Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hương Sắc Miền Quê

Chương 23: Thanh xuân manh động

Chương 23: Thanh xuân manh động

Cho nên khi Trương Tuấn đi vào không gặp chút trở ngại nào, con chó già trong viện từ lâu đã coi người Diệp gia như người nhà mình, ngoài việc vẫy đuôi ra thì cũng chẳng sủa tiếng nào. Khi đó hắn vốn định đi thẳng vào trong nhà, nhưng tiếng nước chảy rào rào và ánh đèn mờ ảo trong cái lán cỏ sau nhà đã làm Trương Tuấn dừng bước. Hắn không tự chủ được mà tìm kiếm nguồn gốc của âm thanh, lặng lẽ đi tới.

Mặc dù trên danh nghĩa là nhìn trộm, nhưng nói thực lòng Trương Tuấn cũng chẳng nhìn thấy gì. Nói trắng ra, ngoại trừ cảm giác căng thẳng và kích thích khi nhìn trộm, hắn căn bản không thấy được thứ gì thực chất. Lý do thứ nhất là trời quá tối không cách nào nhìn rõ, lý do thứ hai là vì quá căng thẳng nên cũng không dám tiến lại gần. Cái lán cỏ vốn đã kín mít cộng thêm ánh đèn mờ mịt như vậy, e rằng có tiến gần hơn nữa cũng chẳng thấy rõ gì. Tuy nhiên, Trương Tuấn lại có thể nhớ rõ tiếng nước chảy rào rào đó, giống như một cột nước xối thẳng vào nhịp tim hơi tăng tốc của mình. Cơ thể bắt đầu phát nóng, chân cũng bắt đầu bủn rủn, chỉ là những liên tưởng đơn giản thôi nhưng cảm giác mang lại vào khoảnh khắc đó tinh tế đến mức Trương Tuấn cả đời này cũng không thể quên được!

Lúc đó Trương Tuấn đã nảy ra ý nghĩ vô cùng bốc đồng, thậm chí còn từng nghĩ đến việc lao lên ôm lấy thân thể Lan Di, để xem nơi quyến rũ nhất của người phụ nữ là như thế nào. Đáng tiếc là có gan nghĩ mà không có gan làm, hắn chỉ dám đứng ở nơi không xa, cứ thế bốc đồng nghe tiếng nước chảy mê người kia, tưởng tượng về cảnh tượng thần bí và đáng ngưỡng mộ bên trong đó. Đó là lần đầu tiên Trương Tuấn biết đến khoái cảm của việc tự thỏa mãn. Khi đó nghe tiếng nước tắm của Lan Di, hắn cảm thấy thứ bên dưới ngày càng cứng, cổ họng cũng ngày càng khô khốc, toàn thân như có một ngọn lửa đang không ngừng thiêu đốt. Dưới sự thúc giục của bản năng, hắn không nhịn được đưa tay vào trong háng nắn bóp vài cái, chính vài cái vô tình đó đã khiến động tác của Trương Tuấn không thể dừng lại được. Kết quả là toàn thân giống như có dòng điện chạy qua, một khoái cảm vô bờ bến, nghe tiếng nước chảy rào rào mà làm ướt đẫm cả đũng quần.

Trong lòng chất chứa tâm sự, bước chân không biết tại sao cũng nhanh hơn một chút. Bây giờ nhớ lại Trương Tuấn vẫn thấy buồn cười, lần đầu tiên tự sướng của mình lại là trong tình huống chẳng nhìn thấy gì, chỉ nghe thôi đã thấy hưng phấn. Mặc dù lúc đó Ny Ny vẫn còn ở trong nhà, mà con chó già kia thì ngoan ngoãn cuộn tròn vẫy đuôi với mình, hoàn toàn có điều kiện để nhìn trộm, nhưng trong lòng hắn vẫn sợ hãi, bước chân cũng chẳng thể nhích thêm được phân nào, nói cho cùng vẫn là do lá gan của hắn quá nhỏ.

Từ đó về sau, Lâm Thu Lan trở thành đối tượng tưởng tượng của Trương Tuấn, trong đầu hắn lúc nào cũng không quên được cảm giác như điện giật đêm đó. Đôi khi trong những đêm cô đơn ở nhà máy, trong đầu hắn lại nhớ đến cái lán cỏ nhỏ bé và tiếng nước nhỏ giọt kia, rồi không kìm lòng được lại đưa tay vào trong quần, tìm kiếm cảm giác tuyệt diệu như được lên thiên đường đó. Cho dù mỗi lần sau đó đều là cảm giác tội lỗi sâu sắc, nhưng mỗi khi nhớ đến dáng vẻ tràn đầy phong vận của Lan Di, nhớ đến sự tinh tế của đêm đó, Trương Tuấn vẫn không tài nào ức chế được cảm xúc kia!

Nhưng điều Trương Tuấn cảm thấy buồn cười hơn chính là lúc hắn vội vàng chạy về trong nhà nàng, lòng dạ thấp thỏm còn hơn cả đi ăn trộm, tim đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực! Tiểu Ny Ny đáng yêu ngây thơ hỏi hắn tại sao mặt đỏ bừng, hắn còn suýt nữa thốt ra là vì nhìn trộm mẹ em nên mới thành ra thế này! Nhưng nghĩ lại bộ dạng làm tặc chột dạ lúc đó, ước chừng là người bình thường đều có thể nhìn ra tuyệt đối chẳng có chuyện gì tốt lành!

Hơn nữa khi Lan Di đi ra, nàng cũng ngửi thấy rõ ràng mùi tinh dịch, có lẽ vừa nhìn thấy bộ dạng chột dạ của hắn lúc đó là nàng đã hiểu rồi. Thậm chí khi nàng ướm hỏi tại sao quần của hắn lại ướt, hắn còn ngang ngược lý sự nói là do vô tình làm đổ nước trà. Đối với một thợ săn, sự nhạy bén của khứu giác là điều không thể thiếu, là một người phụ nữ đã có chồng, nàng chắc chắn cũng sẽ không cảm thấy xa lạ đối với loại mùi vị hăng nồng này. Cho nên Lan Di hẳn là phải biết mới đúng, chỉ là không hiểu vì sao lúc đó nàng không vạch trần hắn.

Lúc đó đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng, cho dù Lan Di cũng tỏ ra như không có chuyện gì nhưng Trương Tuấn vẫn sợ hãi đến mức bủn rủn cả chân! Đêm đó đi ra khỏi nhà nàng như thế nào hắn cũng đã quên mất, chỉ nhớ là sau khi về nhà, vì sợ hãi mà trằn trọc cả đêm không ngủ được. Từ lần đó về sau, Trương Tuấn không quá dám chạy sang nhà nàng nữa, có lẽ là do trong lòng hắn có ma, mỗi khi gặp Lan Di đều căng thẳng không thôi, thậm chí không biết phải đối mặt với người phụ nữ xinh đẹp mà mình gọi bằng dì này như thế nào!

Bây giờ nghĩ lại thật buồn cười, lại cũng thật thú vị! Trương Tuấn tuy trong lòng vẫn thấp thỏm nhưng cũng cảm thấy bản thân mình thực sự rất ngây ngô. Có lẽ lúc đó Lan Di không mắng nhiếc là vì nể tình quan hệ giữa hai gia đình, cũng có lẽ là cảm thấy hắn còn nhỏ nên không cần chấp nhặt.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch