Nơi đây đã là trong núi sâu, ít ai lui tới, Trư Cương Liệp khôi phục bộ dáng lúc đầu, lật xem thư sách, hút nước miếng trượt lại vào miệng, lại lấy ra cuốn tranh vẽ bên hông hắc hắc cười không ngừng.
Đạo Nhân cóc lườm hắn một cái, đứng vững phía sau đồ đệ, người ở phía trước quay đầu nhìn lại, cười nói:
- Lão Trư nói cũng không sai, ở quán trà gặp gỡ vị cô nương kia, trên người có pháp lực, lại thường xuyên đi mua trà, ta nghĩ là ở trong núi, hẳn có thể hỏi ra một hai điều.
Ngón tay trong tay áo một mực bóp lấy pháp quyết, thường nhân dọc theo bên đường không cách nào nhìn thấy pháp lực, đi đến giữa đường đất hoang vu đầy cỏ chệch hướng đi qua thềm đá du khách, không bao lâu, bước chân Lục Lương Sinh trì hoãn, Trư Cương Liệp đi theo ở phía sau thở phì phò, da đầu căng tròn kịch liệt nhấp nhô.
- Mệt chết ta, sao không nghỉ chân một chút.
Vừa nói xong liền bị Đạo Nhân cóc quăng ra một hạt đậu nện vào mũi heo, sau đó, chỉ đến phía trước, người sau theo nhìn lại, một nữ tử váy dài xách theo một bình trà lạnh đi trên đường núi, váy khẽ nhếch phía dưới bước liên tục, trên giày thêu thì một chút bùn đất cũng không bị dính.
Trư Cương Liệp nhìn bóng lưng yểu điệu nhắm lại mõm dài đang hơi mở, đưa tay vỗ mũi miệng, ép trở về mặt, lỗ tai hai bên nhoáng lên thu nhỏ trở về, cái bụng thu liễm, lộ ra tám khối cơ bụng, ở ngực trĩu nặng trở nên rắn chắc, cả lông đen thô kệch đều chui vào trở về trong lỗ chân lông.
Lập tức, một hán tử uy phong lẫm liệt, mày rậm mắt to xuất hiện.
Không đợi Lục Lương Sinh tiến lên, thân hình mạnh mẽ giống như một trận gió bước qua thư sinh, hô to:
- Nữ Bồ Tát, nữ Bồ Tát xin dừng bước!
Nữ tử phía trước dừng lại, Như Ý, Bích Ngọc châu trên búi tóc theo người chậm rãi xoay chuyển mà nhẹ lay động, khuôn mặt tú lệ lộ ra vẻ nghi hoặc, nhìn thấy hán tử trước mặt vô ý thức lui lại nửa bước.
- Vị tráng sĩ này, ngăn ta có chuyện gì?
Hút trượt ~~
Trư Cương Liệp thấy rõ tướng mạo, hít một hơi nước miếng, cười hắc hắc, chắp tay một xá.
- Nữ Bồ Tát, lão Chu ta xin hữu lễ!
Nữ tử kia nhanh chóng trốn qua một bên, hiển nhiên bị giật mình.
- Ai ai, ngươi làm cái gì, vừa đến đã bái người ta.
- Cô nương, không cần kinh hoảng.
Lục Lương Sinh đi tới, nhẹ nhàng gõ một cái lên lưng Trư Yêu để hắn thu liễm lại, đè thấp tiếng nói.
- Đừng quấy rối, trở về vẽ cho ngươi.
Sau đó, thư sinh tiến lên hơi chắp tay, nói với nữ tử kia:
- Hắn chính là đồng bạn của ta, tới trong núi, cũng không thấy có người khác, đành phải gọi cô nương lại hỏi thăm đường.
Nữ tử xinh đẹp lung linh, xách theo trà bình trên dưới đánh giá thư sinh trước mặt, một thân áo bào bạch sắc, vòng eo thanh đái, ngón cái buông thõng có đeo nhẫn xanh, con mắt đẹp mắt nhìn tại vỏ kiếm kia một chút.
- Vị công tử này muốn đi đâu?
- Trong núi tìm tiên, cầu chỗ Ly Sơn tiên cảnh.
Lục Lương Sinh chắp tay lại bái, đến gần một chút có thể cảm nhận được khí tức tường hòa trên người nữ tử, không phải loại Phổ Độ Từ Hàng lúc trước kia, mà là làm cho người khác cực kì thoải mái dễ chịu, như có gió xuân thổi qua người.
Không phải Yêu Quái quỷ mị trong núi, hẳn là có quan hệ với Ly Sơn Lão Mẫu, lời nói cũng không giấu diếm, dựa theo lý do nói.
- Mong rằng cô nương thuận tiện, hậu học vãn bối, muốn bái gặp Ly Sơn Lão Mẫu cứu người.
Nữ tử áo vàng che miệng cười khẽ một tiếng, mang theo bình trà chuyển người đi lên phía trước, bước chân nhẹ nhàng mang váy tung bay.
- Chỉ cần đuổi được ta, liền dẫn ngươi đi.
Đột nhiên một trận gió thổi tới, nữ tử hành tẩu, trong chớp mắt đã tiêu thất ở giữa cành cây bụi cỏ đang đung đưa, Lục Lương Sinh lấy ra một tấm Hoàng Phù Đạo Nhân cho hắn, thình thịch thiêu đốt trên không trung, tạo ra một vòng pháp lực.
- Truy tung!
Chữ "Sắc" trên là bùa đồng thời hóa thành một đầu dây nhỏ kéo dài, dưới chân Lục Lương Sinh cũng không chậm, tung bay qua hướng phương hướng nữ tử tiêu thất, hoa cỏ cây cối xung quanh xôn xao thổi lất phất, Trư Cương Liệp nhanh chóng đuổi thro, con cóc trên đầu con lừa già phía sau quơ màng đánh tan một mảnh lá rơi che lấp, kêu to:
- Trở về, còn có chúng ta.
Trư Yêu mới đi hai bước chạy về, dắt qua dây cương, lôi kéo con lừa già đuổi theo, phía trước nơi nào còn có thân ảnh thư sinh, chỉ để lại cỏ cây còn tại lay động.
Phía trước, Lục Lương Sinh dọc theo chân núi đuổi theo ra vài dặm, phi thân đạp mạnh, một gốc cây gần đó đều đang chấn động, rơi xuống một khối đại nham cao hơn, phía trước chỉ còn vách núi thẳng đứng, căn bản không tiếp tục hướng lên được......
Khí tức đến nơi đây liền biến mất.
Quay đầu lại, cây xanh khắp núi kéo dài đến chân núi, mây mù tràn ngập đỉnh núi, phía dưới vang trong tiếng sột soạt sột soạt, nghe được heo lừa hừ tê, còn có tiếng sư phụ tức đến nổ phổi thúc giục.
Lục Lương Sinh quay người lại, mặt hướng vách núi trước mắt, hơi nhíu lông mày, chẳng lẽ giống như lần ở Thường Dương Sơn?
- Lương Sinh, ngươi thế nào không dừng lại rồi?
Ở giữa đám cây phía dưới, Trư Cương Liệp lôi kéo con lừa già đi tới, Đạo Nhân cóc đỡ tai lừa, nhìn lại đồ đệ đứng trên thanh nham, chốc lát, chuyển qua tầm mắt, nhìn qua vách đá dựng đứng cao ngất, hiển nhiên cũng hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì.
- Hẳn là tìm được.
Con cóc như có điều suy nghĩ nói một câu, Lục Lương Sinh gật đầu từ nhảy xuống trên đá, đến gần vách núi, hơi chắp tay hướng bốn phía thi lễ một vòng.
- Cảm tạ cô nương dẫn đường.
Ánh nắng từ ngoài núi chiếu vào chỗ trống trên tán cây, rơi vào bên mặt thư sinh, lắc tay áo rộng một cái, hai tay trùng điệp, hướng về phía vách núi khom người nặng nề bái một xá.
- Lục Lương Sinh Tê Hà Sơn, cầu kiến Ly Sơn Lão Mẫu.