Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hàn Thị Tiên Lộ

Chương 21: Hàn Đức Bưu rủ rê tham gia

Chương 21: Hàn Đức Bưu rủ rê tham gia


Sáng sớm ngày thứ hai, sau khi dùng qua điểm tâm, Hàn Trường Minh rời khỏi Linh Phù các. Hắn mua một vò linh tửu cây mơ cùng một ít đồ nhắm, sau đó đi tới một tòa lầu các màu xanh cao ba tầng.

Bách Luyện các chính là cửa hàng binh khí do Hàn gia mở ra.

Trong tiệm sạch sẽ sáng sủa, mười mấy tên tu tiên giả đang chọn lựa binh khí. Trên kệ hàng trưng bày đủ loại đao, thương, côn, bổng. Nói đi cũng phải nói lại, cửa hàng binh khí này đã có lịch sử hơn năm trăm năm.

"Cửu thúc, Bát thúc."

Hàn Trường Minh chào hỏi tộc nhân, trên mặt hắn mang theo nụ cười nồng đậm.

"Trường Minh à! Tiểu tử ngươi tới phường thị lâu như vậy, đến tận bây giờ mới nhớ tới thăm bọn ta sao?"

Hàn Trường Minh ngượng ngùng cười một tiếng, giải thích: "Chất nhi chẳng phải vì chưa quen thuộc phường thị hay sao? Lại còn phải bận rộn luyện chế phù triện, hôm nay rảnh rỗi nên mới đến thăm các vị tộc thúc. Đúng rồi, Ngũ bá có ở đây không?"

"Ngũ ca đang ở lầu ba, ngươi đi tìm hắn đi!"

Bước lên lầu ba, hắn thấy một đại hán mặt đen vạm vỡ đang nằm trên ghế bành. Bên hông hắn buộc một cái hồ lô màu đỏ, cả người nồng nặc mùi rượu. Bên cạnh đặt một chiếc bàn nhỏ, phía trên bày hai đĩa thức nhắm. Đại hán mặt đen nhắm nghiền hai mắt, tiếng ngáy khò khò vang lên, tựa hồ là đã ngủ thiếp đi.

Hàn Trường Minh mỉm cười, lấy ra một vò rượu rồi mở nắp, một luồng hương thơm mê người lập tức tỏa ra.

Đại hán mặt đen đột nhiên mở bừng mắt, quay đầu nhìn về phía Hàn Trường Minh, trêu chọc: "Trường Minh, là tiểu tử ngươi sao? Hôm qua ta còn cùng Bát đệ, Cửu đệ nhắc tới ngươi đấy! Bọn ta còn tưởng rằng ngươi đã quên mất bọn ta rồi, đến phường thị lâu như vậy cũng không thấy đến thăm."

"Sao có thể như vậy được chứ! Ngũ bá, chúng ta là người một nhà mà. Trước đó chất nhi chưa quen thuộc tình hình phường thị, lại bận rộn luyện chế phù triện. Hôm nay rảnh rỗi, chất nhi liền mua ngay một bình rượu ngon đến thăm ngài. Biết ngài thích ăn thịt bò kho tương nên chất nhi đã mua hẳn hai cân."

Hàn Trường Minh mỉm cười, lấy đồ ăn thức uống đặt lên bàn gỗ.

Đại hán mặt đen tên là Hàn Đức Bưu, tu vi Luyện Khí tầng tám, là một thể tu và cũng là người đứng đầu trong "Hàn gia tam kiệt". Hàn Đức Bưu là đối tượng được Hàn gia trọng điểm bồi dưỡng, chỉ chờ hắn tiến vào Luyện Khí tầng chín là có thể chuẩn bị xung kích Trúc Cơ kỳ.

"Là linh tửu cây mơ của Bách Linh phường, không tồi, ngươi vẫn còn nhớ rõ ta thích nhất món này."

Hàn Trường Minh cười cười, rót cho Hàn Đức Bưu một chén linh tửu rồi nói: "Chất nhi quên ai chứ sao dám quên Ngũ bá. Năm đó chính ngài đã đưa chất nhi về Hồ Lô đảo mà."

Năm đó, Hàn Đức Bưu đến hòn đảo nơi phàm nhân cư ngụ để kiểm tra xem những đứa trẻ từ năm tuổi trở lên có linh căn hay không. Hàn Trường Minh cực kỳ may mắn khi có linh căn, nên được Hàn Đức Bưu đưa về Hồ Lô đảo tu luyện, trở thành tu tiên giả.

"Năm đó ngươi mới năm tuổi, thoắt cái đã tiến vào Luyện Khí tầng năm rồi, thời gian trôi qua nhanh thật! Ngồi xuống đây uống vài chén với Ngũ bá nào."

Hàn Trường Minh ngồi xuống bên cạnh Hàn Đức Bưu, hai người vừa uống rượu vừa trò chuyện. Sau ba tuần rượu, Hàn Đức Bưu mới nhắc đến chính sự: "Chuyện ở Hồng Hà đảo, Thất muội đã kể cho ta nghe rồi. Tiểu tử ngươi làm rất tốt, nhưng lần sau không được phép như vậy nữa. Cái dũng của thất phu không thể làm theo, làm người phải biết nhìn nhận thời thế, đã rõ chưa?"

"Chất nhi đã hiểu, sau này chất nhi sẽ chú ý hơn." Hàn Trường Minh thành thật đáp ứng.

Mỗi vị trưởng bối sau khi biết chuyện ở Hồng Hà đảo đều khen ngợi tinh thần bảo hộ gia tộc của Hàn Trường Minh, nhưng đồng thời cũng nhắc nhở hắn về việc phải biết xem xét thời thế.

"Có tán tu bán tin tức cho chúng ta, nói rằng trên một tòa hoang đảo có phát hiện một gốc cây linh quả Thanh Lê. Tuy nhiên nơi đó có hai con yêu vượn Nhất giai thượng phẩm trấn giữ, đám tán tu kia không làm gì được chúng nên mới bán tin tức cho gia tộc ta. Ta chuẩn bị dẫn người đi tiêu diệt chúng, nếu ngươi không có việc gì thì đi theo luôn đi! Tiện thể lịch luyện một chút để gia tăng kinh nghiệm chiến đấu."

Hàn gia luôn giảng cứu việc thế hệ trước dẫn dắt thế hệ sau. Bất luận là chiến đấu, làm ăn hay thám hiểm, tộc nhân lớn tuổi luôn mang theo các tộc nhân trẻ tuổi để giúp họ gia tăng kiến thức.

"Hai con yêu vượn sao? Khi nào thì chúng ta xuất phát?" Hàn Trường Minh lập tức hứng thú.

Hàn Trường Minh cũng muốn nhân cơ hội này để gia tăng kinh nghiệm thực chiến. Lần trước hắn diệt được con yêu mãng kia hoàn toàn là nhờ may mắn, nếu cấp bậc của yêu mãng cao hơn một chút, hắn chưa chắc đã là đối thủ.

"Giờ Thìn ngày kia, chúng ta phải giải quyết chúng sớm một chút để về sớm, tránh đêm dài lắm mộng. Ngươi về chuẩn bị đi."

"Vâng, Ngũ bá."

Hàn Đức Bưu hỏi han về tình hình tu luyện của Hàn Trường Minh, hắn cũng thành thật trả lời. Hàn Đức Bưu dặn dò hắn phải chăm chỉ tu luyện, không được lười biếng, Hàn Trường Minh liền gật đầu lia lịa.

Trở về nơi ở, Hàn Trường Minh ghé qua Linh Phù các mua năm tấm phù triện Nhất giai thượng phẩm. Tử đệ Hàn gia khi mua hàng tại cửa hàng gia tộc đều được hưởng ưu đãi nhất định. Về đến phòng, Hàn Trường Minh lấy ra công cụ chế phù để luyện chế thêm phù triện.

Trong túi trữ vật của hắn hiện có hàng trăm tấm phù triện Nhất giai hạ phẩm, cùng với mười mấy tấm Nhất giai trung phẩm, cộng thêm năm tấm Nhất giai thượng phẩm vừa mua, hẳn là đã đủ dùng.

