vợ cầu vinh, hãm hại Lý Ích Thư, khiến cho Thành Hoàng tới tới lui lui đi lại vài vòng.

Chòm râu nộ trương, lúc trước hắn cũng biết chuyện vợ cả Tri phủ uổng mạng, nhưng như thế nào chết cũng không biết, âm hồn phu nhân cũng không biết, mơ mơ hồ hồ liền đến Thành Hoàng.

- Chân Nhân đợi chút!

Thành Hoàng hướng Lục Lương Sinh chắp tay, vung tay gọi hai Âm Soa,

- Nhanh đem nguyển hồn Yển Thành Tri phủ Trần Bỉnh Khiêm truy nã trở về!

Thân ảnh hai đạo âm trầm kéo lấy xích sắt, bay lơ đãng ra đại điện, ngự ra âm phong bay vào trong thành.

Nghĩ đến cũng phải tốt một ít thời gian, Lục Lương Sinh nói đến chuyện Lý Ích Thư.

- Người này làm nghề y hướng thiện nhiều năm, vô cớ chết oan, lúc đi tắt qua Vạn Hòa Huyện, đúng lúc gặp gỡ Âm Soa dưới trướng Thành Hoàng liền bảo đảm cầu thêm mấy ngày, tính toán thời gian, cũng nên trở về phục mệnh, không biết Thành Hoàng có dự định thế nào?

Yển Thành Thành Hoàng trầm ngâm chốc lát, trong thời gian ngắn cũng không trả lời được.

Trước mắt vị thư sinh này cho hắn ấn tượng vô cùng tốt, so sánh những người tu đạo tông môn đại phái kia, có tri thức hiểu lễ nghĩa, nho nhã hơn rất nhiều.

Chuyện quan trọng hơn, người này còn là Chân Nhân được Hoàng Đế hiện nay sắc phong, nếu như là đắc tội..... Để Hoàng Đế đem miếu ta phá hủy, vậy liền không dễ làm rồi.

Làm sao bây giờ?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch