Bên kia, ba tiểu yêu tay chân cũng lưu loát, mở cột rào, một thân hình tai to mặt lớn trói ở bên trong nằm nghiêng nơi đó, lông heo như cương châm, răng nanh lật ở phía ngoài, trừng mắt to nhìn qua ba tiểu yêu bọn hắn lẩm bẩm.
- Hừ hừ..... Mau thả lão Trư ta ra, đừng ép ta, nếu không ta đem cái động này của các ngươi lật đổ.
Ba tiểu yêu tiến lên vỗ đầu Trư Yêu, bưng mấy chậu nước tới, nâng cánh tay lên, bắp đùi to mập lần lượt lau, cũng mệt không ít.
- Ta nói ngươi bớt tranh cãi, khi không ngươi hướng bên này ủi tới làm gì, chọc đại vương nhà ta, còn muốn chạy?
- Hừ hừ hừ ~~~ lão Trư ta không chọc hắn, ta chỉ đến tìm binh khí.
Một bên khác, tiểu yêu da xanh lau nách Trư Yêu, ngửa đầu lên nhăn mặt.
- Vậy ngươi ủi Nhị nương nhà ta làm gì? Được rồi, được rồi, đợi lát nữa ngươi cũng nói không được, tranh thủ thời gian nói nhiều một chút, một hồi sẽ vào bụng đại vương nhà ta mà thôi.
Tiểu yêu quay qua nói với hai Yêu Quái khác:
- Lau sạch sẽ chút, đợi lát nữa chúng ta còn có thể ăn chút thịt thừa canh cặn.
Trư Yêu bị trói tới không thể động đậy nghiêng mắt nhìn đến cột rào bên ngoài, một tiểu yêu cầm một thanh đao nhọn ngồi trên Thạch Đầu mài tới mài lui, ra sức uốn éo người, một đôi mắt to như chuông đồng hung lệ trừng lên, sau đó... Phát ra tiếng gầm rú như giết heo.
- Hừ a a a gào hừ a a ~~~
.... Phía sau động ầm ĩ, động trong sảnh, thân ảnh Lang Yêu tên Công Tôn Lão trên ghế đá đang nói cười bỗng dừng lại, đứng lên, một thân lông trắng hóa áo khoác buông xuống quanh người.
- Tử Tinh, ta biết thân ngươi bị thương nặng, hôm nay trở về, bản vương cố ý chuẩn bị cho ngươi huyết thực, tu bổ thương thế.
Nói xong, giơ tay lên đập vang hai tiếng,
Kết nối tường phòng động sảnh, vài Lang Yêu lông xám thể trạng cường tráng ôm năm nam nhân và nữ nhân đi ra, nhe răng mõm dài ngửi ngửi trên mặt trên cổ mấy người, ném tới quỳ xuống trong động sảnh.
Thân thể nơm nớp lo sợ mà run rẩy nhìn Yêu Quái lông xám đứng thẳng hai bên, từng kẻ sắc mặt trắng bệch, đối với lão giả mập mạp đứng phía trước đấy, còn có nam nhân khoác áo trên thềm đá kia, không có một ai dám phát ra tiếng cầu cứu, có thể đứng ở trong động Yêu Quái này, cũng chỉ có thể là Yêu Quái.
Con cóc nhìn nam nhân nữ nhân quỳ thành một loạt này, nụ cười trên mặt không có giảm bớt.
- Chỉ có những kẻ này?
- Không chỉ thế!
Lang Yêu phất phất tay, ngồi đến ghế đá, áo khoác xoay tròn mang theo gió thổi quang mang trên lò sưởi sáng tắt.
- Đây là chuẩn bị cho ngươi mở dạ dày, đợi lát nữa còn có Trư Yêu, sau khi chưng tốt thì ngươi cùng ta ăn!
Đạo Nhân cóc yên lặng , mở chân ra đi qua mấy tên phàm nhân kia, bọn hắn cũng nghe được hai yêu nói chuyện, cảm giác được lão nhân mập mạp kia đến gần, sợ đến cả người run rẩy, trong đó một nữ tử tóc rối mặt dơ bẩn nâng mặt vô cùng bẩn lên, trên mặt tất cả đều là nước mắt, răng trên dưới không ngừng va chạm vào nhau.
- Lão thần tiên, ta không muốn chết, van cầu ngươi đừng ăn ta, ta không muốn chết.....
Còn lại bốn người kia không dám nói lời nào, nghe được lời bọn hắn nói muốn ăn, đã sớm sợ đến xụi lơ, phát run ôm nhau ở cùng một chỗ.
Hỏa quang lay động, Đạo Nhân cóc gánh chịu đôi màng, hừ một tiếng chuyển đầu sang một bên, đi qua thềm đá, nâng cao bụng căng tròn, khẽ vuốt cằm.
- Vô cùng bẩn, để cho lão phu ăn sao? Nhìn lại đã không có thực dục, dạng này, sau khi rửa sạch sẽ thì giữ lại cho lão phu, có hào hứng lại ăn.
Trên thềm đá, sau khi Bạch Lang Yêu Công Tôn Lão ngồi xuống thừa dựa vào ghế, nhắm mắt lại.
- Đây cũng không phải là Tử Tinh bản vương biết.
Hắn giơ cánh tay lên, hướng mấy Lang Yêu bên kia quơ quơ, để bọn chúng đem năm phàm nhân kia dẫn đi, lập tức mở to mắt, ánh mắt giống như bắn ra điện quang.
Trong chòm râu, bờ môi mở ra, lộ ra răng nanh rét lạnh.
- Ngươi dính quá nhiều khí nhân gian, trở nên mềm yếu rồi, đây không phải là chuyện tốt.
- Lão phu gọi cái này là văn nhã!
Công Tôn Lão hừ lạnh, vỗ một chưởng tới lan can, chấn vỡ nham thạch.
- Chỉ sợ ngươi muốn làm người!
Đạo Nhân cóc lắc tay áo rộng một cái, chuyển người đưa ánh mắt thẳng tắp nhìn lại đối mặt với hắn.
- Lão phu từ khi lên linh thức kia, vẫn muốn làm người, không phải là Tử Tinh Đạo Nhân thì như thế nào?
Khí thế đột kích, yêu khí bành trướng làm bụi bẩn bay lên hết cả áo bào, tử khí tràn ngập phía sau con cóc, trong sương mù mơ hồ hiện ra hư ảnh một con cóc cự đại quỳ xuống đất.
Đối diện, Bạch Lang Yêu cũng bao phủ khói vàng, một đầu hư ảnh cự lang bạch nhung nện bàn chân cô lập vách núi.
Bầu không khí trong sảnh ngưng kết, trong động kín phía sau truyền ra tiếng đến gào thét như giết heo, lúc đầu hai yêu giương cung bạt kiếm lại bị âm thanh gào thét này quấy bầu không khí, nhao nhao nhận yêu khí.
Đạo Nhân cóc nghe âm thanh này có chút quen tai, mở miệng hỏi:
- Ngươi bắt một đầu Trư Yêu?
- Một Yêu Quái ngoại lai, ngươi biết hắn sao?
Công Tôn Lão nghiêng đầu, hướng một tiểu yêu chớp chớp cái cằm:
- Còn không có chưng, đem Trư Yêu này dẫn tới đây.
Đợi thủ hạ Yêu Quái rời khỏi, động sảnh trống rỗng ngẫu nhiên vang lên tiếng lò sưởi đùng đùng, một chút Hỏa Tinh thăng lên giữa không trung, Bạch Lang Yêu một lần nữa ngồi trở lại ghế đá, thở nhẹ ra một hơi, ngữ khí trì hoãn.
- Tử Tinh, ngươi chung quy là yêu, nơi này mới là nhà của ngươi.
Đối diện hỏa quang, Đạo Nhân cóc nhìn lại mọi thứ đang bày biện trong động, da thú, da người trải trên vách động, trong không khí tràn ngập huyết tinh, hơi bế lên con mắt.
- Đã từng.
Trong đầu hiện lên cảnh sắc trong hà quang tại chân núi, sơn thôn dâng lên khói bếp, lão nông mang cuốc trở về nhà, phu nhân mắng to khóc lóc om sòm, trong bức tranh có một tiểu nữ quỷ hừ hừ hát khúc hí khúc, đuổi theo tới chỗ mình chạy loạn, gà mái hoa râm tiến vào vườn rau, cùng với đồ đệ ngồi phía dưới cây tùng già đang bưng lấy quyển sách.