Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 484: Cái Này Là Ý Gì

Chương 484: Cái Này Là Ý Gì




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Ánh nắng chiếu qua mây đen bên ngoài đại địa, phi trùng đong đưa trên tấm lá đổ rạp, mặt đất theo đó mà chấn động, vô số thân ảnh nhốn nháo nắm lấy binh khí bên trong tiếng kèn từng bước vây kín bụi mù tóe lên.

Ầm ầm.

Mấy ngàn kỵ binh trào lên đi vòng rìa ngoài, nắm lấy dây cương, kẹp chặt bụng ngựa, giương cung cài tên nhắm chuẩn vào không gian, nơi thư sinh kia ôm ngang thi thể, tay đều có chút khẩn trương phát run, nuốt nước miếng, ánh măys thỉnh thoảng nghiêng nhìn những người kế bên, cùng với Khả Hãn trên sườn núi nhẹ nhàng thi triển đại kỳ.

- ... Kia là chiến lợi phẩm của ta!!

Thanh âm Khả Hãn xa xa truyền đến, giống như đang hét to, có người chụp lấy dây cung đầu ngón tay theo bản năng buông lỏng, huyền âm "Thình thịch" một tiếng vang nhỏ.

Đương --

Mũi tên bay qua phía trên một đám bộ tốt, nhắm thẳng thư sinh, quang mang kim sắc hình tròn chợt lóe lên, rơi xuống thư sinh Nam triều không xa.

Một tên sĩ tốt Đột Quyết gần nhất nhìn mũi tên rớt xuống trên mặt đất, vô ý thức nâng đao nhào tới, Lục Lương Sinh dừng bước lại, nhìn lại dốc núi, pháp lực lưu chuyển, cương đao trong tay binh sĩ Đột Quyết vỡ vụn, thân thể trực tiếp bay ngược trở về, nện vào đống người, liên tiếp đụng mấy người ngã sấp xuống, cuồn cuộn dẫn tới mảnh nhỏ hỗn loạn.

Nhìn hình ảnh xẹt qua khóe mắt khiến lòng người phát lạnh, Sa Bát Lược xa xa thấy một màn này nhịn không được lui lại hai bước, xách theo đao binh vung vẩy, kêu la:

- Đại Tế Ti! Bắt lấy hắn!

Tát Mãn Tế Ti cũng không ngỗ nghịch ý của Khả Hãn, nguyên bản xuôi nam chính là tạo uy vọng cho Đại Khả Hãn, một lần nữa thống nhất nhân tâm các bộ Đột Quyết, lúc này nghe được mệnh lệnh của Khả Hãn, tự nhiên muốn xuất thủ.

Phía sau vài người dưới trướng bưng tới năm ống Ông Cổn, đều là động vật gỗ khắc ra, thạch điêu các thứ, Tế Ti tiến lên, trái phải vượt mở hai chân, hai tay niết lên chỉ quyết, giao nhau nằm ngang ở trước ngực, bôi thuốc màu trên mặt, bắp thịt nhúc nhích, đôi môi nói lẩm bẩm.

- Tô y nháo hợi... Tô y nháo hợi... Tô y nháo hợi...

Một bên, một bộ Ông Cổn pháp đầu tiên bay xuống, mấy sợi khói xanh bay ra, phát ra tiếng chó sủa nhe răng gầm thét, Tế Ti dừng lời chú, mở to mắt nhìn lại thân ảnh bạch bào phía dưới, lời nói cất cao:

- Nháo hợi!!

Hô hô ~~

Cuồn cuộn khói xanh hiện ra hình dáng mấy con dã thú, truyền ra tiếng chó sủa, sĩ tốt phía dưới sợ đến né tránh ra xa, khói xanh vừa rơi xuống đất, bộ tốt từ từ tách ra hai bên, ở giữa khu vực trong cuồn cuộn trào lên.

Lục Lương Sinh nhìn chằm chằm cỗ khói xanh kia, đưa một tay ra, ống tay áo hướng về sau huy sái phất một cái, tràn ngập bụi mù lệch đi bên cạnh, lộ ra một đầu hung thú dáng người uy nghiêm.

Lân Thú bờm sư tử, sừng hươu, đầu rồng, bỗng nhiên phóng ra ra móng vuốt, toàn thân hồ quang điện xanh trắng toán loạn, nhấc lên gió lốc, lông bờm tung ra, duỗi cái cổ dài mở ra răng nanh gầm thét.

- Hống gào--

Khói xanh cuồn cuộn tới, giống như bị hù dọa, trực tiếp dừng lại, vang lên âm thanh nghẹn ngào, thay đổi hướng sườn núi bay trở về, không quản Đại Tế Ti kia điều động thế nào, nó nhanh chóng tiến vào bên trong Ông Cổn, sau đó giấy niêm phong rơi trên mặt đất đều tự hành bay trở về dán lên.

Sa Bát Lược hơi hơi há mồm trầm mặc nhìn trên mặt đất xem đám chó trong Ông Cổn còn đang run rẩy, không đợi Tế Ti chốt lời giải thích, dã thú của thư sinh phía dưới chưa bao giờ thấy qua lần thứ hai gào thét.

- Hống gào!

Chiến mã của kỵ binh Đột Quyết bốn phía chấn kinh, một đám ngựa giơ móng vuốt chạy tán loạn, vung bờm ngựa loạn chuyển, bộ tốt càng kinh hãi lui lại, sợ bị đám ngựa kia giẫm đạp.

- Tản ra! Đại Khả Hãn, không để người kia đi!

- Tính mệnh quan trọng hơn!

- Đó là quái vật gì?!

- Phía sau, lui một chút a--

Bên trong tiếng Đột Quyết ầm ĩ khắp chốn mà hỗn loạn, Lục Lương Sinh đem đồ đệ thả lên phía sau lưng Lân Thú, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bờm sư tử lưu động, để nó an tĩnh lại.

Ánh mắt quét tới, Đột Quyết Nhân bốn phía lít nha lít nhít kinh hoảng, sau đó, nhìn lại san sát cờ xí trên sườn núi, cứ như vậy đứng bên cạnh Lân Thú dáng người uy nghiêm, hai tay nắm chặt quyền lại phía dưới tay áo.

Người tu đạo không quản sự tình vương triều. ..

..... Ta nên đi.

Nhưng..... Sư phụ vì đồ đệ báo thù, thì có thể...

... Nhiều người như vậy, pháp lực ta cũng không đủ... Truy nguyên nguồn gốc...

Huống chi đối phương cũng có một người tu đạo.....

Đến mà không trả lễ, thì thật không đúng!

Ánh mắt Lục Lương Sinh lãnh đạm, trong đầu như thiểm điện xẹt qua từng cái pháp thuật có thể dùng, nắm đấm giữ trong tay áo buông ra, niết ra chỉ quyết, một vệt pháp quang lấp lóe.

Sĩ tốt chung quanh hai mặt nhìn nhau vì cái gì không nhúc nhích, túi nước bên hông đột nhiên run run, sau đó, run run càng thêm kịch liệt, còn không có biết rõ ràng chuyện gì xảy ra, túi nước mấy ngàn người vang lên liên tiếp nổ tung, giọt nước khắp nơi bay lên phía trên, ngưng tụ thành một khỏa thủy cầu.

Trên sườn núi, Tát Mãn Tế Ti vội vàng phản ứng, mũi chân bốc lên một bộ thạch điêu, vừa tế ra pháp thuật, bên kia Lục Lương Sinh huy sái ống tay áo ra, giữa không trung phất một cái.

-- Điện Lôi Thần Hỏa!

Tế Ti làm ra mây đen, đột nhiên một đạo lôi quang đánh xuống, ánh sáng xanh trắng tiêu thất trong nháy mắt, một đám lửa phiêu phù ở trên bầu trời, theo pháp lực thư sinh dẫn dắt, đập đến thủy cầu.

Nước cùng lửa, ầm vang ở giữa nổ tung, đại lượng hơi nước tràn ngập.

- Gió đến!

Lục Lương Sinh triệt hồi Thần Hỏa chi thuật, gọi phong thuật pháp được chỉ quyết niết ra.

Bao phủ hơi nước lay động chung quanh, bị gió xoáy lên thổi tan đi, một mảnh trắng xóa.









trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch