Đối với chiến đấu dạng này, Dương Quảng ngoại trừ tiết ra lửa giận trong long, ngược lại là cảm thấy nhàm chán, cùng Sử Vạn Tuế mang theo hơn trăm kỵ sĩ trọng giáp, chậm rãi hướng phương hướng tràn ngập hơi nước tới gần.
Một đoạn thời khắc, mây đen trên bầu trời nương theo một vị Tế Ti nào đó đã thoát đi dần dần tiêu tán, ánh nắng một lần nữa chiếu xuống thiên địa nơi này, phô thiên cái địa hơi nước cũng đi theo ly tán, sương mù bên trong tan ra, lưu ở giữa tầm mắt đám người, là từng mảnh từng mảnh thân thể, có chút cháy đen phả ra khói xanh, có may mắn còn sống thì đang nằm vặn vẹo trên mặt đất, phát ra tiếng rên thống khổ.
Tầm mắt bọn người Dương Quảng vẻn vẹn đảo qua, binh sĩ Đột Quyết có thể động, ánh mắt cuối cùng vẫn rơi vào khoảng cách năm mươi trượng bên ngoài, con ngươi lập tức co rụt lại, đáy mắt ánh vào là một người một thú đứng bên kia.
Một bộ bạch bào vờn quanh kim sắc quang văn, bên cạnh một đầu Lân Thú bờm sư tử, sừng hươu, đầu rồng, toàn thân vảy xanh thô đứng ở nơi đó, nghe đến động tĩnh bên này, đầu rồng mắt hổ trông lại, mõm dài nhe ra răng nanh, hai cây râu thịt cằm dưới không gió lưu động, dọa Dương Quảng, Sử Vạn Tuế cùng với một đám kỵ binh cả kinh ngồi trên chiến mã kinh hoảng run run.
- Kia là Kỳ Lân..... Lân.....
Sử Vạn Tuế cực lực trấn an chiến mã, ánh mắt nhìn Lân Thú thân hình cao lớn anh tuấn, kinh hãi cơ hồ nói không ra lời.
Một bên Dương Quảng lại thấy rõ bóng lưng bên cạnh Lân Thú, vội vàng xuống ngựa, cung kính chắp lên tay.
- Dương Quảng gặp qua Lục tiên sinh.
Âm thanh cung kính trung chính truyền đi, Lục Lương Sinh đè xuống pháp lực cùng yêu lực sôi trào trong cơ thể, nghe được lời nói phía sau truyền đến.
Thân thể giật giật, xoay qua chỗ khác thấy Dương Quảng mang binh gấp rút tiếp viện, chắp tay trả lễ, xoay người lên Lân Thú, ôm lấy Khuất Nguyên Phượng, ngay trong tầm mắt binh tướng Tùy quân, hóa thành một đạo thiểm điện, trong nháy mắt kéo dài đến phương nam.
Thư sinh vừa rồi ngự thủy, thi hỏa, hoán phong, khu lôi bốn thuật liên tục, ngoại trừ cái cuối cùng có phần hao tổn pháp lực, còn lại ba cái sinh hoạt ngày thường cũng có thể dùng tới, đối mặt số lượng quân đội phong phú, cùng với một người tu đạo không biết sâu cạn, nếu như hao hết pháp lực đối phó, có chút mạo hiểm.
Mới nhớ tới đã từng đọc qua một bản thư tịch « Thiên Công Quảng Vật » giảng về truy nguyên.
Thủy Hỏa Phong Lôi tương hỗ điều động sinh ra năng lực như vậy, đối phó người tu đạo có lẽ có khiếm khuyết, nhưng đối phó với quân đội phàm nhân, thì quá dư xài,
Điện quang dọc theo chân núi uốn lượn nhấp nhô, không lâu, dừng ở một chỗ sơn thôn bị Đột Quyết kỵ binh cướp sạch qua, thôn nhân còn sống, nhìn thấy một đầu lừa già chở thư sinh, cùng với thân ảnh mặc giáp nằm ngang, ôm thân nhân bị thương rụt rè ở xung quanh nhìn xem.
Lục Lương Sinh ôm Khuất Nguyên Phượng xuống, hướng bọn họ hơi hơi khom người thi lễ một cái, không nói một lời đi đến một tòa nhà tranh gần nhất còn đang cháy, để trống một cái tay, ống tay áo phủi nhẹ hỏa diễm trên cửa, đi vào bên trong đem thi thể đồ đệ thả trên giường gỗ, nhẹ nhàng phất một cái, toàn thân y giáp tự hành tróc ra bay trên mặt đất.
Đầu ngón tay sáng lên pháp quang, điểm tới bụng dưới thi thể, đè lên da thịt từng chút từng chút đẩy lên, lúc đến yết hầu, thất khiếu Khuất Nguyên Phượng đột nhiên hơi mở, một cỗ chất lỏng màu đen chậm rãi tràn ra, phát ra một cỗ hôi thối.
Thanh lý dơ bẩn trong cơ thể đồ đệ xong, Lục Lương Sinh cách không chộp tới ngọn đèn thắp sáng nơi đây, thả đi trên đầu giường, trong tay dẫn ra pháp tuyến, từ bấc đèn nối liền mi tâm Khuất Nguyên Phượng.
Đây chính là pháp thuật học được từ Đạo Nhân dùng đèn kéo dài tính mạng.
Bách tính trong thôn thần sắc buồn bã, nhìn xem cửa gỗ cháy đen, qua song cửa, nhìn lại bên trong, thư sinh ngồi phía trước cửa sổ, đang khẽ mở gọi.
- Hồn đến..... Khuất Nguyên Phượng, hồn trở về... Theo âm thanh nhìn đèn mà đi, không được trì hoãn thời gian..... Nhanh chút hồi hồn.
Thanh âm chậm chạp mà có tiết tấu, truyền đi ngoài phòng, ánh mặt trời vẫn như cũ xán lạn, trước đó trên chiến trường, Nguyệt Lung Kiếm cắm ở trên mặt đất thấy chủ nhân đi rồi, cũng đi theo bay lên bầu trời, hừ hừ ha ha lẩm bẩm cái gì, bỗng nhiên lơ lửng dừng lại, chuôi kiếm nhìn qua một đầu dây thừng buộc lên, trống rỗng lại nhẹ nhàng.
"A? Lão cóc đâu?"
Sau lưng nó chiến trường phương xa, Dương Quảng cùng Sử Vạn Tuế một trước một sau đi qua, nhìn nước đọng dưới mặt đất, không khỏi kinh kỳ vạn phần.
- Đó chính là Lục tiên sinh, Sử tướng quân cùng bản vương đã gặp qua ở Tê Hà Sơn.
- Chân Nhân pháp lực quả nhiên cao cường, trước đó lúc ở Tê Hà Sơn, mạt tướng còn cùng Lão Ngư còn nghĩ Chân Nhân nói bậy..... giờ ngẫm nghĩ trán còn có một tầng mồ hôi lạnh.
- Lục tiên sinh không phải người nhỏ nhen, Sử tướng quân không cần lo lắng.
Dương Quảng cười nói một câu, dưới chân hình như đá phải cái gì, bay lăn ra ngoài, cũng không thèm để ý, tiếp tục nói, đi qua phiến chiến trường này.
Một đống hắc ảnh cuồn cuộn, trên mặt đất lăn vài vòng tỉnh lại, trước đó từ trên cao rơi xuống bất tỉnh đi, giờ phút này Đạo Nhân cóc chống hai cái đùi, xoa đầu ngồi trên mặt đất, cảm giác bị người đá một cước, đầu còn có chút đau đớn, lắc lư hai cái, bỗng nhiên mở to hai mắt nhớ tới cái gì, nhìn chung quanh, trong tầm mắt đều là sĩ tốt quét dọn chiến trường chân đi tới đi lui.
"Chờ một chút, đánh xong rồi sao?"
Đạo Nhân cóc ngốc trệ há to mồm, vẩy mở chân màng né tránh chân người đi qua một bên chạy như bay.