Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Gia Tộc Quật Khởi: Từ Làm Gia Gia Bắt Đầu

Chương 6: Tiền Tiêu Như Nước

Chương 6: Tiền Tiêu Như Nước
Mọi công việc bẩn thỉu, mệt nhọc đều do học đồ làm. Có học được nghề hay không, còn phải xem sư phụ có nguyện ý chỉ dạy hay không.

Hơn nữa, làm học đồ còn không có tiền công, chỉ được bao ăn ở.

Tam nhi tử Dương Minh Hạo mười ba tuổi, cũng chính là một năm trước đã bị nguyên chủ đưa đến tiệm thợ rèn.

Mười ba tuổi a, còn chưa tốt nghiệp tiểu học. Dương Chính Sơn chỉ cần suy nghĩ một chút đã cảm thấy trong lòng chua xót.

Đi vào phiên chợ, Dương Chính Sơn mua trước hai thạch lương thực, lại mua một chút dầu ăn, muối, tương, dấm, cuối cùng mua mười cân thịt heo cùng một chút xương heo.

Nghĩ đến còn muốn đi thăm tam nhi tử, Dương Chính Sơn lại mua hai mươi cái bánh bao thịt.

Một vòng đi dạo, mười lượng bạc Dương Chính Sơn mang theo chỉ còn lại chưa tới hai lượng.

Rời phiên chợ, Dương Chính Sơn nhịn không được khẽ cảm thán tiền tiêu như nước.

Hắn còn muốn mua rất nhiều thứ, song nhìn thấy số bạc còn lại, hắn chỉ đành dập tắt ý định tiêu xài hoang phí.

Tiệm thợ rèn trong huyện thành có phạm vi nghiệp vụ rất rộng, chẳng những chế tạo các loại nông cụ, còn chế tạo đao, thương, kiếm, kích và các loại binh khí khác.

Đại Vinh hoàng triều võ đạo thịnh hành. Mặc dù tỷ lệ võ giả không nhiều, nhưng rất nhiều người đều từng luyện võ. Giống như Dương Gia thôn, cơ hồ người người đều biết chút võ nghệ, đây là sự truyền thừa của Dương thị nhất tộc.

Trong xã hội phong kiến, tông tộc là một bộ phận cấu thành vô cùng trọng yếu. Tông tộc lớn là danh gia vọng tộc, tông tộc nhỏ chính là cơ cấu quản lý cơ sở ở địa phương, mỗi tông tộc đều có truyền thừa của riêng mình.

An Ninh huyện gần biên cảnh, thường xuyên phải đối mặt với uy hiếp đến từ dân tộc du mục phương bắc, cho nên bách tính tập luyện võ nghệ tương đối nhiều. Điều này cũng khiến rất nhiều gia đình bách tính đều có đao, thương, kiếm, kích và các loại binh khí khác.

Lại thêm An Ninh huyện còn có núi Trường Thanh, dưới núi có rất nhiều thợ săn, người am hiểu cung tiễn cũng không ít.

Trước mắt tiệm thợ rèn này là tiệm thợ rèn lớn nhất An Ninh huyện, có năm vị đại sư phó, mười học đồ, là sản nghiệp của Lô thị nhất tộc ở An Bình.

“Út, sao ngươi lại tới đây vậy?”

Dương Chính Sơn vừa tiến vào tiệm thợ rèn, liền đụng phải một hán tử to con, song hắn đi đứng khập khiễng.

Lô Chu, chi thứ của Lô thị nhất tộc, là chiến hữu của nguyên chủ. Năm đó khi nguyên chủ tòng quân, Lô Chu chính là tiểu kỳ quan của nguyên chủ. Dương Minh Hạo có thể đến tiệm thợ rèn làm học đồ cũng là nhờ quan hệ với Lô Chu.

“Lô đại ca, ta đến thăm Minh Hạo.” Dương Chính Sơn lộ ra một vệt nụ cười nhàn nhạt.

Năm đó khi tòng quân, nguyên chủ là sĩ tốt nhỏ tuổi nhất dưới trướng Lô Chu, bởi vậy tất cả mọi người gọi hắn là út.

Hai người cũng coi là huynh đệ sinh tử. Những năm này Lô Chu đối với nguyên chủ cũng coi là có nhiều chiếu cố, đáng tiếc hắn cũng bởi vì trận chiến dịch kia mà bị trọng thương, đến nay đi đường vẫn khập khiễng.

“Minh Hạo, Minh Hạo!” Lô Chu giọng đặc biệt to, chỉ một tiếng gọi của hắn đã át đi tiếng đinh đinh đương đương rèn sắt trong tiệm thợ rèn.

“Cha!”

Một thiếu niên khỏe mạnh chạy tới, vai trần, làn da ngăm đen.

Dương Chính Sơn đối với tam nhi tử gật gật đầu, lập tức đem ba cân thịt heo trong tay đưa cho Lô Chu, “Lô đại ca, ta cùng Minh Hạo nói chuyện riêng một chút.”

“Nói chuyện thì cứ nói, còn cầm thứ gì chứ?” Lô Chu trách tội nói.

Dương Chính Sơn cũng không nói nhiều, trực tiếp đem thịt heo nhét vào tay Lô Chu, “Hôm nay còn phải chạy trở về, thôi không nói nhiều với đại ca nữa.”

Dứt lời, hắn liền quay người đi ra tiệm thợ rèn. Căn cứ ký ức của nguyên chủ, Lô Chu là hán tử hào sảng, sẽ không để ý ba cân thịt heo này, nhưng Dương Chính Sơn làm việc giảng đạo có qua có lại. Tam nhi tử còn cần Lô Chu chiếu cố, đưa chút lễ cũng là phải.

Lô Chu nhìn miếng thịt heo trong tay, lại nhìn Dương Chính Sơn đang rời đi, trong lòng suy nghĩ sau này phải chiếu cố Dương Minh Hạo nhiều hơn một chút.

Đáng tiếc hắn chỉ là chi thứ của Lô thị nhất tộc, tiệm thợ rèn này cũng không phải hắn có thể quyết định mọi chuyện, nơi hắn có thể chiếu cố Dương Minh Hạo cũng không nhiều.

“Đại ca!”

Đi ra tiệm thợ rèn, Dương Minh Hạo nhìn thấy cha mình cùng đại ca, mặt mũi tràn đầy nụ cười e thẹn.

“Ngươi gần đây thế nào, có mệt không?”

Vị đại ca Dương Minh Thành này vẫn rất quan tâm đệ đệ. Khó khăn lắm mới tới huyện thành một chuyến, hắn tránh không khỏi một hồi hỏi han ân cần.

Dương Chính Sơn thì đứng ở một bên an tĩnh nhìn xem. Hắn đối với những nhi tử này không có tình cảm gì, bảo hắn hỏi han ân cần, hắn cũng không làm được.

Hơn nữa, nguyên chủ cũng không phải người ưa thích nói nhiều, giữ yên lặng cũng không tính là trái với thiết lập tính cách của nguyên chủ.

Hai huynh đệ nói chuyện một hồi, Dương Chính Sơn đem năm cái bánh bao thịt đưa cho tam nhi tử, lại móc ra một trăm đồng tiền cho hắn.

“Trong nhà mọi chuyện đều tốt, ngươi không cần lo lắng!”

Dương Chính Sơn vỗ vỗ vai tam nhi tử.

“Hãy chiếu cố tốt bản thân!”

Dương Minh Thành đuổi xe bò rời tiệm thợ rèn, Dương Minh Hạo đứng tại tiệm thợ rèn vẻ mặt đầy lưu luyến.

Thiếu niên rời nhà, khó khăn lắm mới được nhìn thấy người nhà lại chỉ là thoáng gặp mặt.

Dương Chính Sơn ngồi trên xe bò, nhìn về phía tiệm thợ rèn ngày càng xa, trong lòng nhịn không được thở dài một tiếng.

Cuộc sống gia đình này thật sự là khổ a.

Hắn phải nghĩ cách cải thiện gia cảnh mới được, tối thiểu cũng phải ăn no mặc ấm đã.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch