- Đổi lại lúc lão phu đỉnh phong, tiểu yêu như ngươi, không đủ lão phu ăn một miếng, lúc này không còn đỉnh phong, hồ lô sau lưng vẫn còn mấy phần thực lực của lão phu năm đó, nếu không tin, đều có thể hỏi Chu nhị nương bên kia một chút, hiện tại mang thủ hạ không nên thân của ngươi từ nơi nào đến thì về nơi đó!
Họa Hồng Nghi dừng bước lại, gió thổi phủ tóc đen, nàng nghiêng mặt nhìn lại phía sau, Chu nhị nương trong đám yêu kia theo bản năng gật gật đầu, Tử Kim Hồ Lô kia là Pháp Bảo mà bản mệnh thần thông của Tử Tinh Yêu Đạo dung hợp luyện chế ra, thời gian đỉnh phong xác thực có thể chứa vạn vật, luyện hóa thành đan dược, lúc này thực lực con cóc đại tổn, bản mệnh thần thông vẫn như cũ sẽ không thay đổi.
Có lẽ còn rất lợi hại..... Nàng nghĩ.
Nhìn thấy thực lực con cóc quen thuộc, Tri Chu Tinh gật đầu, Họa Hồng Nghi sầm mặt lại, phất tay áo nghiêng người né ra, sau đó sắc mặt hiện ra nụ cười.
- Gia trưởng đã không đồng ý, thiếp thân tạm thời không cầu phu quân cùng ta cùng nhau trở về, bất quá, thiếp thân tin tưởng, một ngày nào đó, phu quân sẽ cùng ta chung đường.
Nói xong, ngự khởi yêu phong, thân hình đã tiêu thất tại chỗ, bầy yêu bốn phía ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, thấy phu nhân đều đi, tự nhiên cũng sẽ không tiếp tục vây ở đây, từng tên độn đi trong bóng đêm, nương theo hắc ám như triều tịch lui tán, ánh sáng trăng lạnh rõ ràng một lần nữa chiếu vào trong rừng, chiếu sáng ra một mảnh ngân huy.
Bụi cỏ vang lên tiếng côn trùng kêu vang, lừa già phun ra một ngụm khí thô, thu liễm điện quang nằm xuống trên mặt đất tiếp tục ngủ, Trư Cương Liệp đuổi theo ra mấy bước, hướng về phía khe hở bên ngoài rừng.
- Ngươi đưa yêu cầu ra sao, ta đều biến anh tuấn thần võ, cũng nên xem lão Trư một chút, lại đến đi!!
Ồm ồm hô to quanh quẩn, bên cạnh đống lửa, Lục Lương Sinh không nghĩ tới bởi vì một cái hồ lô dọa cho Họa Hồng Nghi khó chơi sợ chạy, hồ lô lợi hại không giả, có thể lợi hại tới trình độ nào, hắn lại không biết.
- Sư phụ, Tử Kim Hồ Lô này thật có thể nuốt vạn vật?
- Trước kia lão phu không phải đã nói với ngươi rồi sao?
- Đó là bởi vì, tổng cảm giác sư phụ nói khoác nhiều một ít.
- Hừ hừ... Hiện tại biết rõ chưa?
Đạo Nhân cóc hừ hừ hai tiếng, xoay người quay lại gian riêng trong giá sách, đưa lưng về phía đồ đệ, quơ quơ màng, thanh âm uy nghiêm căn dặn.
- Đi ngủ, sáng sớm ngày mai tranh thủ thời gian trở về, vi sư phải tu phục thương thế, đừng một ngày ở bên ngoài bị người ức hiếp!
- Vâng, sáng sớm ngày mai liền rời đi.
Lục Lương Sinh chắp tay, cũng đưa Nguyệt Lung trong tay ném trở về.
- Không cần đến ngươi, trở về đi.
Thân kiếm ngâm khẽ, vèo một cái, cắm vào bên trong vỏ, vỏ kiếm chìm xuống một chút, Lục Lương Sinh trở về ngồi xuống nghe bên kia giá sách truyền đến BA~ một tiếng, Đạo Nhân cóc ôm đầu, nhìn xem một đoạn vỏ kiếm hạ xuống, lung la lung lay hai cái.
-....Cây kiếm khốn khiếp!
Mắng một tiếng, mắt cóc lật một cái, nằm sấp trên đệm chăn, liên tục run rẩy.
- Sư phụ!
Lục Lương Sinh vội vàng đi qua, lật con cóc lại, chỉ gặp đầu lưỡi sư phụ nghiêng lệch bên miệng, ngất xỉu.
Nguyệt Lung Kiếm rung hai cái, yếu ớt một giọng nói.
- Bản Pháp Trượng, không phải cố ý.....
Ai ~
Lục Lương Sinh thở dài, ngón tay gảy thân kiếm một cái liền đem sư phụ nhặt lên, nâng ở trong lòng bàn tay ngồi trở lại bên cạnh lửa, đặt ở trên áo dài, dùng một góc đắp lên người hắn, cầm qua một quyển sách lật xem, đồng thời gọi về Trư Yêu tức giận bất bình bên kia, hắn đang cùng một đám Yêu Quái náo loạn một phen, Trư Cương Liệp cũng có chút bối rối, nói vài câu, duỗi người một cái nằm bên cạn đống lửa , mê man ngủ thiếp đi.
Hỏa quang lóe lên theo Trư Yêu ngủ say, tai dài lừa già phủ phục run run, cùng với con cóc trong áo dài đồ đệ nằm mê man, thỉnh thoảng run rẩy chân màng, trang giấy lật qua lật lại nhẹ vang lên ngẫu nhiên dừng lại, Lục Lương Sinh ngửa mặt lên, nhìn lại trời sao, nhớ tới gọi Họa Hồng Nghi, suy tư mỗi một câu nói đối phương trước đó nói qua.
Thở dài, lắc đầu.
"... Có chút khó chơi."
Bầu trời đầy sao nháy nháy lấp lóe, giữa rừng núi hoang vắng, vách núi nơi nào đó có hỏa quang lộ ra cửa động, từng đợt yêu phong nghẹn ngào ở bên trong loạn cuốn, Tri Chu Tinh Chu nhị nương, Hồ Ly Tinh Hồng Nương mặt hướng một cái ghế dựa lớn phía trên phủ đầy xương trắng, cúi đầu không dám nâng lên.
- Con cóc thối——
Họa Hồng Nghi nghiến răng nghiến lợi, tay áo dài xuống thủ chưởng nắm chặt mọc ra móng tay đỏ tươi, "Bình" nện ở trên lan can, áo choàng xôn xao vẩy mở.
- Cầm danh tiếng sư phụ áp ta, ngươi cũng giết người, còn nhiều hơn so với ta, một bộ dáng ra vẻ đạo mạo!
Phía dưới, Tri Chu Tinh kiên trì ngửa mặt lên:
- Phu nhân, con cóc kia, nguyên bản đạo hạnh có thể so sánh với Yêu Vương, phi thường lợi hại, ăn người tu đạo cùng Yêu Quái không phải số ít, không nên tuỳ tiện trêu chọc.
Một bên, Hồng Hồ quấy ngón tay, nghĩ đến thân ảnh màu trắng bên trong ánh lửa.
- Phu nhân vì cái gì nhất định muốn tìm Lục Lương Sinh? Hắn học nghiệp có thành tựu, ý chí kiên định, huống chi một thân chính khí... Nói một câu phu nhân không thích, từ việc hắn lập miếu cho vị Hồng Liên kia nhìn ra được, hắn sẽ không cùng phu nhân có...
Sau một khắc, thân thể Hồng Hồ thẳng tắp đánh vào vách động, chấn động đến cây đuốc phụ cận rớt xuống.
Xôn xao ~
Họa Hồng Nghi đè xuống áo choàng, gương mặt xinh đẹp giống như kết sương, hung hăng nhìn chằm chằm Hồ Yêu trên mặt đất nằm nghiêng phun ra một ngụm máu tươi.
- Nói thêm câu nữa, bản phu nhân lột da ngươi làm thảm lót!
Ánh mắt nàng quét tới hai bên trong động, ngồi trở lại trên ghế xương trắng, móng tay đỏ tươi cộc cộc điểm ở phía trên, nheo lại tầm mắt.
- Phu quân quá mức chính khí, xác thực không thích hợp với bản phu nhân, nhưng nếu một thân sát nghiệp, hung lệ đến cực điểm, các ngươi cảm thấy thế nào?
Nghĩ đến thân ảnh thấp bé kia, môi đỏ đột nhiên câu lên nụ cười.
- ..... Hừ hừ, bản phu nhân ngược lại có ý kiến hay.... Phu quân..... Ngươi sẽ trở về bên cạnh ta.