Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, Đường Tam lập tức thay đổi ý định, bởi vì hắn nhìn thấy tiểu cô nương đang đứng phía sau Trần Phàm.
Từ lúc nhập học đến giờ, Tiểu Vũ luôn vô cùng kín tiếng, thường xuyên đứng sau lưng Trần Phàm. Hơn nữa, Đường Tam lại bận rộn với việc bái Ngọc Tiểu Cương làm sư phụ nên cũng không để ý đến nàng.
Khi ánh mắt vô thức dừng lại trên tiểu cô nương ấy, nhịp tim Đường Tam khẽ tăng nhanh, hơi thở cũng trở nên dồn dập.
Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong tâm trí hắn, tựa như hắn vừa nhìn thấy thứ quan trọng nhất trong cuộc đời mình.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, hắn đã biết mình đã yêu rồi, tựa như tất cả đều là do định mệnh sắp đặt.
“Ngươi sẽ là nữ nhân của ta.” Đường Tam thầm nghĩ.
“Hừ!”
Tiểu Vũ nhận ra Đường Tam đang nhìn chằm chằm vào mình, liền khó chịu hừ lạnh một tiếng.
“Ngươi nhìn cái gì? Có tin ta đánh ngươi mặt sưng như đầu heo hay không!”
Nghe tiếng Tiểu Vũ, Đường Tam lúc này mới sực tỉnh. Nhưng khi hắn cúi đầu nhìn thấy bàn tay Tiểu Vũ đang nắm chặt tay Trần Phàm…
Đôi mắt hắn vằn đỏ, cơn giận dữ cuộn trào trong lòng. Hắn vô thức siết chặt nắm đấm, móng tay ghim sâu vào da thịt mà không hề hay biết.
“Ngươi dám nắm tay nữ nhân của ta… ngươi đúng là tự tìm đường chết!”
Nhìn thấy Đường Tam đang đăm đăm nhìn mình, trong lòng Trần Phàm bỗng nảy ra một ý nghĩ. Hắn liền quay sang nhìn Tiểu Vũ, kéo nàng ôm vào lòng, như thể đang công khai tuyên bố chủ quyền.
Hành động ấy khiến mọi người xung quanh kẻ thì kinh ngạc, người thì ngưỡng mộ, ghen tị, đủ loại cảm xúc đan xen.
Đường Tam lúc này đôi mắt đã hằn lên những tia máu đỏ. Hắn chẳng thèm bận tâm đến ai nữa, lập tức nổi giận lao lên.
Trần Phàm và Tiểu Vũ tách ra. Nhìn thấy Đường Tam xông tới, hắn chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, tựa như vừa đạt được mục đích của mình.
Ngay sau đó, Trần Phàm cũng lập tức vọt tới. Hắn vốn là người luyện thể, lại tu luyện công pháp cấp Tiên, xét về cận chiến thì hắn chẳng hề e ngại Đường Tam. Chỉ cần không để cho Đường Tam có cơ hội sử dụng ám khí là đủ.
Trần Phàm vung nắm đấm với tốc độ cực nhanh, nhắm thẳng vào mặt Đường Tam mà lao tới.
Đường Tam vội nghiêng người né tránh, nhưng tốc độ của Trần Phàm quá nhanh khiến hắn không tài nào phản ứng kịp.
Một quyền mang theo sức mạnh hung mãnh nện thẳng vào mặt hắn, khiến thân thể nhỏ bé văng mạnh về phía sau, va sầm vào vách tường.
Cơn đau thấu xương khiến Đường Tam tỉnh táo lại đôi chút. Hắn nhanh chóng gượng dậy, định sử dụng Quỷ Ảnh Mê Tung để thoát thân.
Nhưng đúng lúc đó, một bàn tay từ lúc nào đã giáng xuống, tát thẳng vào mặt hắn, ngay sau đó lại có thêm một cú tát nữa giáng tới.
Đường Tam loạng choạng, trời đất quay cuồng. Ngay sau đó, hắn ngã rầm xuống đất rồi ngất lịm đi.
Nhìn thảm cảnh của Đường Tam, mọi người xung quanh ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm. Lúc nãy hắn còn giao đấu với Vương Thánh một cách vô cùng điêu luyện, vậy mà bây giờ lại bị người ta dễ dàng miểu sát chỉ trong vài ba chiêu. Sự chênh lệch này quả thực quá lớn.
Mọi người vội vàng chạy lại vây quanh. Tuy Đường Tam bị đánh tới mức mặt mũi sưng vù như đầu heo, nhưng thương thế không quá nghiêm trọng, dù sao lúc nãy Trần Phàm cũng không hạ thủ quá tàn độc.
Trần Phàm vốn không quên rằng Đường Hạo vẫn đang âm thầm quan sát nơi này. Nếu lúc nãy hắn dám ra tay tàn nhẫn, bảo đảm chỉ một giây sau sẽ có một chiếc búa khổng lồ giáng thẳng xuống đầu hắn.
Đúng lúc này, âm thanh của hệ thống lại vang lên trong đầu hắn.
“Ting ~ Chúc mừng chủ nhân hoàn thành nhiệm vụ, phần thưởng nhận được là 1000 điểm khí vận và ba viên Khí Hồn Đan.”
Nhìn phần thưởng nhận được, Trần Phàm hài lòng gật đầu. Sau đó hắn không bận tâm đến mọi người xung quanh nữa, xách theo hành lý cùng Tiểu Vũ đi về phía giường ngủ.
“Tiểu Vũ, ngươi ngủ một mình hay ngủ chung với ta?” Trần Phàm dịu dàng hỏi.
“Ta muốn ngủ cùng Phàm ca ca!” Tiểu Vũ hơi ngượng ngùng đáp, rồi chạy sang một bên, kéo một chiếc giường khác ghép lại thành một chiếc giường lớn.
Nhìn Tiểu Vũ loay hoay ghép giường, Trần Phàm mỉm cười không nói gì thêm. Dù sao từ lúc gặp nàng đến nay, hai người vẫn luôn ngủ chung một giường.
“Chúng ta vẫn chưa có chăn nệm. Đi mua thôi, sẵn tiện đi dạo một chút luôn!”
Nói xong, Trần Phàm liền dắt tay Tiểu Vũ đi ra ngoài.
Không phải hắn không có chăn nệm. Trước đó trong mười lần rút thưởng, hắn đã nhận được hai bộ, hiện vẫn đang nằm trong không gian hệ thống. Nhưng hắn không thể trực tiếp lấy ra ngoài được.
Làm vậy chẳng khác nào nói cho mọi người biết hắn đang sở hữu Hồn Đạo Khí trữ vật. Hiện tại thực lực còn yếu kém, hắn vẫn nên kín tiếng thì hơn.
Khi chiều tà buông xuống, bóng tối dần vây quanh. Ánh hoàng hôn còn sót lại chiếu rọi lên bóng dáng hai người đang dạo bước trên đường, chính là Trần Phàm và Tiểu Vũ.
“Phàm ca ca, ta muốn ăn cái này!”
Hai tay Tiểu Vũ đều không rảnh rỗi — một tay nàng cầm xiên nướng, tay còn lại liên tục chỉ trỏ vào những món ngon khác trên quầy hàng. Miệng nàng nhai nhồm nhoàm, hai má phồng lên như một chú sóc nhỏ, khóe môi vẫn còn dính chút dầu mỡ lấp lánh.