Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 535: An bài (2)

Chương 535: An bài (2)




Nói đến đây, nàng cẩn thận chu đáo nhìn Lục Lương Sinh đối diện, cảm giác không thấy pháp lực của đối phương nữa, trên gương mặt tuấn lãng mơ hồ còn có tinh mịn mồ hôi, tựa như người ngồi trước mặt chỉ là một người bình thường, nếu không phải cử chỉ ăn nói vẫn còn giống như ngày xưa, Yên Chi kém chút đã cảm thấy có Yêu Quái khác hóa thành hình dạng Lục Lương Sinh lừa gạt mình.

Chẳng lẽ ân công không dùng lực, đi bộ tới đây?

Hay là nói ân công hắn đã bắt đầu không bàn mà hợp Thiên Đạo, phản phác quy chân rồi?

Suy nghĩ trong chốc lát, Lục Lương Sinh dù không có tu vi trong người, thế nhưng từ trong mắt Yên Chi hắn đã nhìn ra một ít mánh khóe, bất quá chuyện này hắn cũng vốn không muốn giấu diếm nàng.

Trong tiếng nước ào ào, thư sinh mở miệng.

- Yên Chi, mẫu tử hai ngươi ở chỗ này cũng đã bao nhiêu năm, ngày xưa còn có tu vi trong người, nhưng cũng chiếu cố toàn diện, bây giờ ta đã không còn pháp lực tu vi nữa, nếu như có vạn nhất, sợ lại không thể chiếu cố.

Ngoại trừ Minh Nguyệt còn có chút không có hiểu được, nhưng trên mặt Yên Chi lại lộ ra vẻ kinh ngạc.

- Ân công, tu vi ngươi thế nào lại mất đi?

- Cái này không quan trọng.

Chuyện liên lụy đến sư phụ, Lục Lương Sinh không cần thiết nói cho mẫu tử hai nàng nghe, thư sinh cúi người nâng nước sạch trong đầm uống một hớp, sảng khoái thở dài một ngụm.

- Thật ra mất đi tu vi, ta ngược lại có chút nhẹ nhõm.....

Ánh mắt rơi xuống trên thân hai mẹ con.

-... Thật ra ta cũng muốn nói, các ngươi không cần ở chỗ này, muốn đi bất cứ lúc nào thì cứ đi, không cần lại lo lắng chuyện lúc trước ta nói thu lưu Minh Nguyệt, cho ngươi ở chỗ này thủ hộ pháp trận.

Ngữ khí dừng một chút, trên mặt lộ ra nụ cười.

- Ngươi đã tự do.

Đối diện, Yên Chi yên lặng một hồi, nhẹ nhàng đẩy Khai Minh đứng người lên, hai tay chồng chất trước bụng, cách xa xá một cái.

- Thiếp thân cùng Minh Nguyệt may mắn được ân công thu lưu mới kéo dài hơi tàn đến hôm nay, ân này không thể báo đáp, ân công mất hết pháp lực, vậy thiếp thân sẽ thay ân công coi chừng tốt Tê Hà Sơn.

- Còn có ta!

Minh Nguyệt giơ tay lên, cầm lấy tiểu hồ lô bên hông lắc lư hòn đá nhỏ bên trong vang lên vài cái:

- Tiên sinh, ta cũng có thể làm được, ta rất quen thuộc Tụ Linh Trận.

Trước đó Lục Lương Sinh có dạy qua đứa nhỏ này làm thế nào điều khiển pháp trận, nhưng cũng nghĩ không ra hôm nay sẽ phát huy được tác dụng, thấy mẫu tử hai người nguyện ý lưu lại, trong lòng của hắn cũng rất cao hứng.

Bồi mẫu tử nói chút lời sau đó lại mang theo Minh Nguyệt kêu tám người Lục Phán liền đi đến hai đỉnh núi bố trí pháp trận còn lại, dạy một ít bí quyết thiết lập trong Tụ Linh Trận lúc trước, làm thế nào nhanh chóng thi pháp, thế nào để cho huyễn tượng lại thêm thật nhất, điều động huyễn tượng thế nào để tiết kiệm pháp lực thì phải nhờ một chút kỹ xảo phía sau, thời gian đã qua buổi chiều, một đoàn người tàm tạm trong núi tìm chút thịt rừng liền trở lại trong thôn.

Mà Lục Lương Sinh là một thân một mình đi đến phía tây Tê Hà Sơn, cho dù nội tình tu đạo vẫn còn, nhưng cuối cùng vẫn trở lại làm phàm nhân, đi đường núi một buổi sáng, lại leo đến phía tây Tê Hà Sơn, áo bào trên thân cả người cũng giống như ngâm ở trong nước, toàn thân trên dưới đều ướt sũng.

Ngồi vào trên tảng đá bên đường thở dài một hơi, thư sinh nhìn thấy cây cối ven đường là năm đó hắn trói lên dây đỏ, dãi gió dầm mưa đã phai hết màu sắc. Nhìn đường núi uốn lượn, biển mây cuồn cuộn nhấp nhô ở trong núi phương xa, trong ánh mắt, Tê Hà Sơn kéo dài hơn mười dặm lại trông không đến cuối cùng.

Không khỏi có chút buồn cười mà cảm thán.

- Năm đó chính là ở chỗ này gặp gỡ sư phụ, chỉ muốn học chữ, không ngờ lại học được tu đạo, hiện tại tu vi đã không còn, chuyện lại chỉ như thoáng chớp mắt, lại đi một vòng tròn thật lớn.

Lục Lương Sinh cười cười, chống đỡ đầu gối đứng lên đi tiếp, trong ánh nắng, cây tùng già độc phong vẫn như cũ, phía dưới cành tùng chập chờn, mộ ân sư Thúc Hoa Công chính là ở chỗ này, nhà tranh không xa, không còn pháp thuật ước thúc, cành lá mọc lan tràn tươi tốt phủ động trong gió, không còn thấy được cả cửa sổ.

- Ừm? Đạo Nhân không phải nói Mộc Tê U ở chỗ này sao? Thế nào không gặp được.

Đi đến hàng rào tiểu viện nhà tranh nhìn xung quanh một vòng, ngoại trừ vết tích pháp trận lưu lại luyện chế Nguyệt Lung Kiếm năm trước vẫn còn không có gì khác biệt.

Gió núi chầm chậm thổi lá vàng lất phất xung quanh từng mảnh rừng hoang, trong an tĩnh, dây leo tạo thành hàng rào khẽ chuyển động, lặng yên mọc ra dọc theo mặt đất, mấy chục đầu trong nháy mắt nổ bắn ra bay lên, một đem cổ chân, cánh tay thư sinh quấn lấy.

- Lão yêu!!

Lục Lương Sinh giãy dụa vài cái, đột nhiên nghe được âm thanh này, xoay người lại, ấn vào đáy mắt là một thân ảnh xông ra từ trong nhà tranh nhào vào trong ngực hắn, dùng sức cọ qua cọ lại lồng ngực ấm áp.

- Lão yêu, ngươi mới trở về à, ta rất nhớ ngươi!

- Lão yêu lão yêu lão yêu ---

Nữ tử váy đen dùng sức cọ xát vào lồng ngực ấm áp, một mạch vui vẻ hô lên vài tiếng, lúc này mới ngửa mặt lên, vừa nhấc chân thả dây leo quấn lấy cổ Lục Lương Sinh chân ra.

- Trở về rồi!

Lục Lương Sinh chỉ cảm thấy cổ chân, cánh tay đã buông lỏng, một cây dây leo cuốn ở phía trên rơi trở về trên mặt đất, lùi về hàng rào tường viện, chậm rãi khôi phục bộ dáng phổ biến ngày xưa, phủ động theo gió.

"Đây là thần thông của bản thân Thụ Yêu....."

Ngàn năm đạo hạnh quả thật rất tốt, nhất cử khẽ động cũng có thể để cho hoa cỏ cây cối bốn phía nghe theo mệnh lệnh, Lục Lương Sinh tu đạo nhiều năm tự nhiên cũng biết đến người mặc dù thiên địa chi linh, tu đạo hơn mười năm mới có thể so sánh yêu vật trăm năm, nhưng mà yêu loại tu đạo thường vững chắc hơn nếu so với phàm nhân, ít nhất sẽ không dễ dàng mất đi một thân pháp lực.

‘A........ Sư phụ không kể.’






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch