Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Gia Tộc Quật Khởi: Từ Làm Gia Gia Bắt Đầu

Chương 50: Thương Vong

Chương 50: Thương Vong


Mặc dù chiến đấu đã kết thúc, nhưng vẫn còn rất nhiều chuyện chờ đợi bọn hắn xử lý.

Dương Chính Sơn chỉ tham dự trận chiến trên đỉnh núi, còn Chu Lan và binh lính của hắn lại đã chạy trốn trong vòng hơn mười dặm, dọc đường vừa đánh vừa lui, để lại không ít thi thể cùng người bị thương, tất cả đều cần bọn hắn đi xử lý.

Chu Lan và binh lính của hắn chưa vào thôn, mà ngay trên sườn núi tạm thời chỉnh đốn.

Dương Chính Sơn cũng không để ý đến bọn hắn, vội vã chạy về trong thôn.

“Tình hình ra sao rồi!”

Đến khu đất trống ở đầu thôn, hắn hỏi Dương Chính Tường.

“Sáu người chết, mười hai người trọng thương, hai mươi ba người bị thương nhẹ!” Dương Chính Tường đáp với sắc mặt nặng nề vô cùng.

Dương Chính Sơn toàn thân run lên. Hắn đã sớm ngờ rằng trận chiến này tất có thương vong, hơn nữa thương vong còn không nhỏ, song khi sự việc xảy đến, hắn vẫn cảm thấy có chút khó có thể chịu đựng.

Bất quá bây giờ không phải lúc để khó chịu, hắn quay người chạy vào nhà bếp, mang tới một cái thùng nước, mang hết số nước linh tuyền hiện có ra.

Tất cả chỉ vỏn vẹn ba chén mà thôi.

“Trước tiên hãy đút cho những người ấy uống nước!”

Dương Chính Sơn cũng mặc kệ những người khác, đem ba chén nước linh tuyền chia cho mười hai người trọng thương.

Nước linh tuyền có hiệu quả trị liệu thương thế, nhưng cũng không đạt tới mức độ nghịch thiên cải mệnh. Điều hắn có thể làm cũng chỉ là tận nhân lực nghe thiên mệnh mà thôi.

Bất quá, Dương gia thôn không thiếu thảo dược trị liệu ngoại thương.

Y võ không phân gia, mặc dù Dương gia thôn không có đại phu giỏi, nhưng không ít người đều biết cách trị liệu vết thương và ngoại thương.

Còn về việc mời đại phu, bây giờ căn bản không thể nào làm được.

Hồ tộc xâm nhập biên cảnh, lòng người hoang mang, chẳng ai dám chạy tán loạn khắp nơi. Ngay cả huyện thành cũng đã phong tỏa, bọn hắn dù cho muốn mời đại phu, cũng không có chỗ nào để mời.

Chờ Dương Chính Sơn làm xong xuôi, hắn mới chú ý thấy chung quanh vang lên một hồi tiếng khóc than ai oán.

Sinh ly tử biệt!

Sáu người tử trận đồng nghĩa với việc sáu hộ thôn dân đã mất đi chí thân; mười hai người trọng thương đồng nghĩa với việc mười hai hộ thôn dân đang chìm trong lo âu và bi thương.

Dương Chính Sơn nhìn những thôn dân đang khóc than kia, nỗi lòng y càng trở nên nặng nề.

Dương Chính Tường chẳng biết từ lúc nào đã đến bên cạnh hắn, vỗ vỗ bờ vai y, nói: “Chuyện này cũng không trách ngươi!”

“Ta đương nhiên biết không trách ta. Nếu như chúng ta không đánh trận này, chẳng bao lâu nữa những tên Hồ kỵ kia sẽ đến tập kích thôn của chúng ta!”

“Trận chiến này không phải vì riêng ta, mà là vì mọi người!”

Dương Chính Sơn lắc đầu, khẽ nói.

Hắn cũng không vì vậy mà cảm thấy áy náy. Có lẽ y có chút tư tâm, nhưng y tự cho rằng mình làm tất cả những điều này đều là vì Dương gia thôn, cũng là vì Dương thị nhất tộc.

Tuy không áy náy nhưng không có nghĩa là không thương tâm. Từng sinh mạng hoạt bát cứ như vậy tan biến, hơn nữa đều là những thiếu niên y quen thuộc, thường ngày đều gọi y là Chính Sơn thúc, Chính Sơn gia gia.

Bọn hắn còn trẻ như vậy, nhỏ nhất mới mười sáu tuổi, vậy mà bọn hắn cứ như vậy rời đi thế giới này.

“Tộc trưởng, bọn hắn đều vì Dương gia thôn mà hi sinh.” Dương Chính Sơn trịnh trọng nói.

“Ta hiểu rồi!” Dương Chính Tường nói.

Dương Chính Sơn khẽ lắc đầu, nói: “Tộc trưởng, ý của ta là Dương gia thôn nên trợ cấp cho những người đã hi sinh, nên phụng dưỡng cha mẹ, nuôi nấng vợ con của họ.”

Dương Chính Tường vuốt vuốt sợi râu hoa râm, “Đúng là nên như thế, chỉ là...”

Câu nói kế tiếp y chưa hề nói, nhưng Dương Chính Sơn đã hiểu sự khó xử của y.

Dương thị nhất tộc không có gia tộc tài sản, khoản trợ cấp này lấy ra bằng cách nào?

Chẳng lẽ bắt các tộc nhân khác đóng góp ư?

Điều này hiển nhiên không được, cuộc sống của mọi người đều rất nghèo khổ, căn bản không thể bỏ ra tiền tài.

Hơn nữa một khi làm như thế, rất có thể sẽ dẫn đến một vài mâu thuẫn không cần thiết, thậm chí có thể khiến các tộc nhân khác càng thêm căm ghét thân quyến của những người hi sinh kia.

“Hiện tại không có cách nào, nhưng chúng ta không thể nào quên sự hi sinh của bọn hắn. Chờ tương lai gia tộc có tài sản, sẽ đền bù cho họ!”

“Cha mẹ, vợ con của bọn hắn cũng cần được chăm sóc đặc biệt, quyết không cho phép có kẻ ức hiếp bọn họ!”

Dương Chính Sơn trịnh trọng nói.

Dương thị nhất tộc tuy được xem là đoàn kết, nhưng cũng không có nghĩa là trong tộc không có những kẻ hiểm ác.

Những chuyện như cắt đứt đường sống con cháu, ức hiếp kẻ già yếu, trẻ nhỏ cũng không phải là chưa từng xảy ra.

Những chuyện đã xảy ra trước kia, Dương Chính Sơn không cách nào thay đổi, nhưng sau này y quyết không cho phép bất kỳ kẻ nào còn làm như vậy.

Nghe y nói vậy, Dương Chính Tường cũng rất coi trọng.

“Việc này ta sẽ bàn giao xuống, ngươi cứ yên tâm.”



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch