Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hàn Thị Tiên Lộ

Chương 6: Có được Tụ Linh thạch

Chương 6: Có được Tụ Linh thạch


Trên giấy phù có mười tám phù văn màu xanh lam tạo thành hình một giọt nước. Linh quang lập lòe chuyển động, linh khí bình ổn, rõ ràng là một tấm Thủy Tráo phù.

Hàn Trường Minh nhẹ nhàng thở ra một hơi, gương mặt hiện rõ vẻ vui mừng.

Nhờ có Tụ Linh thạch trong tay, số lần luyện chế phù triện mỗi ngày của hắn đã tăng lên gấp đôi. Cộng thêm việc có đủ lượng giấy phù cung ứng, trình độ chế phù của hắn tiến bộ vô cùng nhanh chóng.

Tỷ lệ thành công khi chế tác Thủy Tráo phù đã tăng từ chưa đầy một phần mười lên hai phần mười. Chỉ cần tỷ lệ này đạt tới ba phần mười, hắn sẽ chính thức trở thành một Chế phù sư bậc nhất hạ phẩm.

Tốc độ hấp thu linh khí của Tụ Linh thạch khá chậm, chỉ cần Hàn Trường Minh không nói ra, sẽ chẳng ai biết hắn đang sở hữu một khối Tụ Linh thạch.

Hàn Trường Minh thu dọn dụng cụ chế phù rồi rảo bước ra ngoài.

Ra đến bên ngoài, hắn thấy một người đàn ông trung niên ngoài ba mươi tuổi đang đi qua đi lại trên con đường nhỏ lát đá cuội, trên tay cầm một cuốn sách cổ.

Người này có dáng vẻ mi thanh mục tú, môi hồng răng trắng, ăn mặc giống như một thư sinh.

Người đó chính là Thập Bát thúc của Hàn Trường Minh, Hàn Đức Vân.

Công pháp mà hắn tu luyện là Nho môn công pháp vốn khá hiếm thấy. Loại công pháp này đòi hỏi phải đọc rất nhiều điển tịch Nho gia để bồi dưỡng hạo nhiên chi khí. Hạo nhiên chi khí càng hùng hậu thì tốc độ tu luyện Nho môn công pháp càng nhanh.

"Chúc mừng Thập Bát thúc đột phá Luyện Khí tầng thứ bảy." Hàn Trường Minh lộ vẻ vui mừng, tiến tới chúc mừng Hàn Đức Vân.

Hàn Đức Vân đã bế quan suốt một năm, nay thuận lợi từ Luyện Khí tầng sáu tiến lên Luyện Khí tầng bảy.

Hàn Đức Vân dời mắt khỏi cuốn sách, mỉm cười với Hàn Trường Minh: "Chuyện này cũng nhờ có ngươi trấn giữ Hồng Hà đảo, trông nom linh cốc và linh dược. Nếu không có ngươi, ta không thể nào an tâm bế quan tu luyện được. Đúng rồi, dạo gần đây không có việc gì chứ?"

"Không có chuyện gì đâu ạ. Nếu có việc không giải quyết được, cháu nhất định sẽ thưa với thúc. Cháu đã trưởng thành, cũng có thể chia sẻ gánh nặng với gia tộc rồi. Đúng rồi Thập Bát thúc, linh cốc của chúng ta cũng sắp hết rồi."

Hàn Trường Minh nói năng rất mập mờ. Sau này dù chuyện về con yêu mãng có bị lộ ra, Hàn Đức Vân cùng lắm cũng chỉ nghĩ rằng Hàn Trường Minh muốn độc chiếm xác yêu mãng mà thôi. Điều này cũng không có gì lạ, bởi con mãng xà đó vốn do một tay Hàn Trường Minh giết chết.

Thức ăn chính thường ngày của Hàn Trường Minh và Hàn Đức Vân là linh cốc, còn Tích Cốc đan thì chỉ khi nào bế quan mới dùng tới.

Bọn họ phải trở về tộc để nhận linh cốc dùng cho ăn uống. Tùy vào tu vi khác nhau mà số lượng linh cốc nhận được cũng khác nhau, mỗi lần nhận sẽ đủ dùng cho một năm.

Hàn Trường Minh đang ở Luyện Khí tầng bốn, mỗi tháng có thể nhận được hai khối linh thạch cùng hai mươi cân linh cốc bậc nhất hạ phẩm. Hàn Đức Vân ở Luyện Khí tầng bảy, mỗi tháng nhận được tám khối linh thạch cùng tám mươi cân linh cốc bậc nhất hạ phẩm. Tu vi càng cao thì tài nguyên tu tiên gia tộc phát cho càng nhiều.

"Thúc cũng đang định về tộc một chuyến. Trường Minh, ngươi có thiếu thứ gì không, để thúc mang về cho?"

Hàn Đức Vân trước đó ở Luyện Khí tầng sáu, nay đã đạt tới tầng bảy, hắn cần trở về tộc để tộc lão thẩm tra. Sau khi xác nhận không có sai sót, hắn mới được nâng cao đãi ngộ và nhận vật tư, việc này bắt buộc hắn phải đích thân về.

"Thập Bát thúc, thúc hãy đem linh thạch của cháu đổi thành giấy phù bậc nhất, rồi mua thêm hai hộp chu sa là được rồi ạ."

"Được, dùng xong bữa trưa thúc sẽ lên đường. Trường Minh, ngươi phải chăm chỉ tu luyện, sớm ngày tiến vào Luyện Khí tầng năm, tuyệt đối không được lười biếng, rõ chưa?" Hàn Đức Vân nghiêm mặt, giọng nói trầm xuống đầy vẻ căn dặn.

Hàn Trường Minh nghiêm túc gật đầu: "Cháu biết rồi ạ, Thập Bát thúc, cháu không dám lười biếng đâu."

Hàn Đức Vân khẽ gật đầu, hỏi han về sinh hoạt hằng ngày của Hàn Trường Minh. Hắn thành thật trả lời, nhưng tuyệt đối không hé môi về sự tồn tại của Tụ Linh thạch.

"Tài, lữ, pháp, địa, học được một cái nghề thành thạo cố nhiên là quan trọng, nhưng ngươi cần phải phân bổ thời gian hợp lý, đừng để ảnh hưởng đến việc tu luyện của bản thân. Thúc sẽ mang thêm cho ngươi thật nhiều giấy phù."

"Vậy thì làm phiền Thập Bát thúc rồi. Thời gian không còn sớm nữa, cháu đi chuẩn bị cơm đây, thúc cứ tiếp tục đọc sách đi ạ!"

Dùng xong bữa trưa, Hàn Đức Vân dặn dò thêm vài câu rồi thúc động Thanh Phong Hồ rời khỏi Hồng Hà đảo.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch