Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Loạn Thế Thư

Chương 11: Bắc Mang

Chương 11: Bắc Mang



Lạc gia, một thế gia tại Đại Hạ, đã bị Tứ Tượng giáo cùng Huyết Thần giáo diệt môn thảm khốc, cả nhà trên dưới chó gà không tha. Việc này truyền đi khắp thiên hạ trong mấy ngày qua, khiến thế nhân vô cùng chấn kinh.

Mặc dù Triệu Trường Hà đã nghe thấy mấy kẻ luôn miệng nói về thời loạn thế, nhưng kỳ thật thiên hạ vẫn chưa hoàn toàn đại loạn. Thiên hạ hôm nay loạn dân nổi lên khắp nơi, đạo phỉ hoành hành, dị tộc nhìn thèm thuồng, các danh gia vọng tộc mỗi kẻ chiếm cứ một phương, những kẻ dã tâm cũng đang rục rịch... Tuy nhiên, trên danh nghĩa vẫn còn một đế quốc Đại Hạ thống nhất, đây chính là hình ảnh của một triều đại thời kỳ cuối, vẫn chưa thực sự bước vào giai đoạn quần hùng tranh giành.

Hiện tại những kẻ chiếm núi làm vua rất nhiều, nhưng ít nhất kẻ công nhiên phất cờ khởi nghĩa vẫn chưa xuất hiện, tất cả mới chỉ dừng lại ở mức độ "đạo phỉ" hay "ma giáo".

Ranh giới điển hình giữa cấp độ này với một thời loạn thế thực sự về cơ bản nên bắt đầu từ việc giết quan tạo phản, công thành đoạt đất, điều đó mang ý nghĩa uy quyền của triều đình đã không còn lại chút gì.

Lạc gia không phải là một thế lực quá mạnh mẽ, nhưng cũng có truyền thừa lâu đời, được tính là một gia tộc có phẩm cấp. Gia tộc này còn có một điểm đặc thù là có tin đồn Lạc gia có quan hệ với hoàng thất.

Khi mới đến nơi này, Triệu Trường Hà đã nghe Nhạc Hồng Linh nói như vậy. Mặc dù không ai nói rõ được đó là mối liên hệ gì, nhưng cũng chưa chắc đã là tin đồn nhảm. Cứ nhìn việc Đường thủ tọa dù thân mang trọng bệnh, không chờ được đại bộ đội mà vẫn một mình trong đêm tối chạy đến cứu viện, đây chính là một minh chứng.

Bây giờ, một thế gia vọng tộc tại địa phương có liên quan đến hoàng thất lại bị Ma giáo diệt môn trong một đêm, chẳng khác nào cái tát nổ đom đóm mắt vào mặt hoàng thất. Điều này dường như báo hiệu màn khai cuộc của thời loạn thế sắp được kéo ra hoàn toàn, gió thổi báo hiệu cơn giông bão sắp đến.

Và một cái tên vốn vô danh tiểu tốt, thông qua lệnh truy nã của Đại Hạ đã bước vào tầm mắt của thế nhân.

Kẻ giết người: Triệu Trường Hà!

...

Cách đó ngàn dặm, tại Bắc Mang.

Tuyết lớn ngập trời bao phủ dãy núi dài ngàn dặm, bốn phía một màu trắng xóa.

Triệu Trường Hà, kẻ vừa mới có chút danh tiếng, lúc này lại đang cảm thấy vô cùng sầu não.

Hắn đứng trên đỉnh núi trong làn gió lạnh thấu xương, đưa mắt nhìn ra xa. Quần áo trên người đơn bạc, hắn cảm thấy lạnh đến muốn chết. Đứng bên cạnh hắn là Lạc Thất, cả hai người đều mang vẻ mặt không chút cảm xúc.

Ngày hôm đó, Đường thủ tọa đơn thương độc mã lại đang mang bệnh, không thể cưỡng ép lấy thủ cấp của Triệu Trường Hà giữa vòng vây quân địch, nên chỉ mang theo thi thể của Lạc Chấn Vũ mà rời đi. Triệu Trường Hà - kẻ đã "nhập bọn" - hiển nhiên bị Ma giáo mang đi, đồng thời Lạc Thất ở bên cạnh cũng bị mang theo vì bị coi là đồng bọn của hắn...

Rõ ràng Lạc Thất chưa từng dự định gia nhập Ma giáo gì đó, nhưng lại không dám bỏ trốn, đành bất đắc dĩ đi theo đến tận đây. Cả cuộc đời của hắn đã bị đảo lộn hoàn toàn, nên suốt dọc đường vẻ mặt hắn lúc nào cũng tối sầm.

Triệu Trường Hà cũng thấu hiểu cho vẻ mặt khó coi của hắn, nhưng không cảm thấy mình đã hại Lạc Thất. Dù sao Lạc gia trang cũng đã chết sạch, nếu không có chuyện của Triệu Trường Hà thì Lạc Thất có thể sống sót hay không cũng khó nói. Cho dù Đường thủ tọa có thể cứu Lạc Chấn Vũ, thì làm sao có thể để tâm đến một đệ tử ngoại môn như hắn? Khả năng hắn xong đời là cực cao. Nói trắng ra, Triệu Trường Hà cũng coi như là đang tự cứu lấy mình, bằng không chính hắn cũng sẽ bị Ma giáo chém chết tại chỗ.

Kỳ thật trong lòng Lạc Thất cũng tự hiểu rõ, thế nên dù vẻ mặt luôn hầm hầm, hắn vẫn rất tự nhiên đi đâu cũng đi cùng Triệu Trường Hà. Triệu Trường Hà cũng vui vẻ vì điều đó, dù sao đây cũng là người quen duy nhất lúc này...

Còn về việc gia nhập Ma giáo, Triệu Trường Hà đương nhiên không còn gì để do dự, sự tình đã ép đến bước này thì gia nhập cũng được, Lạc gia liệu có thể tốt hơn Ma giáo được bao nhiêu?

Trên đường đi, các giáo đồ Ma giáo cũng không hề huyên náo, họ cực kỳ thấp điệu mang bọn hắn trở về. Các giáo đồ Ma giáo đối với hành vi của Triệu Trường Hà lại rất có cảm giác tán đồng, suốt chặng đường còn tỏ ra nhiệt tình với hắn, khen hắn "là một hảo hán", nhưng Triệu Trường Hà vẫn cảm thấy rất sầu não.

Bắc Mang, Bắc Mang... Trong thế giới của hắn đương nhiên cũng có địa danh này, lại còn rất nổi tiếng. Lần đầu nghe thấy tên này, hắn còn tưởng đây là địa lý của thế giới Hoa Hạ cổ đại, nhưng kết quả không phải vậy. Bắc Mang này và núi Mang Sơn mà hắn biết không có chút liên quan nào. Ngọn núi này hoang vắng không dấu chân người, băng tuyết bao phủ ngàn dặm, ngoài núi có thành trì cũng là những thành nhỏ hoang vu, căn bản không phải là vùng Hà Lạc.

Đây không phải Cổ Hoa Hạ, mà là một thế giới khác hoàn toàn. Hắn chỉ không biết rốt cuộc nơi này có quan hệ gì với giấc mơ của mình. Chẳng lẽ vì đây là thế giới trong mộng nên phong thổ tương tự Hoa Hạ, và ngôn ngữ cũng là Hán ngữ hiện đại?

Hắn không biết, nhưng cảm thấy rất khó chịu. Những ngày qua, sau bao lần tỉnh rồi lại mơ, vẫn không thấy dấu hiệu nào của việc quay về hiện thế. Triệu Trường Hà biết mình thực sự không thể trở về được nữa.

Triệu Trường Hà chưa bao giờ có nguyện vọng xuyên không, ở nhà còn có cha mẹ, xuyên cái nỗi gì? Lúc này hắn chỉ muốn được về nhà.

Không biết có phải giết chết yêu nữ kia là có thể trở về hay không... Tóm lại, nếu kẻ mù lòa kia có năng lực khiến con người xuyên qua, chứng tỏ hắn cũng có thể rèn luyện được năng lực để quay về. Rõ ràng, việc sớm đạt được sức mạnh và sự nhận biết mới là ưu tiên hàng đầu, ví dụ như mở ra cái gọi là Huyền Quan của cơ thể người, có như thế mới thấy rõ được con đường trở về.

Chưa bàn đến chuyện khác, nếu không luyện công thì e rằng hắn sẽ chết cóng ở đây trước.

Đứng bên cạnh, Lạc Thất bỗng nhiên lên tiếng: "Ngươi làm ầm ĩ như vậy, có phải là vì muốn có được công pháp của Ma giáo không?"

Triệu Trường Hà quay đầu nhìn hắn một cái, Lạc Thất vẫn không biểu lộ cảm xúc gì. Triệu Trường Hà lắc đầu đáp: "Có gì mà làm ầm ĩ chứ? Ta làm vậy là để báo thù cho những dân làng Triệu Thố vô tội, cũng là để tự vệ, bằng không cả ta và ngươi đều đã bị treo cổ ở đó rồi."

Lạc Thất lại nói: "Vậy thì ngươi nên báo giả danh, tại sao lại kiêu ngạo mà xưng là kẻ giết người Triệu Trường Hà?"

Triệu Trường Hà cười: "Tại sao ngay cả cái tên Triệu Trường Hà cũng không thể là nói dối? Sau này ra ngoài đổi một cái tên khác, ai biết ta là ai.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch