Nữ tử hé miệng cười cười, đi bên cạnh Lục Lương Sinh, nàng cũng cùng lừa già tương đối quen thuộc, thỉnh thoảng còn đưa tay khẽ vuốt bờm lừa, đi qua trắc viện, đi theo hỗ trợ đem giá sách, một ít quần áo lấy ra thả vào ngăn tủ.
- Vị đồ đệ kia của công tử đi Vũ Văn phủ rồi, muốn ta để người gọi hắn tới không?
- Ừm, gọi hắn tới đi.
Sư phụ gặp đồ đệ là chuyện hợp tình lý, Lục Lương Sinh lấy ra vài cuốn sách, vỗ vỗ tro bụi phía trên thả lên đầu giường, thuận đường sửa sang tấm đệm một chút, nghiêng mặt qua, gọi nữ tử đã đi đến cửa ra vào lại.
- Không bằng cũng gọi Vũ Văn Thác tới.
Mẫn Nguyệt Nhu đỡ khung cửa, yên tĩnh nghe, cũng không có ý đi, đợi nửa ngày, Lục Lương Sinh mới mở miệng.
- Ta nói xong.
Sau đó, nữ tử mới "A" một tiếng liền rời khỏi, quệt mồm thì thầm vừa đi vừa nói:
- Còn tưởng rằng có lời muốn nói với ta, tức chết thôi.
Đi ra cửa Nguyệt Nha, kêu người hầu đang chờ ở bên ngoài phân phó, rồi nhìn bọn hắn rời đi, tay đánh tới cành cây rủ xuống bên cạnh.
- Ai chọc nữ nhi ta tức giận?
Cành lá lay động, một tiếng nói trung chính uy nghiêm vang lên, Mẫn Nguyệt Nhu không nhìn cũng biết là ai, đường nhỏ đá trắng thông đến tiền viện bên kia, Mẫn Thường Văn một quan thân áo dài, chắc là mới từ nha môn về, nghe được người gác cổng nói Lục Lương Sinh trở về, trực tiếp tới bên này.
- Còn có thể là ai, đương nhiên là.....
Mẫn Nguyệt Nhu nhấc ngón tay vốn muốn chỉ đi trắc viện, nhìn thấy phụ thân, bỗng nhiên lại thu hồi lại, nghĩ đến cái gì, gương mặt ửng đỏ, bước nhỏ chuyển đến bên cạnh phụ thân.
- Phụ thân, nữ nhi có chuyện muốn nói với người.....
Tiếng nói đến chỗ này nhỏ dần, nữ tử gần sát đi qua, cúi người bên tai Mẫn Thường Văn rì rầm nói to nói nhỏ, càng đi về phía sau, cái cổ trắng nõn đều đỏ một mảng lớn, vừa nói xong, có chút ngượng ngùng chạy đi.
- Đứa nhỏ này, không biết xấu hổ không biết thẹn, vậy mà để cho người làm phụ thân như ta đi nói loại chuyện này!
Mẫn Thường Văn mặt có chút giận dữ, cũng may nữ nhi chạy nhanh, nói không chừng còn muốn đánh nàng.
- Lão phu là đại quan triều đình, đi nói loại chuyện không cần mặt mũi này, nếu để cho người biết được, trên triều đình nổi lên dị nghị thì phải làm thế nào, hừ!
Phất áo rộng một csai, đi vào trong viện, hoàng hôn chiếu xuống cây nhãn nhẹ nhàng lay động, một đầu lừa già vẫy đuôi từ trước mặt hắn nhàn nhã đi qua, bên trong viện tử, một cửa sổ rộng mở đối diện, thư sinh đứng trước bàn sách, lật xem điển tịch, tựa hồ đọc được chỗ thú vị, cười ôn hòa như ánh nắng.
- Hiền tế..... Phi.
Mẫn Thường Văn lên tiếng gọi, ý thức thấy mình bị nữ nhi lây lan ý niệm sai lệch, rối rít đổi lời nói.
- Hiền chất!
Đi vào cửa phòng, cười ha hả kéo Lục Lương Sinh tay đang định thi, ngồi xuống trên ghế.
- Hiền chất, ngươi cưới vợ chưa?
Lão nhân gọn gàng dứt khoát một câu nói, Lục Lương Sinh đứng tại chỗ có chút ngớ người, con cóc vừa định mở cửa nhỏ ra ngoài liền giơ chân lên buông cửa xuống, nhịn không được nghiêng đầu dán ở khe cửa nghe lén.
Cây nhãn già phía tây viện sàn sạt truyền vào trong phòng yên tĩnh, Lục Lương Sinh lấy lại tinh thần, gượng cười hai tiếng, mời Mẫn Thường Văn ngồi xuống, lấy bộ trà cụ đã xử lý, rót nước thả vào, trong chốc lát làm nóng, mang đi trước mặt lão nhân.
- Thị Lang đại nhân, thế nào đột nhiên nói đến chuyện này.
Đối với hôn sự, Lục Lương Sinh hơi cảm thấy có chút xấu hổ, ngồi cũng không xong, đứng cũng không được, cũng may lão nhân cũng không cảm thấy cái gì, tương phản, có chút nhiệt tình để cho hắn ngồi xuống nói chuyện, ho khan nhuận yết hầu, âm thanh nhẹ nói ra:
- Không nói cái khác, hiền chất, ân sư ngươi trên danh nghĩa là phụ tá của ta, giao tình nhiều năm, đã sớm tình như huynh đệ, ngươi gọi ta một tiếng thúc phụ cũng là hợp tình hợp lý.
Lục Lương Sinh gật gật đầu, lúc ở Phú Thủy Huyện đã quen biết Mẫn Thường Văn, một đường đến kinh thành, lại đến Trường An, xem như trưởng bối của hắn.
Lời Lão nhân nói đến đây, nếu như còn già mồm liền tỏ ra làm ra vẻ, cũng không do dự, đứng dậy thi lễ khom người.
- Thúc phụ.
- Ai.
Mẫn Thường Văn cười vuốt vuốt râu râu, đưa tay để cho Lục Lương Sinh ngồi xuống, tiếp tục nói :
- Nếu là trưởng bối, vậy lão phu muốn...
Ách.....
Quả nhiên như Lục Lương Sinh dự liệu, đem quan hệ trước rút ngắn, lại nói chính sự, thật gài bẫy ngay trước mặt
- Thúc phụ mời nói.
Lão nhân nhìn thư sinh ngồi ngay ngắn hơi hơi rủ mặt xuống, nói chung cho rằng hắn xấu hổ, cười càng thêm hả dạ, nhấp một miếng nước trà, thấm giọng nói.
- Vậy thì tốt, thúc phụ muốn nói ngươi không phải, bây giờ Lương Sinh cũng hai mươi có thừa, giống như tuổi của ngươi, chỉ sợ hài tử đều đã ngồi ở trường tư thục vang vang nghe giảng, mà Lương Sinh vẫn còn một thân một mình, ngươi mặc dù tu đạo tu tâm, lĩnh hội thần tiên diệu pháp, nhưng cũng là người, theo Thánh Nhân nói, cũng nên biết nhân luân chính là đại sự.
- Thúc phụ, không phải Lương Sinh không....
Lục Lương Sinh muốn phải ngắt lời lại bị lão nhân khoát tay đánh gãy:
- Trước hết nghe thúc phụ nói xong.
Ngón tay gõ hai cái trên mặt bàn, tiếp tục nói.
- Không cưới vợ sinh con, đây là muốn tuyệt hương khói Lục gia ngươi, đến lúc đó dù cho trường sinh lại như thế nào, biết phi thiên độn địa lại như thế nào, ngươi không có hài tử! Nhị lão sinh ngươi dục ngươi sau này dưới gối liền đi..... A........ Lão phu nói chuyện luôn luôn cứ thẳng như vậy ngay trước mặt Hoàng Đế cũng như thế, Lương Sinh đừng để trong lòng.... Hơn nữa sau này trước mộ phần nhị lão không người tế bái, lẻ loi trơ trọi, đến lúc đó trong lòng ngươi có khó chịu không?
Lão nhân lấy "Hiếu" tới làm thuyết khách, lại để cho Lục Lương Sinh không cách nào phản bác, trước khi chưa tu đạo, trong nhà bần hàn, phụ mẫu đã thu xếp chuyện cưới vợ, bây giờ gia cảnh giàu có rất nhiều, thúc hôn sự hắn cũng càng ngày càng cấp bách, nếu không phải nói mẫu thân, Hồng Liên sẽ tu thành nhục thân, sợ là hắn hiện tại cả nhà cũng không dám trở về.
- Lương Sinh?
Thấy thư sinh cau mày ngậm miệng không nói, lão nhân gọi hắn một tiếng, đầu ngón tay gõ bàn một cái:
- Lương Sinh à, lão phu vừa vặn thay ngươi tìm kiếm người tốt, chỉ cần ngươi gật đầu, đêm nay có thể hôn sự đều thành.
- Đừng đừng, thúc phụ lời này đã quá rồi.
Lục Lương Sinh vội vàng khoát tay , nếu là người khác, xoay người rời đi cũng không đáng kể, nhưng lão nhân đối xử hắn vô cùng tốt, lại gặp qua vô số người, không phải tùy ý nói hai câu thì có thể lừa gạt qua.
Nghĩ nghĩ, hay là dứt khoát làm rõ sự tình mới tốt.