Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 508: Hầu Yêu Bị Đè Ở Dưới Chân Núi

Chương 508: Hầu Yêu Bị Đè Ở Dưới Chân Núi




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Chim nhỏ mổ một trái cây ngoẹo đầu, nhìn lại cái đầu biết nói nói chuyện kia, đầu lâu gào thét, lúc này, hình như nghe được chuông lục lạc thanh thúy thanh vang, nhảy nhót một cái, chuyển phương hướng.

Đinh đinh đang đang ——

Theo hướng cỏ dại phía dưới chân núi, một đầu lừa già vừa đi vừa cúi đầu, nhai lấy cỏ xanh, cái đuôi vung lấy trọc lông xua đuổi côn trùng bay tới.

Một lão nhân thanh y áo dài nắm dây cương chắp sau lưng, đưa mắt nhìn bốn phía, giống như là du sơn ngoạn thủy, nhàn nhã ngâm câu thơ.

-. Lâu tại sơn trong lồng, hiếm thấy thân tự do...

Xuân đi thu lại tới, sương mai ráng chiều tê...

Chính là Lục Lương Sinh trên đường đi đến hóa thành lão nhân.

- Lão quan nhi!

Loáng thoáng có âm thanh đang kêu, Lục Lương Sinh dừng dừng bước chân, ánh mắt nhìn bốn phía, thanh âm kia lại nói:

- Cúi đầu, xem bên này!

Lần theo lời nói nhìn lại, chỉ thấy phía trước dưới vách núi đá đối diện mấy cây ăn quả, lộ ra một cài đầu bù xù, lông tóc xoã tung lộn xộn, tràn đầy cỏ dại rong rêu, tuy biết là yêu loại, nhưng cả dung mạo đều thấy không rõ lắm, hơi có chút thê thảm.

- Thì ra là ngươi đang gọi ta.

Lục Lương Sinh buông dây cương, dò xét đầu khỉ bị đè ở dưới chân núi, lập tức cười lên.

- Kém chút hù đến lão phu.

- Lão phu?

Cái đầu lông xù lặng lẽ cười vài tiếng.

- Ngươi làm cháu trai ta cũng không đủ, lão quan nhi, xem bộ dáng ngươi cũng không giống thường nhân, làm sao lại hù dọa ngươi, làm phiền giúp ta hái mấy trái cây bên kia đến giải thèm một chút, thế nào?

- Chuyện nào có đáng gì, ngươi chờ.

Lục Lương Sinh đi đến dưới tàng cây, đối phương đã nhìn ra hắn không phải người thường, cũng không cần thiết giấu diếm, vung mở ống tay áo phất một cái, BA~ BA~ vài tiếng nhẹ vang lên, mấy trái cây rơi xuống áo dài hắn đang mở ra, lừa già tới, ngẩng miệng mũi muốn ăn, bị Lục Lương Sinh vỗ nhẹ đầu.

- Muốn ăn thì tự mình hái đi.

Thư sinh xoa xoa một trái, đi qua đưa tới trước mặt đầu khỉ, để cho hắn gặm một cái, miệng đầy thơm ngọt, nước bốn phía, tràn qua bên môi lan ra lông tóc.

- Sung sướng sảng khoái! Lại để cho ta cắn một cái.

Đầu khỉ bị đè ở dưới chân núi không có cách nào dùng tay, dùng sức duỗi cổ, cắn thịt quả, sảng khoái nhắm lại đôi mắt vàng kim hung hãn kia, dư vị thơm ngọt nuốt vào trong bụng.

Két két một tiếng, cửa nhỏ giá sách phía sau lưng lừa già đẩy ra, con cóc Đạo Nhân theo sợi dây xuống dưới, vác lấy đôi màng đung đưa đến gần, đệm lên chân màng hướng đầu khỉ nhấm nuốt trái cây nhìn thoáng qua.

- Hầu Yêu vô cùng bẩn, không có gì hiếm có.

Bên kia, miệng đang nhấm nuốt trái cây dừng lại, đầu khỉ kia mở ra hoàng nhãn, giống như bắn ra điện quang, hí gầm nhẹ, thịt quả, vỏ trái cây lốp bốp một trận phun đầy thân con cóc Đạo Nhân.

Đầu khỉ lại gào thét.

- Không có gì hiếm có? Lão Tôn ta chính là Hoa Quả Sơn Tử Vân Động tám vạn bốn ngàn dặm, đầu đồng trán sắt Mỹ Hầu Vương, đường đường là Yêu Vương!!

Con cóc Đạo Nhân đưa lau tay thịt quả, nước miếng, gân xanh cũng bành trướng.

- Mẹ nó chứ, đường đường Yêu Vương, rơi xuống tình cảnh như vậy, còn có mặt mũi sao? Nghĩ lão phu còn kém một bước đạt tới Yêu Vương, bị vô số người tu đạo truy sát, Pháp Bảo che kín bầu trời, cũng có thể toàn thân trở ra.....

- Ta đánh lên trời.

Không đợi con cóc nói chuyện, đầu khỉ lại gào lên.

Lời nói phía sau con cóc Đạo Nhân lập tức nuốt trở về trong bụng, bĩu môi, đánh mặt qua một bên, Lục Lương Sinh ở một bên cười cười, chen vào nói.

- Lão phu du lịch sơn thủy, nhận ủy thác của người, thuận đường đến xem ngươi.

Đầu khỉ trì hoãn xuống ngữ khí, quay đầu sang.

- Người phương nào?

- Trường An chi đông, bên trên Ly Sơn, một vị lão phụ nhân, cũng có thể là nữ tử cực đẹp.

Bên kia, đầu khỉ trước đó còn tùy tiện trầm mặc, nhìn xem buổi chiều ánh nắng chiếu khắp thương Lâm Sơn, bỗng nhiên lại cười ra tiếng.

- Tốt tốt tốt, sau khi trở về, nói cho lão phụ nhân kia, lão Tôn ta hết thảy mạnh khỏe, có ăn có ở, cực kỳ khoái hoạt, không cần lo lắng.

- Cái kia, lão phu sẽ truyền nguyên lời của ngươi trở về.

Lục Lương Sinh không muốn ở chỗ này chờ lâu, nhìn ra một tia yêu khí trên thân đầu khỉ kia, chắc là nguyên nhân bị phong ấn, nhưng nếu bị phong ấn, vậy nói rõ, thật sự rõ ràng là Yêu Vương, như hắn vừa rồi, đánh tới trên trời, phạm phải tội nghiệt, yêu loại quá mức kiêu ngạo .

Nếu có giao hảo, tương lai hoặc là được hắn trợ giúp, hoặc là bị hắn liên lụy, dù sao hai cái này, Lục Lương Sinh cảm thấy vế sau có khả năng nhất.

"Vẫn là loại như sư phụ mới tốt, ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn..."

Lục Lương Sinh đem trái cây cuối cùng thả trước mặt đầu khỉ, đứng dậy làm ra dáng cáo từ, kêu lừa già đang vểnh móng đi đạp cây ăn quả bên kia.

- Lão quan nhi, chờ một chút, lại bồi ta nói chuyện chút, đi chậm cũng không sợ, bên trong núi này không có yêu ma quỷ quái gì đâu.

Đầu khỉ ra sức ngẩng mặt lên, đại sơn đè ở trên người, để cho hắn làm ra một cái động tác đơn giản đều cực kì khó khăn.

Lục Lương Sinh đi mấy bước mơn trớn đầu lừa, cùng sư phụ đang kéo căng hai chân màng trên mặt đất liếc nhau, cái con khỉ này bị đè ở nơi đây sắp năm trăm năm, không có người nào có thể nói chuyện, nghĩ đến cũng là nghẹn đến hốt hoảng.

Lục Lương Sinh thấy hắn thê thảm, thở dài đi trở về, vung mở ống tay áo tùy ý ngồi một bên đầu khỉ, đưa tay đưa tới giá sách, từ bên trong lật ra một cái cây kéo, thuận tiện giúp hắn tu sửa chỉnh lý lông tóc, vệ sinh bùn đất trong tai mũi, loại bỏ cỏ xỉ rêu xanh.

- Lão quan nhi, tướng mạo này của ngươi hẳn là biến hóa mà có.

Đầu khỉ nhìn xem xen lẫn cỏ xỉ rêu, vụn cỏ lông tóc rơi xuống, thoải mái run một cái.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch