Chương 13: Trở về học viện (2) Tiểu Vũ cũng chạy tới ôm lấy cánh tay hắn, gương mặt tràn đầy vẻ tức giận:
“Phàm ca ca, bọn họ khinh thường ta! Ta muốn dạy cho bọn họ một bài học!”
“Không cần, ta sẽ khiến bọn chúng phải cụp đuôi làm người.” Trần Phàm lắc đầu nói.
Đường Tam nhìn cảnh Tiểu Vũ ôm lấy cánh tay Trần Phàm, hai bàn tay hắn siết chặt lại. Từ khi nhập học đến nay, Tiểu Vũ luôn thân cận với tên kia. Mặc dù hắn đối xử với nàng cũng rất tốt, nhưng nàng chưa bao giờ tỏ ra thân mật với hắn như vậy. Thế mà lúc này, nàng lại chủ động dựa sát vào Trần Phàm.
Trong lòng Đường Tam dâng lên một cảm giác khó chịu cùng đố kỵ, hắn đang định bước lên nói gì đó...
Đúng lúc này.
“Đến đây!” Trần Phàm đã gọi ra võ hồn, ngoắc tay khiêu khích.
“Hừ! Ngươi coi thường ai chứ? Dân đen chung quy vẫn chỉ là dân đen!” Thanh niên kia thấy thế, gương mặt hiện lên vẻ tức giận, lập tức gọi ra võ hồn ứng chiến.
Trần Phàm ý niệm khẽ động, làm cho Gậy Như Ý nhẹ đi một chút. Dù sao cũng chỉ là một bài học cảnh cáo, không cần thiết phải đánh chết người. Hắn không phải kẻ hiếu sát, nhưng nếu đối phương tự tìm đường chết, hắn cũng sẽ không nương tay.
Trần Phàm siết chặt Gậy Như Ý trong tay, ngay sau đó trực tiếp vung ra. Thanh niên kia thấy vậy, gương mặt hiện lên vẻ khinh thường, trực tiếp nghênh đỡ. Nhưng ngay khoảnh khắc hai bên va chạm, sắc mặt hắn đại biến!
Ầm!
Một luồng cự lực cuồng bạo truyền đến. Trong khoảnh khắc, hắn chỉ cảm thấy cánh tay như bị nghiền nát, cơn đau dữ dội lan tràn khắp đại não.
Á!
Một tiếng hét thảm vang lên, tên thanh niên tựa như diều đứt dây bay ngược ra ngoài, đập mạnh xuống đất rồi bất tỉnh nhân sự.
“Đại... đại ca, ngươi không sao chứ?”
Đám tiểu đệ thấy đại ca bị một gậy đánh bại trong nháy mắt thì sợ đến ngây người. Sau đó bọn chúng vội vàng chạy tới kiểm tra, thấy hắn còn sống liền lập tức khiêng đến y phòng.
Bọn người Vương Thánh hoàn hồn trở lại, hưng phấn chạy tới nịnh nọt:
“Trần ca thật lợi hại...”
“Đúng vậy, Trần ca quá mạnh...”
“Phàm ca ca, ngươi đánh hay lắm!” Tiểu Vũ cười hì hì, tiếp tục ôm lấy cánh tay hắn.
Nhìn đám người xung quanh không tiếc lời nịnh nọt, Trần Phàm chỉ cười lắc đầu. Đúng là ở thế gian này, kẻ mạnh mới có quyền lên tiếng. Nếu vừa rồi hắn rơi vào thế yếu, e rằng chẳng có ai đứng về phía hắn. Nghĩ vậy, hắn quay sang hỏi Tiểu Vũ:
“Sao rồi, đã thu hoạch được hồn hoàn chưa?”
“Phàm ca ca, ngươi cứ yên tâm! Bây giờ ta đã đạt tới cấp mười hai rồi đó!” Tiểu Vũ đắc ý khoe khoang.
“Tốt lắm, đi theo ta, ta cho ngươi ăn đồ ngon!”
Tiểu Vũ nghe thấy được ăn ngon, đôi mắt lập tức sáng lên. Sau đó, hai người rời khỏi học viện, đi thẳng tới khu rừng cách đó không xa.
Dựng giá nướng, bắt đầu nướng thịt. Ăn uống no nê xong, hai người lại cùng nhau quay về học viện.
...
Ban ngày đi học, chiều đến cùng Tiểu Vũ dạo chơi, tối về lại nỗ lực tu luyện. Cuộc sống trôi qua hết sức thích ý. Dù sao hắn cũng có tiền, không cần phải giống như những người khác đi làm công kiếm sống.
Ngoài ra, Đường Tam thỉnh thoảng lại tranh thủ lúc Trần Phàm không ở bên cạnh Tiểu Vũ để tìm nàng, khuyên nàng nên "quay đầu là bờ". Hắn nói đủ thứ xấu xa, cho rằng Trần Phàm không phải là người tốt...
Trần Phàm thừa nhận bản thân quả thực không phải là người tốt, nhưng chắc chắn hắn luôn đối xử tốt với Tiểu Vũ. Dù sao thì hắn cũng chưa từng tự nhận mình là người tốt... Ai tốt với hắn, hắn sẽ tốt lại; kẻ nào muốn hại hắn, hắn sẽ diệt cả nhà kẻ đó!
Trần Phàm tuy bực mình việc Đường Tam ở sau lưng nói xấu hắn, nhưng tạm thời cũng chưa có cách nào đối phó. Ai bảo Đường Tam lại có một người cha tốt chứ. Nếu không phải vì cha của Đường Tam quá mạnh, Trần Phàm đã sớm tiễn hắn đi gặp tổ tiên rồi.
Chỉ tiếc là hiện tại chưa phải lúc, hơn nữa trên người Đường Tam vẫn còn có khí vận che chở. Dù không biết cụ thể là bao nhiêu, nhưng chắc chắn không hề ít.
Cứ để tên kia sống thêm một thời gian nữa vậy. Sẽ có ngày hắn khiến cho Đường Tam phải hối hận vì đã được sinh ra trên đời này... Cả Ngọc Tiểu Cương cũng không ngoại lệ!