Lão phụ nhân đi ở phía trước, cười ha hả khoát tay áo.
- Giống như bọn hắn, gọi Lão Mẫu đi, thân cận.
Lục Lương Sinh đang cầm cành hoa khẽ khom người.
- Vâng.
- Không cần khẩn trương như vậy, lão thân cũng không để ngươi làm chuyện bất lương.
Ly Sơn Lão Mẫu dừng lại, chống đằng trượng xoay người đi tu cắt cành hoa, lời nói vang vọng truyền đến.
- Chính là chuyện làm chân chạy vặt thôi, lão thân có nghĩa đệ, năm đó hăng hái, gây ra họa, bị đè dưới một ngọn núi rất nhiều năm, lão thân bởi vì một ít nguyên nhân, không thể đi thăm viếng, không bằng, ngươi tới giúp ta chuyện này đi.
Đè ở dưới chân núi..... Làm sao quen tai như vậy.
Lục Lương Sinh chợt nhớ tới lúc trước bố trí tụ linh pháp trận ở Tê Hà Sơn, trận nhãn không phải vẽ lên một bức hầu tử đè ở dưới chân núi lớn ? Bức tranh kia còn là do hắn nhìn thấy từ trên « Sơn Hải Đồ Chí », hình như gọi Vô Chi Kỳ.
- Lương Sinh, ngươi đang suy nghĩ gì?
Chờ lấy lại tinh thần, Ly Sơn Lão Mẫu chẳng biết từ lúc nào quay qua nhìn hắn, đằng trượng trong tay nâng lên đi tới rừng phía tây.
- Đợi lát nữa, ngươi mang đồ nhi ngươi từ nơi này hướng phía tây, nơi đó có chỗ đầm nước, trong nước có bệ đá, cứ đặt lên đó rồi rời đi.
- Lão Mẫu đợi đã, người nói nghĩa đệ, hiện nay ở nơi nào? Tên gọi là gì?
- Lưỡng Giới Sơn, thế núi giống như ngón tay cái người, đến nơi đó tự sẽ tìm tới, chỉ nhìn tình huống hắn thế nào liền trở lại nói cho lão thân, nhớ kỹ, nếu như trông thấy phía trên có Yết Đế thì không thể bóc ra.
Ly Sơn Lão Mẫu dặn dò vài câu, trong tay từ thư sinh lấy nhánh hoa cắt tỉa xuống, chống đằng trượng chuyển người chậm rãi đi ra, thân hình biến mất giữa vườn hoa.
- Lương Sinh!
- Lục công tử!
Lúc này, thanh âm con cóc Đạo Nhân, Trư Cương Liệp ở ngoài rừng vang lên, Lục Lương Sinh bỗng nhiên lấy lại tinh thần, xa xa, trông thấy hai yêu một lừa hướng bên này chạy tới, chung quanh, mình lại về tới cửa vào rừng.
Mà nữ tử váy vàng cười tủm tỉm xinh đẹp đứng một bên.
- Lục công tử, Trạc Trần Trì ở bên kia, xin mời đi theo ta.
Bên ngoài rừng xanh, lối vào đã biến mất, chỉ có nữ tử xinh đẹp váy vàng đứng một bên, còn có Trư Yêu cao lớn mập mạp, con cóc trên đỉnh đầu lừa già.
Cười nhẹ phủi phủi vạt áo:
- Các ngươi cũng cùng đi đi.
- Lương Sinh, đi đâu?
Con cóc Đạo Nhân bò lên trên dây thừng nhảy lên đầu lừa, giơ màng chân lên, kéo căng thân thể nhìn bốn phía một cái, rừng xanh khẽ từ từ dao động trong gió nhẹ, không có bất cứ động tĩnh gì.
- Ngươi gặp qua Ly Sơn Lão Mẫu rồi?
- Gặp qua.
Lục Lương Sinh gật gật đầu, sửa sang lại áo bào một chút, từ giá sách sau lưng lừa già, lấy ra giường gỗ đã dùng pháp thuật thu nhỏ, phía trên là thi thể đồ đệ cùng Tục Mệnh Đăng, cẩn thận nâng trên hai tay.
- Lão Mẫu, đã đồng ý cứu chữa Nguyên Phượng để cho chúng ta đi theo vị cô nương này.
Trư Cương Liệp hưng phấn chà xát hai bàn tay lớn, kéo lừa già qua rồi đi tới.
- Vậy còn nói gì nữa, lão Trư ta cũng chờ không kịp, vị nữ Bồ Tát này, ta đi theo ngươi, nhanh chút dẫn đường.
Khụ khụ!
Đỉnh đầu Lừa già, con cóc Đạo Nhân ho khan hai tiếng, đưa chân chỉ chỉ họa quyển treo bên hông hắn, nhắc nhở Trư Yêu, không phải nên chung tình sao?
Bên kia, nữ tử áo vàng cúi đầu cười khẽ một cái, ra hiệu Lục Lương Sinh đuổi theo, giày thêu nhẹ bước, xách váy đi đầu dẫn đường đi tới phía trước, một heo một con cóc tranh chấp phía sau vội vàng đuổi theo, vòng quanh mảnh rừng xanh này, quẹo qua sườn núi, cỏ xanh che đậy tầm mắt bày ra phía trước, một cây dong lẻ loi nghiêng ngả trơ trọi đứng sừng sững giữa bãi cỏ, nhẹ nhàng uốn qua múa lại.
Đi qua mảnh sườn núi đầy cỏ liền đến một tòa núi thấp đối diện, không lâu, nữ tử đi ở phía trước dừng bước, nghiêng người sang, nói khẽ:
- Lục công tử, đến rồi.
Phía trước Lục Lương Sinh, sườn dốc xanh xanh thẳng đứng, sườn núi có một góc thương tùng phấp phới đón khách, một dòng suối trong trẻo từ bên cây khe rãnh chảy xuống tạo thành một màn nước, rơi xuống một chỗ phía dưới ao nước, ánh nắng chiếu xuống, nhấp nhô sóng gợn lấp loáng trên mặt nước.
Ào ào ——
Lần theo tiếng nước đến gần, Lục Lương Sinh nhìn qua chỗ ao nước này, nói chung chính là Trạc Trần Trì Lão Mẫu nói tới, ao nước trong veo, có thể thấy vài đuôi cá chép hồng nổi trên mặt nước phun bong bóng, vẫy đuôi cá tạo nên gợn sóng rồi chìm vào đáy nước.
- Cô nương, Lão Mẫu nói trong nước có bệ đá ở nơi nào?
Lục Lương Sinh nhìn lại mặt nước, căn bản không có bệ đá nào, quay đầu lại hỏi nữ tử kia, người sau giơ tay lên cười khẽ chỉ ao nước.
- Công tử mời xem, không phải ở đây sao?
Ánh mắt quay lại, vốn dĩ không có vật gì trên mặt nước, chẳng biết lúc nào nhiều hơn một bệ đá xanh ngọc, chung quanh tạo hình hoa điểu gỗ, tỏa ra linh quang, xem ra cũng không phải là vật phàm.
Lục Lương Sinh cũng không nói thêm, đem giường gỗ trong tay thả xuống đất, thi pháp trả lại độ lớn ban đầu, ôm ngang thi thể đồ đệ có chút sưng phù lên.
- Nguyên Phượng, ngươi được cứu rồi, chờ vi sư trở về lại ăn mừng!
Nói xong, chuyển thân đi vào ao nước, tóe lên bọt nước, từng bước một hướng bệ đá kia tới gần, tới nơi liền đem Khuất Nguyên Phượng nhẹ nhàng để xuống thanh ngọc thạch đài, vung áo dài lên, đem mùi thối quét sạch sành sanh.
Nhìn xem bệ đá trên mặt nước dần dần có bạch khí lan tràn, quấn lấy thi thể, Lục Lương Sinh thay đồ đệ chỉnh lý tốt y phục, xoa xoa gương mặt.
- Ngươi cứ an tâm ở chỗ này chờ, vi sư rất mau sẽ trở lại, tin tức ngươi chiến tử, đoán chừng đã truyền ra, sau khi xuất sơn, vi sư vẫn phải đi theo Nhị sư huynh ngươi Vũ Văn Thác nói một tiếng, miễn cho hắn nóng giận sinh ra tâm ma, ảnh hưởng tu đạo, thời gian này còn có rất nhiều người quan tâm ngươi, ví dụ như sư công ngươi, chớ thấy hắn là yêu, nghe được ngươi tin chết.....