Người ngồi đầy trong quán trà, hỏa kế bưng trà đổ nước chạy cả sảnh đường, mặt mũi mệt mỏi đầy mồ hôi, một trà khách bưng lên nước trà tràn đầy, thổi thổi nhiệt khí, ánh mắt quét tới đồng bạn.
- Người Đột Quyết này cũng không may, mới mấy ngày đã hao tổn bốn vạn nhân mã, bất quá, không biết các ngươi có biết Lục Lương Sinh kia là ai hay không?
Bốn phía, phần lớn trà khách cũng đang rất tò mò.
- Chưa nghe nói qua, Đại Tùy ta có nhân vật này sao?
- Tướng lĩnh trong quân, ta cũng nghe lão gia nhà ta nói qua một ít, thế nhưng chưa từng nghe qua cái tên Lục Lương Sinh này.
- Nghe tên, chẳng lẽ là một thư sinh?
Âm thanh lao nhao xung quanh dừng lại, nghe cái tên này quả thật có chút dáng vẻ thư sinh, chẳng lẽ giải vây cho phía bắc là một thư sinh?
Bầu không khí náo nhiệt nghiên cứu thảo luận đều có thể nhìn thấy ở các nơi trong thành, người biết được nội tình chân thực của vị thư sinh kia thì rung động không thôi.
Việt Quốc Công Dương Tố ngồi xe ngựa chậm rãi ra khỏi Hoàng Thành, vung lên một góc rèm, thu hết vào mắt người đến người đi trên phố dài phồn hoa, ở trước mặt Hoàng Đế, hắn không có biểu lộ ra vẻ giật mình, để tránh bị tộc huynh xem nhẹ, nhưng giờ phút này lúc một thân một mình, đối với năng lực vị Lục đạo hữu kia đã là vô cùng rung động, lại là vô cùng kinh ngạc.
Cảnh giới của đối phương hắn là biết được, Nguyên Anh xuất khiếu, pháp lực phóng đại, cũng không thể tiêu diệt bốn vạn binh mã, cho dù làm được, một thân pháp lực cơ hồ cũng sẽ tiêu hao sạch sẽ, không phải điều mà trí giả nên làm, một khi không còn pháp lực, người tu đạo lâm vào chiến trận, cục diện cũng sẽ là cửu tử nhất sinh.
- Lấy tính tình của hắn sẽ không có khả năng làm chuyện được ăn cả ngã về không, vậy rốt cuộc là dùng biện pháp gì mà làm được? Quả thật khiến người ta khó hiểu.
Dương Tố buông rèm xuống, theo xe ngựa hơi run run nhấp nhô trở lại phủ đệ, Dương Tố vẫy lui trái phải, cả thê tử và nhi tử cũng không thấy đâu, trực tiếp đi đến thư phòng, mở ra cánh cửa trong phòng tối, đi xuống thềm đá thật dài, không gian trở nên rộng lớn, bốn phía vách tường đèn, lóe lên ánh lửa.
Ở giữa hai hàng cột đá, theo đường Dương Tố đi qua, trong quang mang mờ tối là một đạo đạo nhân ảnh, thân hình không nhúc nhích, trên mặt mỗi người mang theo thiết diện, chính là Nhân Khôi ngày xưa nói với Lục Lương Sinh.
Đi qua chỗ Nhân Khôi, ngay phía trước có quang mang kim hoàng sáng loáng bao phủ, trên bàn thờ có một phô lụa vàng, lư hương đốt khói lượn lờ, phía sau vị trí hơi cao là thanh kiếm đen kịt, so với người thì đại kiếm xếp gọn to bằng cánh tay.
Cộc cộc cộc.....
Tiếng bước chân dừng lại phía trước bàn thờ.
Dương Tố đưa đầu ngón tay vuốt trên thân kiếm nặng nề, phía trên có khắc hoa văn nhật nguyệt tinh thần (mặt trời, mặt trăng, sao), mà đổi sang một mặt khác còn có sông núi to lớn, hào quang màu vàng óng chính là từ trên thân kiếm này tỏa ra.
- Nên tìm người cầm kiếm, Thần lực Côn Lôn Kính để nó hợp lại cùng nhau, giữa thiên địa sợ rằng không gì có thể chống cự.
Bất quá hắn cũng có mặt nghi hoặc khác, thư sinh lập xuống công lớn như thế, vì cái gì lại không trở về Trường An, rốt cuộc đã chạy tới chỗ nào?...
..
Nắng sớm chan hòa dần dần ấm áp, lúc này Lục Lương Sinh một tay lôi kéo con lừa già đi ngoài chân núi An Đông, ngửa đầu nhìn lại chân núi nguy nga, tâm tình so với khi còn ở mặt phía bắc đã tốt hơn rất nhiều.
Một thư sinh thân bạch sắc bên hông treo lấy vỏ kiếm Hiên Viên, nhìn qua giống như thư sinh xuất hành du lãm, Trư Cương Liệp theo ở phía sau biến hóa thành đại hán nhìn qua rất đáng sợ, một thân đen nhánh, hai đùi có quần dài, lông đen lộ ra khỏi ngực khiến người đi đường qua lại sợ hãi nhao nhao tránh né, dù đi xa cũng thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại bóng lưng.
- Hán tử kia vừa mập lại lớn, tướng mạo thật dọa người.
- Ôi, cái thân lông đen mới dọa người kia, rậm rạp như vậy, nữ nhân nào chịu được.
- Đừng nói nữa, cẩn thận người ta nghe được, bất quá, xem ra giống như người hầu của thư sinh kia.
- Khó trách.....
- Khó trách cái gì?
- Một thư sinh chở theo giá sách, còn treo nồi, khẳng định thường xuyên đi xa, dám đi như vậy, bên cạnh há không có người lợi hại?
- Được rồi, bớt tò mò nữa, đi đi!
Gió thổi qua sơn lâm, ve kêu chập chờn ở giữa cành cây, Trư Cương Liệp đi ở phía sau cúi đầu táp cái bánh tròn lớn treo ở giữa cái cổ, mảnh bánh tràn ra khóe miệng, dính vào lông đen trên cằm, ồm ồm mở miệng, nói.
- Lão Trư ta lần này cùng ngươi đi một chuyến, nhớ vẽ cho ta một bức chân dung Nguyệt nhi.
- Vẽ hình dáng như thế nào?
Phía trước, Lục Lương Sinh quay đầu lại cười nói, mắt nhìn cửa nhỏ nơi giá sách hơi mở, Đạo Nhân cóc ôm tẩu thuốc, cụp lấy hai đùi treo ở ngoài, dựa vào khung cửa, ngủ gật mổ mổ đầu.
Trư Cương Liệp ngẩng mặt lên nghĩ nghĩ, đưa tay móc ra từ trong y phục, mở ra thư sách lúc trước Đạo Nhân đưa cho hắn, nhìn lại xung quanh không có người, nhỏ giọng nói:
- Không mặc y phục...
Lục Lương Sinh xua tay áo, xoay người không nói câu nào, lôi kéo con lừa già tiếp tục đi về trước, Trư Cương Liệp cầm thư sách đuổi theo ở phía sau, lại đập vang bộ ngực, chắp tay nói.
- Lục công tử, chỉ vẽ một bức đi, mặc vào một kiện cũng được, đợi lát nữa đến Ly Sơn, lão Trư ta và Lão Mẫu vẫn còn có chút giao tình, nói không chừng gật đầu một cái,liền để đồ đệ ngươi một lần nữa sống lại!
Lục Lương Sinh không để ý tới hắn.
Đi vào sơn khẩu phía trước có một quán trà, lặn lội đường xa mà đi không uống một giọt nước nào, nhìn thấy lá cờ tung bay ngược lại cảm thấy có chút khát nước.
- Phụng Tử Trà? Tên quán trà này quả thật quái lạ.