Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Huyền Huyễn: Ta Có Thể Sửa Chữa Vạn Vật Sinh Sản Ngày

Chương 5: Kiếm ý sơ khai uy mãnh! Nhất kiếm tru sát Đỗ Phong!

Chương 5: Kiếm ý sơ khai uy mãnh! Nhất kiếm tru sát Đỗ Phong!


Những lời Cố Dương vừa thốt ra.

Lập tức, Đỗ Phong trợn tròn mắt.

Trên thân hắn toát ra một cỗ khí huyết chi lực vô cùng nồng đậm.

Áp lực kinh khủng bao trùm bốn phía.

Kẻ đệ tử Bạch Dương tông đứng bên cạnh, dưới sự áp bức của cỗ khí huyết vô cùng nồng đậm ấy, thân thể run rẩy, sắc mặt trắng bệch.

"Ngươi dám trào phúng ta?"

Đỗ Phong nhìn về phía Cố Dương, trong ánh mắt tràn đầy sát ý cuồn cuộn.

"Sao vậy? Vẫn muốn ta tự sát ư?"

Cố Dương tỏ vẻ lơ đễnh, tiếp tục trào phúng.

"Tốt, rất tốt!"

Nghe được lời đáp của Cố Dương, Đỗ Phong đã phẫn nộ tột độ.

Sát ý trong ánh mắt hắn tuôn trào, sau đó không còn ý muốn nói thêm nữa.

Khí huyết sôi trào, hắn nháy mắt xông đến bên Cố Dương, một chưởng hung hăng vỗ mạnh về phía đầu hắn.

Một chưởng này nếu đánh trúng, có thể trực tiếp đánh Cố Dương trọng thương!

Hắn cũng không muốn cứ vậy giết chết Cố Dương!

Hắn phải từ từ hành hạ, từng tấc một cắt đứt xương cốt của Cố Dương, từng đao từng đao xé rách máu thịt của Cố Dương!

Khiến Cố Dương không ngừng chịu đựng thống khổ.

Trong thống khổ vô tận mà chết!

Trong ánh mắt hắn hiện lên một tia khoái cảm bệnh hoạn.

Mà đối mặt với chưởng này.

Cố Dương thần sắc bình thản, tùy ý vung tay lên.

Phanh!

Lực lượng kinh khủng trực tiếp đánh bay Đỗ Phong ra xa.

"Hả!?"

Đỗ Phong liên tục lùi về phía sau, hiện vẻ khiếp sợ trên mặt.

Gia hỏa này. . . Lực lượng lại khủng bố đến vậy ư?

Mặc dù hắn không chú ý, chưa kịp ngăn cản nên mới bị đánh bay ra.

Nhưng cỗ lực lượng này. . . hiển nhiên không phải Luyện Thể cảnh thập trọng bình thường có thể sở hữu.

Xem ra, gia hỏa này cũng là một thiên tài!

Bất quá. . . thì đã sao?

Nếu dám trêu chọc đến hắn.

Vậy thì chỉ có một con đường chết!

"Công kích của ngươi chỉ đến mức này ư? Với trình độ này mà vẫn còn được xưng là thiên tài đệ nhất ngoại môn của Bạch Dương tông ư?"

Cố Dương vẻ mặt bình thản nhìn về phía Đỗ Phong, trong ánh mắt mang theo nhàn nhạt khinh bỉ.

Nghe được những lời này của Cố Dương, Đỗ Phong cả người bạo nộ.

"Miệng lưỡi bén nhọn!"

"Ngươi đã muốn chết đến vậy, ta đây liền tiễn ngươi xuống suối vàng!"

Đỗ Phong nổi giận gầm lên một tiếng.

Trực tiếp rút bội kiếm bên hông ra.

Xuy!

Một tiếng kiếm minh thình lình truyền đến.

Thấy vậy, kẻ đệ tử Bạch Dương tông nọ lập tức hiện vẻ kinh hỉ trên mặt.

Chính là đây! Chính là đây!

Tuyệt chiêu tối cường của Đỗ sư huynh!

Một môn Nhân cấp cực phẩm kiếm pháp đã tu luyện đến viên mãn!

Kẻ đệ tử Bạch Dương tông nọ trong lòng vô cùng kích động.

Ánh mắt hắn nhìn Cố Dương cũng giống như nhìn một cỗ thi thể.

Một chiêu này dù là Tụ Khí cảnh cũng không thể chống lại.

Huống hồ chỉ là một tu sĩ Luyện Thể cảnh thập trọng!

Kẻ đệ tử ngoại môn Lưu Vân tông ấy, chắc chắn phải chết!

Lúc này, khí thế trên thân Đỗ Phong đã cường liệt đến tột độ, thân hình cấp tốc di động, lần thứ hai tiếp cận Cố Dương.

Sau đó nâng trường kiếm trong tay lên.

"Kiếm Minh, Cầu Vồng!"

Đỗ Phong gào thét một tiếng, trên trường kiếm trong tay hắn bộc phát ra khí thế vô cùng mãnh liệt.

Sau đó hung hăng chém về phía Cố Dương!

Ầm ầm!

Khí thế phảng phất như núi cao giáng xuống, đập vào Cố Dương.

Chỉ cỗ khí tức này, đã đủ khiến không ít kẻ nghe tin đã sợ mất mật.

Nhưng Cố Dương đứng ở trung tâm nhất của cỗ khí thế này, không hề sợ hãi, càng đứng yên không nhúc nhích.

Phảng phất như muốn đón đỡ một chiêu này của Đỗ Phong.

Chứng kiến cảnh này, sát ý trong ánh mắt Đỗ Phong ngút trời!

Đối mặt chiêu mạnh nhất của mình mà hắn lại không nghĩ chạy trốn, lại đứng yên đón đỡ ư?

Thật là càn rỡ!

Dù là Tụ Khí cảnh cũng không dám đón đỡ một chiêu của hắn, một tu sĩ Luyện Thể cảnh thập trọng lấy đâu ra lá gan ấy?

Nghĩ vậy, Đỗ Phong hoàn toàn không có ý nương tay.

"Nếu tự tin như vậy, ta ngược lại muốn nhìn xem, chiêu của ta có thể tru sát Tụ Khí cảnh. . . ngươi có thể ngăn cản được hay không?"

Nghĩ vậy, trên mặt hắn hiện vẻ điên cuồng.

Lực lượng trong tay hắn lập tức gia tăng!

Uy năng võ kỹ cũng không giữ lại chút nào mà bộc phát ra.

Trước đây hắn chính là dựa vào một chiêu này, đã giết ngược lại Tụ Khí cảnh nhất trọng!

Cỗ lực lượng kinh khủng kia, dù là Tụ Khí cảnh cũng cảm thấy khiếp sợ tuyệt vọng!

Lúc này hắn đã không muốn hành hạ Cố Dương.

Bởi vì thực lực Cố Dương không kém!

Hắn cũng không nắm chắc có thể hoàn toàn nghiền ép Cố Dương.

Vì vậy. . .

Thà rằng trực tiếp giết đi!

Giờ khắc này, Đỗ Phong phảng phất đã thấy Cố Dương chết thảm dưới một kiếm này của mình.

Khóe miệng hắn hiện lên một nụ cười thắng lợi.

Mắt thấy trường kiếm sắp sửa giáng xuống.

Cố Dương trên mặt cũng hiện vẻ cổ quái.

"Cỗ khí thế kia quả thật rất mạnh, kiếm pháp nhìn qua cũng phi thường huyền diệu, chỉ là cũng chỉ đến thế mà thôi."

Trong lúc suy nghĩ, trường kiếm đã giáng xuống trước mắt hắn.

Thấy vậy, tuy muộn một bước nhưng Cố Dương trực tiếp rút Ác Phong Kiếm chém ra, kiếm ý sơ khai quanh quẩn trên thân kiếm.

Sau một khắc, tiếng đinh vang lên.

Chỉ thấy trường kiếm trong tay Đỗ Phong trực tiếp bị chém đứt.

Sau đó, trường kiếm của Cố Dương thế kiếm không giảm, chém vào cổ Đỗ Phong.

Phốc phốc!

Theo một tiếng phốc, yết hầu Đỗ Phong bị chém đứt, một cái đầu bay ngược ra xa, tiên huyết bắn tung tóe.

Đỗ Phong, vẫn lạc!

Giải quyết xong Đỗ Phong và hai kẻ đệ tử Bạch Dương tông khác, Cố Dương xoay người nhìn về phía bên kia.

Nơi đó. . . kẻ đệ tử Bạch Dương tông nọ trên mặt đang hiện vẻ hoảng sợ, cả người run rẩy nhìn cảnh này.

"Đỗ. . . Đỗ sư huynh hắn. . . Chết rồi ư!?"

Trên mặt hắn hiện vẻ hoảng sợ.

Đỗ sư huynh, người trong ấn tượng của hắn là đồng cảnh giới vô địch, lại bị người nhất kiếm tru sát!

Điều này sao có thể xảy ra!?

Nhưng mắt thấy Cố Dương đi đến, hắn lập tức vội vàng quỳ xuống đất.

"Đại nhân! Tiền bối! Ta vô tình mạo phạm, tất cả đều do Đỗ Phong xúi giục ta, cầu xin ngươi tha cho ta. . ."

Hắn không ngừng dập đầu cầu xin tha thứ.

Nhưng không đợi hắn nói hết lời.

Bàn tay Cố Dương đã rơi vào đỉnh đầu hắn.

Lập tức, hắn toàn thân phun máu, nằm vật trên mặt đất, hoàn toàn không còn khí tức.

Giết xong Đỗ Phong và hai kẻ đệ tử Bạch Dương tông khác.

Cố Dương không lập tức rời đi.

Mà lục lọi trên thân ba người.

Dù sao cũng là thiên tài đệ nhất ngoại môn, nghĩ rằng trên thân hắn hẳn có ít nhiều thứ tốt?

Sau một hồi sưu tầm.

Cố Dương nhìn hai cây nhất phẩm bảo dược cùng hai khối Hạ phẩm Linh Thạch lục soát được từ trên thân Đỗ Phong, trên mặt hiện lên nụ cười.

"Thu hoạch cũng không tệ."

Bất quá đáng tiếc là, ngoại trừ Đỗ Phong, trên thân hai người kia lại không có lấy một vật gì.

Điều này Cố Dương không hề nghĩ tới.

Kế tiếp, Cố Dương sửa niên đại của Tụ Khí Thảo đến mười năm sau.

Sau đó, Cố Dương phát hiện không có biến hóa quá lớn nào, không khỏi lắc đầu.

Mười năm thời gian, đối với chu kỳ sinh trưởng của bảo dược vẫn còn quá ngắn.

Tuy cảm thấy có chút đáng tiếc.

Nhưng Cố Dương cũng không quá mức để tâm.

Chỉ cần hắn đột phá đến Tụ Khí cảnh, thì thời gian có thể sửa chữa sẽ kéo dài đến một trăm năm.

Như vậy không gian có thể thao túng sẽ dài ra rất nhiều!

Trong khoảng thời gian kế tiếp, Cố Dương cũng không hề nhàn rỗi.

Mà tiếp tục ở Hắc Phong Sâm Lâm tìm kiếm bảo dược, săn giết hung thú.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch