Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đấu La? Tất Cả Đều Là Của Ta

Chương 15: 6 năm sau (1)

Chương 15: 6 năm sau (1)


�m sau

Sau khi trở về thôn, Trần Phàm lập tức chạy đi tìm Tiểu Vũ. Hắn đi loanh quanh một hồi lâu mới thấy nàng đang ngồi dưới gốc cây ở cuối thôn.

Thế là hắn lén lút đi ra phía sau, rồi bất ngờ đưa tay bịt mắt nàng lại.

“Đoán xem là ai nào?”

Tiểu Vũ bị bịt mắt nên giật nảy mình.

Nàng đang định cho đối phương một bài học, nhưng vừa nghe thấy giọng của Trần Phàm thì lập tức vui mừng kêu lên.

“Phàm ca ca! Ngươi quay lại rồi!”

“Ca, ngươi không biết đâu, lúc nãy khi ngươi đi, tên Đường Tam đến tìm ta, hắn còn muốn ta làm muội muội của hắn nữa!”

Tiểu Vũ vừa nói vừa bực mình, khuôn mặt tràn đầy vẻ khó chịu.

Nghe Tiểu Vũ nói vậy, Trần Phàm cũng không quá bất ngờ. Tên kia vẫn chưa chết tâm, vẫn còn có ý đồ với Tiểu Vũ. Nghĩ đến đây, trong mắt hắn lóe lên một tia sát ý.

“Sau đó ngươi nói thế nào?”

Trần Phàm có chút tò mò về phản ứng của Tiểu Vũ.

Dù sao trong nguyên tác, nàng sẽ đồng ý. Tuy bây giờ có hắn ở đây, mọi thứ đã khác đi, nhưng hắn vẫn không khỏi khẩn trương nhìn nàng.

“Ta đương nhiên là lập tức từ chối rồi! Ta chỉ có một mình Phàm ca ca thôi, ta mới không nhận người khác làm ca đâu!” Tiểu Vũ đỏ mặt, nhỏ giọng nói.

“Tốt, không uổng công ca thương ngươi!”

Nghe vậy, tảng đá trong lòng Trần Phàm cuối cùng cũng rơi xuống.

Hắn vui mừng trong lòng, đắc ý nghĩ thầm: “Hừ, Đường Tam, ngươi tính là thứ gì mà dám có ý đồ với nữ nhân của ta!”

Sau đó, hắn trực tiếp hôn một cái lên mặt Tiểu Vũ.

“Được rồi, không nói chuyện này nữa. Chúng ta về Đế Hồn thôn thôi.”

Ở đây hắn và Tiểu Vũ cũng không có nhà. Tuy có thể ở nhờ nhà người khác, nhưng cũng không cần thiết.

Hơn nữa, từ Thánh Hồn thôn đến Đế Hồn thôn cũng không xa lắm, đi bộ khoảng một canh giờ là tới.

“Ừm, tất cả nghe theo ca!” Tiểu Vũ ngoan ngoãn gật đầu, khuôn mặt đầy vẻ nhu thuận.

Sau đó hai người lại tiếp tục lên đường. Vừa đi vừa chơi nên mất nhiều thời gian hơn. Đến khi về tới thôn thì mặt trời đã sắp lặn.

Hai người phong trần mệt mỏi bước vào thôn. Các thôn dân nhìn thấy Trần Phàm thì nhao nhao tiến lên hỏi thăm.

Trần Phàm lần lượt đáp lại từng người, cuối cùng cũng về tới nhà trong sự mệt mỏi.

Lão thôn trưởng nhìn thấy Trần Phàm và Tiểu Vũ thì cực kỳ vui mừng.

Sau khi cất xong đồ đạc, mọi người bắt đầu ăn cơm. Lão thôn trưởng vừa ăn vừa hỏi cuộc sống ở học viện ra sao, hết chuyện này đến chuyện khác, mãi đến tối muộn mới thôi.

Tắm rửa xong, hắn và Tiểu Vũ cũng lên giường đi ngủ. Dù sao hôm nay đi cả ngày, quá mệt mỏi.

...

Mặt trời dần ngả về tây, ánh hoàng hôn phủ lên từng mái nhà, Tiểu Vũ tung tăng chạy dọc theo bờ suối, thỉnh thoảng cúi xuống nghịch nước, tạo ra những vòng sóng lăn tăn phản chiếu sắc trời.

Trần Phàm khoanh tay đứng một bên, khóe miệng khẽ nhếch lên nhìn nàng.

Xa xa, tiếng búa vang lên từ lò rèn của Lý thúc, hòa cùng tiếng cười đùa của đám trẻ đang đùa giỡn trên bãi cỏ.

Bà lão hàng xóm ngồi trước cửa nhà, tay cầm kim chỉ khâu lại chiếc áo cũ, ánh mắt hiền từ liếc nhìn hai người, cười nói:

“Tiểu Phàm a, Tiểu Vũ càng lớn càng xinh đẹp, sau này ai cưới được nàng chắc có phúc lắm!”

Tiểu Vũ nghe vậy lập tức chu môi, lén đưa tay kéo ống tay áo Trần Phàm, nhỏ giọng hừ một tiếng: “Ai cũng đừng mong cướp ta khỏi Phàm ca ca!”

Nói xong, nàng híp mắt cười đắc ý, hai tay chống nạnh.

Trần Phàm bật cười, đưa tay xoa xoa mái tóc nàng, không nói gì nhưng trong lòng lại tràn đầy thỏa mãn.

Bên kia, lão thôn trưởng chống gậy từ xa bước tới. Nhìn thấy bọn họ, lão cười ha hả:

“Tiểu Phàm, lần này trở về không đi ngay chứ? Ở lại thêm vài ngày cho thôn náo nhiệt một chút đi!”

Trần Phàm trầm ngâm một lát rồi gật đầu:

“Được, lần này chúng ta sẽ ở lại lâu hơn một chút.”

Lão thôn trưởng hài lòng cười, vỗ vỗ vai Trần Phàm, rồi quay sang Tiểu Vũ:

“Tiểu Vũ nha đầu, tối nay đến nhà hoa di ngươi ăn cơm a. Hoa di đã nói sẽ làm món canh cá mà ngươi thích nhất.”

Tiểu Vũ lập tức sáng mắt, cười hì hì kéo tay Trần Phàm: “Nghe thấy chưa, Phàm ca ca, tối nay chúng ta có đại tiệc!”

Trần Phàm mỉm cười gật đầu, ánh mắt nhìn lên phía bầu trời xa xa.

Ánh chiều tà dần nhuộm đỏ bầu trời.

Một buổi chiều yên bình trôi qua trong tiếng cười đùa ấm áp.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch