Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hàn Thị Tiên Lộ

Chương 11: Trở về Hồ Lô đảo

Chương 11: Trở về Hồ Lô đảo
Từ trên cao nhìn xuống, người ta chỉ có thể thấy một vùng sương mù trắng mênh mông.

Hàn Đức Linh lấy ra một tấm lệnh bài màu xanh hình vuông, mặt trước có hình vẽ một chiếc hồ lô, mặt sau khắc một chữ "Hàn".

Hình vẽ hồ lô trên mặt lệnh bài bỗng nhiên tỏa ra linh quang màu xanh, một đạo thanh quang bắn ra, bay thẳng vào trong làn sương mù trắng xóa bên dưới.

Làn sương trắng cuồn cuộn nhấp nhô kịch liệt rồi nhanh chóng tản đi, để lộ ra một hòn đảo. Toàn bộ hòn đảo có hình dáng thuôn dài, phía đông khá rộng lớn còn phía tây lại hẹp hơn, nhìn từ trên cao xuống trông rất giống một chiếc hồ lô màu xanh.

Trên đảo cây cối xanh tươi um tùm, các đình viện nối tiếp nhau, xen lẫn giữa hòn non bộ, hồ nước, lâu các cung điện và những mái nhà cong vút. Một đàn tiên hạc trắng muốt đang bay lượn vòng quanh trên bầu trời.

Tại trung tâm hòn đảo có một ngọn núi cao với ngoại hình cực kỳ giống một chiếc hồ lô. Giữa những công trình kiến trúc san sát, có thể thấy rất nhiều bóng người đang qua lại.

"Cuối cùng cũng đã về đến nhà." Hàn Trường Minh khẽ thở phào nhẹ nhõm, gương mặt lộ rõ vẻ vui mừng. Nơi này chính là bản doanh của Hàn gia, Hồ Lô đảo.

Trên đảo có một mạch khoáng linh mạch nhị giai thượng phẩm kéo dài hơn mười dặm. Gia tộc lấy một ngàn lẻ tám gốc Thanh Ngọc Trúc nhị giai hạ phẩm làm trận nhãn để lập nên Thiên Mộc Tru Linh Trận – một trận pháp tam giai hạ phẩm. Xung quanh đảo còn được bố trí một bộ trận pháp tam giai hạ phẩm khác là Tứ Hải Phiên Vân Trận. Hai tòa trận pháp tam giai này cùng nhau bảo vệ các tộc nhân Hàn gia.

Bàn tay ngọc của Hàn Đức Linh vỗ nhẹ vào con cự ưng màu xanh dưới thân, nó liền nhanh chóng sà xuống phía dưới.

Không lâu sau, bọn họ đáp xuống một đỉnh núi cao xanh tươi tốt tươi. Tiên tổ của Hàn gia có ngoại hiệu là Hồ Lô chân nhân, sau khi ông lập nên Hàn gia đã cho trồng rất nhiều dây hồ lô. Dù cho sau này có di cư đến quần đảo Hồng Tảo, các tu sĩ Hàn gia cũng không quên truyền thống trồng dây hồ lô này.

Trong một lần uống say, Hàn Đạo Hòa đã tiết lộ với Hàn Trường Minh rằng trên đảo có một gốc dây hồ lô nghìn năm cực lớn, nghe nói trên đó kết được bảy chiếc hồ lô với màu sắc khác nhau, có thể dùng để luyện chế pháp bảo.

Cách chỗ Hàn Đức Linh và Hàn Trường Minh không xa có một tòa cung điện màu xanh cao ba trượng, trên tấm biển xanh có viết ba chữ bạc lớn: "Thứ Vụ Điện".

Bên trong đại điện sáng sủa rộng rãi, đặt một chiếc bàn gỗ hình chữ nhật. Trên bàn bày biện vô số sách vở cùng thẻ tre. Một lão giả mặc áo bào xanh ngoài bảy mươi tuổi, cánh tay trái bị đứt lìa, đang ngồi sau bàn gỗ, tay cầm một cuốn điển tịch chăm chú đọc đến say mê.

"Chương Khang thúc công, đã lâu không gặp, sức khỏe của ngài vẫn tốt chứ?" Hàn Đức Linh mỉm cười, ân cần hỏi thăm. Lão giả áo bào xanh tên là Hàn Chương Khang, xếp thứ hai mươi lăm trong hàng chữ "Chương".

"Tôn nhi Hàn Trường Minh xin bái kiến Tằng thúc công." Hàn Trường Minh hành lễ vãn bối với Hàn Chương Khang, thần sắc đầy vẻ cung kính.

Đối với các bậc trưởng bối trong tộc, hắn luôn tràn đầy lòng kính trọng. Trước khi bắt đầu con đường tu tiên, các tộc lão đã giảng giải cho bọn hắn nghe về lịch sử phát triển của gia tộc, về việc Hàn gia đã từ vài vị tu sĩ ít ỏi phát triển được như ngày hôm nay ra sao. Hàn gia có được cơ ngơi này, không thể không kể đến sự cống hiến của bao thế hệ tộc nhân.

Hàn Chương Khang trước kia trong lúc hộ tống hàng hóa cho gia tộc đã không may gặp phải yêu thú tập kích và bị mất một cánh tay. Về sau khi tuổi tác đã cao, ông lui về phía sau quản lý các việc vặt vãnh, tiếp tục đóng góp phần sức lực còn lại cho gia tộc. Những tộc nhân như Hàn Chương Khang ở Hàn gia có không ít.

Hàn Chương Khang gật đầu, ánh mắt dừng lại trên người Hàn Trường Minh, nghi hoặc hỏi: "Trường Minh, sao ngươi lại trở về đây? Lão phu nhớ không lầm thì ngươi đang trấn thủ ở Hồng Hà đảo mà? Vẫn chưa đến lúc luân phiên thay ca kia mà!"

Hàn Đức Linh đem mọi chuyện vừa xảy ra thuật lại một lượt, Hàn Chương Khang lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ.

"Khá lắm, đúng là con cháu Hàn gia ta, rất có gan dạ. Thế nhưng lần sau không được phép làm như vậy nữa, biết rõ tu vi của mình không bằng đối thủ mà còn dấn thân vào nguy hiểm, đó là hành động không hề sáng suốt." Hàn Chương Khang dùng giọng điệu trách cứ để nói, nhưng sự quan tâm trong đó là không thể bàn cãi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch