Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Loạn Thế Thư

Chương 1: Mộng

Chương 1: Mộng



Trong giờ học tại đại học, vị giáo sư đang hào hứng giảng về thời Ngũ Đại Thập Quốc.

Một tiếng ngáy đột ngột vang lên khiến giáo sư ngừng lời, ông không cảm xúc nhìn về phía phát ra âm thanh.

Các bạn học cũng nén cười ngoảnh đầu nhìn lại. Ở một góc cuối lớp, một thanh niên cao lớn đang gục xuống bàn ngủ say.

"Lại là hắn."

"Dạo này Triệu Trường Hà bị làm sao thế nhỉ? Rõ ràng là một kiện tướng thể thao đầy sức sống mà? Gần đây hắn ngày nào cũng đi chơi bời ở hội sở hay là thức đêm đọc sách?"

Một người bạn cùng phòng mệt mỏi trả lời: "Không phải đâu, gần đây hắn đêm nào cũng gặp ác mộng, nửa đêm cứ đổ mồ hôi đầm đìa rồi bừng tỉnh, đôi khi còn la hét khiến chúng ta không tài nào ngủ được."

"Cái này là gì đây, quỷ nhập tràng sao?"

Những lời nghị luận của sinh viên lọt vào tai giáo sư, ông lắc đầu, cũng không đánh thức người dậy mà chỉ bình tĩnh gõ gõ bục giảng: "Tiếp tục."

Triệu Trường Hà đâu biết rằng tình trạng của mình hiện tại đã tiến hóa đến mức không chỉ ban đêm gặp ác mộng, mà ngay cả lúc nằm sấp chợp mắt trên lớp cũng mơ thấy ác mộng...

Tiếng ồn ào trong lớp lảng bảng bên tai rồi hóa thành những âm thanh hỗn loạn trong mơ: tiếng bước chân, tiếng la giết, tiếng mắng chửi, tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng binh khí va chạm, tất cả trộn lẫn thành một mảnh.

Cảnh tượng nhanh chóng từ mơ hồ trở nên rõ ràng, Triệu Trường Hà biết mình lại một lần nữa tiến vào giấc mộng không ngừng lặp lại suốt mấy ngày qua.

Mỗi lần đều là một vở kịch cổ trang võ hiệp giống nhau, trong những tình cảnh khác nhau, nhưng đều là những trận chém giết đẫm máu.

Trong tay hắn đã cảm nhận được sức nặng quen thuộc, đó là một thanh đại đao dày nặng, dài chừng một mét năm, rộng hơn mười centimet. Triệu Trường Hà phải dùng cả hai tay nắm chặt chuôi đao dài, bởi vì một tay hắn căn bản không vung nổi thứ nặng nề này, dù dùng cả hai tay cũng vô cùng gian nan.

Lần đầu tiên trong mộng hắn không có vũ khí, bị người ta đuổi chém nên đã hoảng loạn vớ đại một thanh đao bên cạnh xác chết, từ đó về sau món vũ khí này cố định luôn trong giấc mơ của hắn.

Triệu Trường Hà không chắc ngoài đời thực có loại đao như vậy không, hắn cảm giác nó quá nặng nên không thể chiến đấu lâu dài, hẳn không phải vũ khí thông thường. Nhưng ít nhất trong những trận hỗn chiến cấp thấp, nó đặc biệt dễ dùng, chỉ cần hắn vung động được nó.

"Vút!" Tiếng gió xé không trung truyền tới từ bên cạnh, Triệu Trường Hà quát khẽ một tiếng, xoay người mượn lực eo mang theo trọng đao trong tay quét ngang một vòng.

Đao động, gió nổi!

Kẻ tập kích sợ hãi đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, y vô thức nắm chặt trường kiếm trong tay để chống đỡ.

"Bàng" một tiếng, trường kiếm gãy đoạn, chiếc đầu bay lên, chỉ còn lại một cái xác không đầu vẫn đang nắm chặt thanh kiếm gãy, máu từ cổ phun ra xối xả.

Sức mạnh áp đảo hoàn toàn!

"Thế này mới đúng chứ, loại trường kiếm đoản đao gì mà cũng đòi chống lại trọng đao? Thật là nực cười..."

Xác không đầu vẫn đang phun sương máu, cảnh tượng máu me cực kỳ kinh dị, nhưng Triệu Trường Hà đã không còn cảm giác khó chịu như lần đầu tiên, thậm chí hắn còn có tâm trí để mỉa mai.

Phía sau bỗng nhiên truyền đến tiếng gió rít như có như không, Triệu Trường Hà lập tức căng thẳng, da gà nổi khắp người.

Có kẻ đánh lén!

Hắn vô thức quay người lại, một con dao găm lặng lẽ sượt qua bên phải hắn.

Hương thơm thoang thoảng lướt qua, ngay khoảnh khắc dao găm hụt mục tiêu, một bóng thân hình như quỷ mị đã áp sát bên trái hắn.

Nếu thanh trọng đao này có nhược điểm chí mạng gì, thì đó chính là động tác quá chậm chạp. Triệu Trường Hà cố gắng xoay đao lượn vòng nhưng đã chậm mất một nhịp.

Dao găm nhẹ nhàng cứa qua cổ họng, cảm giác đau đớn thấu xương truyền đến, mộng cảnh vỡ nát.

Hình ảnh cuối cùng là một bóng dáng tinh tế uyển chuyển đang khẽ cười rồi đi xa dần.

Triệu Trường Hà giận dữ hét lên: "Lại là ngươi, yêu nữ này! Lão tử sớm muộn gì cũng có ngày giết chết ngươi!"

Lời vừa ra khỏi miệng hắn mới tỉnh ngộ, cổ họng đã bị cắt thì sao có thể nói năng hùng hồn như thế được?

Triệu Trường Hà mở mắt, trước mặt là lớp học đang lặng ngắt như tờ, từ giáo sư đến sinh viên đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hắn.

Giáo sư mặt không cảm xúc hỏi: "Làm gì với yêu nữ, nói chi tiết ra xem nào?"

Triệu Trường Hà: "..."

Cảm giác xấu hổ tột cùng này còn đau đớn hơn cả bị cắt cổ.

Giáo sư ra lệnh: "Ta đã nhịn ngươi lâu lắm rồi, ra ngoài cửa đứng cho tỉnh táo lại đi."

Triệu Trường Hà lặng lẽ rời khỏi giảng đường, hắn đâu có thèm đứng phạt, mà trực tiếp bỏ đi luôn.

Hắn vốn không phải là học sinh ngoan hiền theo khuôn phép cũ, huống chi hiện tại trạng thái tinh thần của hắn không ổn cho lắm.

Ngày ngày thân ở chiến trường đẫm máu, áp lực tinh thần vô cùng nặng nề, đi ngủ mà còn mệt hơn cả lúc thức. Cứ tiếp tục như thế này, thân thể hắn chắc chắn sẽ sụp đổ. Hơn nữa giấc mộng này quá chân thực, mỗi lần hắn không bị loạn đao chém chết thì cũng bị đánh lén cắt cổ, hoặc chết vì những đòn tấn công diện rộng không rõ nguồn gốc. Cảm giác tim đập nhanh và đau đớn đó đều là thật, thực sự có thể khiến người ta phát điên.

Hắn đã đi khám, bác sĩ nói có lẽ hắn chơi game hoặc đọc tiểu thuyết quá mức nên nhập tâm, khuyên hắn tránh xa mạng internet, suýt chút nữa thì bảo hắn phải tiếp nhận trị liệu bằng điện.

Nhưng Triệu Trường Hà biết mình đã lâu không chơi game, huống chi những cảnh tượng này hoàn toàn khác với những trò chơi hắn quen thuộc, chỉ có một vài yếu tố tương đồng như đao thương kiếm kích của võ hiệp huyền huyễn mà thôi.

Hay là do tiểu thuyết? Nhưng cuốn tiểu thuyết Triệu Trường Hà lén lút viết trên mạng đã thất bại thảm hại và bị hắn bỏ dở mấy tháng nay, mấy tháng qua hắn thậm chí còn không mở ứng dụng đó ra.

Bình thường hắn vẫn tập gym, chơi bóng, lại còn là thành viên hội bắn cung, lối sống rất lành mạnh, tại sao lại thành ra thế này?

Hắn mệt mỏi đi ra khỏi trường, con phố sinh viên vào buổi sáng tương đối vắng vẻ, nhưng vẫn có không ít đôi nam nữ trốn học dạo phố ăn vặt. Thấy cảnh họ đút cho nhau ăn, Triệu Trường Hà chỉ biết đảo mắt.

Hắn chỉ muốn lấy xúc xích nướng nhét đầy mồm yêu nữ kia.

Thực ra trong lòng kẻ độc thân này cũng không tránh khỏi chút ghen tị... Triệu Trường Hà bĩu môi không thèm nhìn đám người đang khoe khoang tình cảm, bỗng nhiên hắn quay người rẽ vào một con ngõ nhỏ trong phố sinh viên.

Đây là ngõ cụt, bên trong đều là các cửa hàng, lúc này phần lớn đều đang đóng cửa. Triệu Trường Hà đi đến cuối hẻm yên tĩnh, có một tiệm nhỏ đang mở, cổng treo biển hiệu viết chữ triện màu đen "Loạn Thế Ốc", bên cạnh treo bảng tên "Xem bói, giải mộng".

Đây là một tiệm xem bói nhỏ mới mở được ba ngày, vô cùng kín tiếng nhưng danh tiếng truyền đi rất nhanh.

Bởi vì chủ cửa hàng là nữ, lại còn rất xinh đẹp. Một đám nam sinh hiếu kỳ đã bàn tán xôn xao mấy ngày nay.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch