Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 521: Một ngày là sư, cả đời là cha (2)

Chương 521: Một ngày là sư, cả đời là cha (2)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Đạo trưởng!

Lúc này, Lục Lương Sinh ra hiệu Trư Cương Liệp tạm thời không cần nói, chỉ sợ sẽ càng nhiều phiền phức, ánh mắt thành khẩn nhìn lại lão nhân, chắp tay nói.

- Sư phụ ta cùng đạo trưởng có hiểu lầm gì hay không?

Đạo Nhân cóc đứng ở giữa nghe được câu này liền có chút cuống lên, chạy tới kéo ống quần đồ đệ, dùng sức giật lấy hạ giọng nói.

- Lương Sinh, đừng nói nữa, hãy để cho vi sư đến.

Lời nói hạ xuống, lão đạo sĩ bên kia nặng nề hừ một tiếng.

- Hiểu lầm?!

Hắn lắc mũi kiếm một cái, bước chân chậm rãi đi đến bên này mấy bước, áo bào không gió cổ động đứng lên.

- Năm đó mấy trăm nhân mạng Lạc Hà trấn, ngươi hỏi Tử Tinh Yêu Đạo có phải hiểu lầm hay không? Nghĩ đến thư sinh ngươi bị hắn che đậy, bần đạo không trách ngươi, còn xin dời bước rời khỏi.

‘Mấy trăm nhân mạng?’

Lục Lương Sinh sửng sốt, vô ý thức nhìn lại sư phụ bị cái bóng của mình che kín, bên kia còn có âm thanh lão đạo sĩ đang nói.

- Tử Tinh Yêu Đạo, yêu tính khó thuần, một trận sương độc đồ diệt mấy trăm nhân khẩu Lạc Hà trấn biến thành huyết tương, hài cốt không còn! Hắn là sư phụ ngươi, nhưng có coi ngươi là đồ đệ? Chỉ sợ thời điểm thu ngươi đã muốn ăn ngươi!

Mỗi một bước chân của lão đạo hạ xuống một dấu chân, âm thanh vang lên hữu lực.

-... Phá vây đại sơn, ăn hết vô số người trên đường, không ít người trong chính đạo trảm yêu trừ ma chết bởi miệng sư phụ ngươi, xem biểu lộ của ngươi hẳn là cũng không biết được?

- Tên yêu vật này đã bị cao tăng Trấn Hải của Vạn Phật Tự đại sư đả thương, độn đi vô tung vô ảnh, hôm nay gặp lại, há có thể để cho hắn tiếp tục sống sót!!

Mỗi một chữ phát ra giống như đều có trọng lượng cực lớn đánh vào nội tâm thư sinh, tầm mắt lệch xuống thân ảnh thấp bé, âm thanh có chút gian nan.

- Sư phụ..... Hắn nói đều là thật?

Đạo Nhân cóc đập một màng vào trên mặt, sau đó rủ xuống đi bên cạnh, hạ thấp mặt không dám đối mặt cùng đồ đệ.

- Thật, đều là thật, vi sư đã giết qua rất nhiều người... cũng ăn rất nhiều người...

Đồ đệ biết mình là yêu, thế nhưng hắn phải cực lực ẩn tàng chuyện năm đó xuống, dù sao với tính cách kia của đồ đệ , chỉ sợ...

Nhưng lúc này, chuyện gì cũng đều bị đâm thủng.

Không còn gì nữa.

Thân hình ngắn nhỏ rủ xuống đôi màng hơi run run, từng tầng từng tầng băng vải trượt xuống xung quanh màng chân, mặt cóc chậm rãi nâng lên, nhìn lại hướng lão đạo sĩ kia, mắt cóc đều đỏ.

- Đạo sĩ thối.....

Miệng cóc vỡ ra, lộ ra răng sắc nhọn trên dưới , rống to:

- —— Ngươi hài lòng chưa!!!

Giống như vô số vọng âm chồng chất gầm thét ra, cuốn lên một trận gió lớn, thổi bay băng vải đã vẩy xuống, yêu khí màu tím xông phá ngoài thân, tràn ngập ra.

- Yêu nghiệt, làm càn ——

Pháp quang đột nhiên phát sáng, lão đạo sĩ râu dài động, nghiêm nghị hét to, Pháp Kiếm trong tay vừa nhấc, mũi kiếm dấy lên một đám lửa, lòng bàn tay cầm chuôi kiếm, chém tới phía trước.

"Vù vù!"

Thân kiếm phá không, hỏa diễm đổ rạp, Pháp Kiếm kéo dài kéo ra một đầu Hỏa Long du thoán giữa không trung, tiếng gào thét vang dội thẳng đến Tử Tinh Yêu Đạo đối diện.

- Trảm yêu trừ ma!

Râu quai nón của lão đạo sĩ bành trướng, cánh tay vung lên xuống:

- Trảm!

Pháp lệnh hạ xuống phút chốc, đáy mắt Đạo Nhân cóc hiện tại là một đầu "Hỏa Long" mở ra mõm dài hống bay thẳng đến, sau đó, trong tầm mắt phóng đại.

Oanh ——

- Bình!

Âm thanh chấn động lỗ tai người, sóng khí mãnh liệt thổi tới trên mặt , con mắt không mở ra, chỉ cảm thấy trước mặt hình như có vật gì lui tới, từ đỉnh đầu hắn mơn trớn, tất cả trên mặt đất đều là âm thanh "Ken két" đứt gãy.

Phong thanh, sóng lửa hòa hoãn, Đạo Nhân cóc buông màng cóc xuống mở to mắt nhìn, trước mặt không còn thân ảnh đồ đệ, trên mặt đất chỉ có hai hang sâu từ hai bên kéo dài đến phía sau hắn.

Đó là dấu chân cứ thế mà cày ra hai đạo khe rãnh.

- Lương Sinh.....

Phía sau hắn, thân thể thư sinh đứng thành hình bán cung, nắm lấy Nguyệt Lung Kiếm nằm ngang ở trước ngực, toàn thân trên dưới nóng bỏng, hơi khói tung bay, áo bào lượn lờ có không ít nơi bị hỏa diễm đốt ra dấu vết màu đen.

- Lương Sinh!!

Đạo Nhân cóc thu liễm yêu khí Tử Yên, chạy vội chạy tới ngửa đầu nhìn đồ đệ, màng cóc không biết vung vẩy làm sao.

- Ngươi thế nào rồi? Thay vi sư ngăn chặn làm cái gì, ta ngăn cản được——

Nơi xa lão đạo sĩ đưa tay thu hồi Pháp Kiếm, nhìn thân thể thư sinh cơ hồ đều cong lên đến, mím chặt đôi môi.

- Ngươi.... thật muốn bảo hộ yêu nghiệt này! ?

Hô hô..... Hô hô hô...

Lục Lương Sinh xiết chặt Nguyệt Lung Kiếm, thở phì phò từng ngụm từng ngụm, vội vàng đỡ lấy một kiếm của đối phương làm hắn không dễ chịu, hàm răng cắn thật chặt, chậm rãi ngồi thẳng lên, ánh mắt đảo qua Đạo Nhân cóc trước mặt, cũng không biết là cười, hay là biểu cảm gì.

Âm thanh từ hàm răng gạt ra.

-..... Một ngày là thầy, cả đời là cha.

Lão đạo sĩ gật gật đầu, không có một tia biểu lộ.

- Tốt.

Phía trên bầu trời, trong một mảnh tàn hồng, càng ngày càng nhiều pháp quang bay tới, giữa rừng hoang tại chân núi, từng đạo người tu đạo khinh thân bay vút, gia trì trong lòng trảm yêu trừ ma, hướng nơi này phi nước đại, đảo mắt đã đến....

Thành trì đứng sừng sững trong trời chiều, vẫn phồn hoa như ngày xưa, điểu tước bay qua tà dương rơi xuống mái hiên Hoàng Thành, lúc này Dương Tố đang cùng tộc huynh Thiên Tử Dương Kiên nói chuyện bỗng nhiên dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn lại bầu trời chợt lóe lên pháp quang, híp mắt lại.

- Nhìn cái gì vậy?

Dương Kiên hiếu kì đi theo ngẩng đầu lên, ngoại trừ trong tàn hồng trời chiều xen lẫn vài phiến đám mây thì cũng không thấy có bất kỳ thứ gì khác.

- Là người tu đạo..... Rất nhiều.

Một bên, Dương Tố lần đầu gặp nhiều khí tức người tu đạo xuất hiện tại Trường An như vậy, hắn không dám khinh thường, lúc này bái biệt huynh trưởng, nhanh chóng trở lại phủ đệ, hướng phía ngoài thành chạy đi.

Bên kia, Hoàng Đế càng nghĩ càng không đúng, trầm ngâm trong chốc lát, nhìn phương hướng tộc đệ rời khỏi, hắn gọi thị vệ tới.

- Triệu tập binh mã Hoàng Thành, còn có sĩ tốt dưới trướng Hàn Cầm Hổ ngoài thành, theo trẫm ra khỏi thành!

Mệnh lệnh được đưa ra, theo tiếng truyền lệnh mang đến tuấn mã khắp nơi, từng tốp từng tốp cấm vệ tập kết tại Hoàng Thành, đồng thời trên con phố dài trong thành, một phủ đệ viết hai chữ "Vũ Văn" cũng đồng dạng cảm nhận được khí cơ không rõ, Vũ Văn Thác đẩy cửa phòng ra, nhảy lên trên đỉnh nhìn qua phía nam thành, trải qua một trận, không để ý lệnh cấm liền hướng bên kia chạy tới.

Trời chiều hạ xuống một vệt quang mang cuối cùng, mây đen dần nhiều lên.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch