Chương 3: Đám người Ma đạo này đều không phải hạng tốt lành gì (2) Nàng bật cười khúc khích, che miệng cười khẽ như một thiếu nữ mới biết yêu, lẩm bẩm: "Chỉ giỏi khéo mồm khéo miệng dỗ dành người ta vui vẻ."
Xem xong tin tức, nàng trả lời: "Vậy phu quân hãy cố gắng diện bích ở vách núi Tư Quá. Mấy ngày nay ta có việc phải làm, chờ khi nào rảnh rỗi, nô gia sẽ đến tìm phu quân hội ngộ."
Tin tức hóa thành một con tiên hạc nhỏ bay ra khỏi đại điện Ma giáo, hướng về vách núi Tư Quá của Đạo tông. Khi tiên hạc đã bay đi, nụ cười trên mặt nữ tử áo tím biến mất, nàng trở lại vẻ lạnh lùng như thường lệ, xa cách ngàn dặm.
Nàng cúi đầu nhìn đám thủ lĩnh ma đạo đang quỳ phục bên dưới, đạm mạc ra lệnh: "Điều tra xem tông môn chính đạo nào đã gây sức ép lên Đạo tông, khiến phu quân ta phải ra vách núi Tư Quá diện bích. Sau khi điều tra ra, phàm là những kẻ có liên quan đến chuyện này đều không cần thiết phải tồn tại trên đời nữa."
Một câu nói nhẹ nhàng nhưng lại như một đạo thánh chỉ tối cao, đại diện cho ý chí của Thiên Ma giáo.
"Tuân mệnh." Đám thủ lĩnh ma đạo đồng thanh nhận lệnh rồi lui khỏi đại điện để bắt đầu hành động. Chỉ một mệnh lệnh đơn giản, nhưng e rằng giới tu hành sắp sửa nổi lên một trận gió tanh mưa máu.
Mà Hạ Hâm lại hoàn toàn không hay biết gì về những chuyện này. Hắn vẫn ở vách núi Tư Quá, mỗi ngày đánh dấu rồi tu hành.
[Keng, đánh dấu tại vách núi Tư Quá thành công, chúc mừng kí chủ nhận được Bạt Kiếm Thuật.] [Keng, đánh dấu tại vách núi Tư Quá thành công, chúc mừng kí chủ nhận được Bách Giải Kiếm Phổ.] [Keng, đánh dấu tại vách núi Tư Quá thành công, chúc mừng kí chủ nhận được một viên Kim Thân đan.] [Keng, đánh dấu tại vách núi Tư Quá thành công, chúc mừng kí chủ nhận được một phần Luyện Đan Nhập Môn Cảm Ngộ.]
Chớp mắt, bảy ngày đã trôi qua. Trong bảy ngày này, tu vi của Hạ Hâm lại tinh tiến không ít. Hắn nhận thêm được một viên Kim Thân đan và đã sử dụng, còn lại là những thứ khác như kiếm thuật, cảm ngộ Kiếm đạo và Đan đạo. Những lúc rảnh rỗi sau khi tu luyện, hắn sẽ dành thời gian để tiêu hóa những thứ này. Dù sao đây cũng là quà từ hệ thống, không cần tốn công học tập vất vả mà có thể trực tiếp lĩnh ngộ, tội gì mà lãng phí. Nhiều kỹ năng cũng chẳng hại gì!
Trong bảy ngày qua, ngoại giới đã xảy ra không ít chuyện lớn. Ở phe chính đạo, vài vị trưởng lão và đệ tử của Hạo Nhiên tông - những kẻ trước đó tham gia chỉ trích Hạ Hâm cấu kết với yêu nữ Ma giáo - đã bị Tử Xuyên Quỷ Vương của Thiên Ma giáo ra tay giết sạch.
Tại Thiên Cơ tông, mấy vị trưởng lão từng nêu đích danh Hạ Hâm là bại hoại chính đạo và đòi Đạo tông trục xuất hắn cũng đột ngột c-hết thảm, th-ây th-ể không toàn vẹn. Qua điều tra, kẻ gây ra việc này là đại ma đầu Hỗn Nguyên Ma Quân.
Tại Kim Cương tự của Phật môn, vị chủ trì từng công khai đòi Đạo tông phải đưa ra lời giải thích về việc Hạ Hâm đi cùng yêu nữ Ma giáo đã bị Hắc Diện La Sát móc mắt, thi thể bị đóng đinh lên trên đại điện.
Trong nhất thời, các thế lực chính đạo có người bị hại và Thiên Ma giáo trở nên vô cùng căng thẳng. Hạ Hâm thì vẫn không hay biết gì. Công việc mỗi ngày của hắn là đánh dấu, tu hành và dùng tiên hạc truyền tin trò chuyện yêu đương với nương tử để bồi đắp tình cảm. Hắn chỉ cảm thấy thế giới này thật yên bình.
Ngoại giới, các thế lực chính đạo cũng không hề liên hệ những vụ án này với việc Hạ Hâm bị phạt diện bích. Dù sao kẻ ra tay đều là những nhân vật ma đạo khét tiếng. Đám ma đầu của ma đạo này giết người nào cần lý do, một ngày nào đó thấy tu sĩ chính đạo ngứa mắt là chúng có thể giết vài người mua vui. Với bọn chúng thì chỉ có thể dùng nắm đấm, nói lý lẽ chẳng có ý nghĩa gì. Đã từng có kẻ thử nói đạo lý với chúng, nhưng bây giờ cỏ trên mộ những người đó chắc cũng đã cao cả mét rồi.
Cuối cùng, các môn phái chính đạo có người bị giết đã liên kết lại, tìm đến Thiên Ma giáo để đòi lời giải thích. Kết quả là bọn họ lại bị Thiên Ma giáo giết thêm vài người nữa, lúc này họ mới chịu im lặng.
Bọn họ cũng chẳng thể làm gì khác. Ở trong giới chính đạo, họ chỉ thuộc hàng thế lực nhị lưu. Đối mặt với siêu cấp thế lực đứng đầu ma đạo như Thiên Ma giáo, nếu các đại tông môn hàng đầu không ra mặt thì họ không thể nào đánh lại. Mà Đạo tông - tông môn đứng đầu chính đạo - vừa rồi còn bị họ chỉ trích vì có trưởng lão cấu kết với ma đạo làm họ mất mặt, giờ lại muốn vác mặt đến nhờ Đạo tông giúp đỡ, ai thèm đếm xỉa đến họ chứ! Đạo tông không ra tay, các tông môn lớn khác đương nhiên cũng sẽ không ra tay. Vì mấy thế lực nhị lưu mà đắc tội với Đạo tông là việc không đáng.
Cứ như vậy, sau khi bị Thiên Ma giáo giết liên tiếp hai đợt trưởng lão, mấy môn phái kia đành lủi thủi trở về tông môn chửi rủa một trận rồi im hơi lặng tiếng. Đánh không lại, lý lẽ cũng không xong, bọn họ cảm thấy vô cùng uất ức. Từ đó về sau, tốt nhất là nên tránh xa đám người Thiên Ma giáo ra.