Sáng ngày hôm sau lúc dùng điểm tâm, Hàn Trường Minh đem chuyện này nói ra. Hàn Đức Hải lấy ra một viên châu màu đỏ nhạt đưa cho Hàn Trường Minh và dặn dò: "Đây là Hỏa Vân châu, một loại pháp khí tự bộc Nhất giai trung phẩm, uy lực của nó còn mạnh hơn cả phù triện Nhất giai thượng phẩm. Ngươi có rất ít kinh nghiệm săn giết yêu thú, hãy cầm lấy viên Hỏa Vân châu này để phòng thân!"

"Cửu đệ, tấm Phi Thiên phù này cho đệ phòng thân. Đệ chưa có kinh nghiệm đấu pháp, hãy nghe nhiều học nhiều, đừng tự tiện hành động, hết thảy phải nghe theo chỉ huy của Ngũ bá." Hàn Trường Cảnh ngữ trọng tâm trường dặn dò, đưa cho Hàn Trường Minh một tấm Phi Thiên phù.

Hàn Trường Minh lên tiếng cảm ơn rồi nhận lấy Hỏa Vân châu và Phi Thiên phù, hắn thầm ghi nhớ tấm lòng của tộc nhân trong lòng. Đây chính là lợi thế khi ở trong gia tộc, nếu là tán tu độc lai độc vãng thì mọi thứ cần thiết đều phải tự mình chuẩn bị.

Hàn Đức Hải giảng giải cho Hàn Trường Minh những kỹ xảo và lưu ý khi đối phó với yêu thú. Tất cả tộc nhân đến phường thị làm việc đều đã từng săn giết yêu thú, bởi Tu Tiên giới vốn là nơi cá lớn nuốt cá bé.

Sau khi dùng xong điểm tâm, Hàn Trường Minh trở về phòng luyện chế phù triện. Một ngày trôi qua thật nhanh.

Ngày tiếp theo, sau khi dùng xong điểm tâm, Hàn Trường Minh đi tới Bách Luyện các.

Lần này ra ngoài săn giết yêu thú tổng cộng có bảy người. Ngoài Hàn Đức Bưu và Hàn Trường Minh, còn có ba người Luyện Khí tầng năm và hai người Luyện Khí tầng bảy.

Ra khỏi phường thị, Hàn Đức Bưu thả ra một cái hồ lô màu vàng, nó lập tức phình to ra. Hắn dẫn đầu nhảy lên trước, nhóm người Hàn Trường Minh cũng nối đuôi theo sau.

"Đi thôi!"

Hàn Đức Bưu đánh một đạo pháp quyết vào hồ lô vàng, một màn ánh sáng vàng nhạt hiện ra bao phủ lấy bảy người. Hồ lô vàng tỏa sáng rực rỡ, bay về hướng đông nam.

Nửa tháng sau, hồ lô vàng dừng lại trước một hòn đảo hẹp dài. Giữa đảo là một khu rừng rậm rạp, linh khí mờ nhạt. Nếu không phải có tán tu bán tin tức thì e rằng chẳng ai tin nơi này lại có yêu thú. Hàn Đức Bưu điều khiển hồ lô vàng từ từ hạ xuống bên ngoài một sơn cốc mọc đầy cỏ dại.

"Tất cả đều phải cẩn thận một chút, trên đảo không chừng còn có yêu thú khác, đừng khinh địch." Hàn Đức Bưu dặn dò một tiếng, sau đó gia trì cho bản thân một tầng hộ thân linh quang rồi sải bước đi vào sơn cốc.

Sáu người Hàn Trường Minh cũng lần lượt gia trì hộ thân linh quang rồi tiến bước theo sau.

Hai bên sơn cốc mọc đầy cỏ dại. Hàn Trường Minh có thể cảm nhận được nơi này có linh khí, tuy không dồi dào nhưng cũng ngang với một đầu linh mạch Nhất giai trung phẩm. Vùng biển Hồng Tảo có hơn vạn hòn đảo lớn nhỏ, một số hòn đảo có vị trí địa lý quá hẻo lánh, dù có linh mạch cũng không có ai đến cư ngụ.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch