Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Loạn Thế Thư

Chương 13: Huyết Thần giáo

Chương 13: Huyết Thần giáo



"Đó là thứ gì vậy?" Triệu Trường Hà có chút chột dạ. Cuốn sách này nổi tiếng đến thế sao? Sao nghe như thể ai trên thế gian này cũng đều đã từng xem qua vậy? Đến Thánh Kinh cũng chưa chắc đạt đến cấp độ này. Chẳng lẽ cái cuốn sách khổ sở lúc bắt đầu kia chỉ cần lấy cái tên này là sẽ nổi tiếng sao?

Lạc Thất liếc mắt, còn chưa kịp trả lời thì đã nghe Phân đà chủ nói: "Nghỉ ngơi đi, chư vị cứ tự mình tu hành. Hai vị, mời lên trên này nói chuyện."

Hai người im lặng, vòng qua đài cao phía trên huyết trì.

Thái độ của Phân đà chủ không lạnh cũng không nóng: "Hai vị là người có công. Ý của Giáo chủ là sẽ ban cho hai vị một chức vụ để bày tỏ lòng cầu hiền thành tâm của Thánh giáo ta. Bắc Mang phân đà của chúng ta cũng là một phân đà mới lập chưa lâu, hiện tại nhiều hạng mục phân công đều đang thiếu nhân thủ, không biết bản thân hai vị có năng khiếu gì? Bản tọa cũng sẽ theo đó mà cất nhắc nhân tài."

Vị Phân đà chủ này thực ra là người quen, chính là gia hỏa đã dùng ám khí đánh cho Lạc Chấn Vũ què chân, tên là Phương Bất Bình.

Lạc Thất tranh lời nói trước: "Tại hạ đã phá được nhất trọng Huyền Quan."

Phương Bất Bình có chút kinh ngạc, dò xét Lạc Thất một lượt: "Chỉ dựa vào ngoại môn chi học của Lạc gia mà có thể đột phá nhất trọng thiên sao?"

Lạc Thất đáp: "Đúng vậy."

"Không dễ dàng chút nào, đúng là một nhân tài." Phương Bất Bình rõ ràng biết nhìn hàng hơn Triệu Trường Hà, hắn trầm ngâm một lát rồi nói: "Giữa mùa đông này, phân đà của chúng ta cần thường xuyên ra ngoài kiếm ăn, ngươi có thể dẫn đầu một đội nhân mã... Ngươi có tư cách đó."

Cái gọi là ra ngoài kiếm ăn, đại khái là đi cướp bóc. Chẳng biết Triệu Trường Hà có nghe hiểu hay không, nhưng Lạc Thất thì hiểu rõ. Thần sắc hắn không hề biến hóa, chắp tay nói: "Đa tạ đà chủ đã thưởng thức."

Hắn tự biết "người có công" không phải là mình, cho nên mới vội vàng thể hiện thực lực của bản thân, hy vọng sẽ nhận được sự coi trọng. Hiệu quả xem ra cũng được, tối thiểu cũng làm được một tiểu đầu mục, không còn là món đồ đính kèm của Triệu Trường Hà trong mắt người khác nữa.

Phương Bất Bình dường như nhìn ra được tâm tư của hắn, hắn khẽ mỉm cười, không đưa ra ý kiến gì mà chuyển tầm mắt sang người Triệu Trường Hà: "Còn ngươi thì sao?"

Triệu Trường Hà đáp: "Ta chưa từng luyện võ."

Phương Bất Bình cười, mang theo chút ý châm chọc: "Động tác đâm đao vào người Lạc Chấn Vũ và cách vận kình của ngươi, người trong nghề đều nhìn ra được là căn bản chưa từng luyện qua. Vậy ngươi có năng lực nào khác không? Biết chữ? Hay biết toán thuật?"

Mặc dù Triệu Trường Hà cảm thấy với kiến thức hiện đại của mình, làm việc nội vụ cũng có thể kiếm miếng cơm ăn, nhưng hắn tới đây không phải để kiếm cơm.

Hắn hít một hơi thật sâu, cắn răng nói: "Trên đường nghe các huynh đệ nói, công pháp của Thánh giáo mở ra lối riêng, có không ít loại công pháp không nhất thiết phải luyện từ nhỏ... Ta có thể chính thức bái nhập trong giáo để học công pháp của Thánh giáo không?"

Phương Bất Bình híp mắt lại.

Huyết Thần công, thần công trấn phái của Huyết Thần giáo, có điều kiện truyền thụ rất hà khắc, ngay cả chính hắn cũng chưa đạt đến cấp độ đó. Nhưng nếu luận đến việc nhập giáo và truyền thụ một chút công pháp hạch tâm không tồi thì điều này hiển nhiên là có thể.

Triệu Trường Hà khác với Lạc Thất, hắn là người thực sự gia nhập phe này. Hắn đã giết chết người mà Thủ tọa Trấn Ma Ti của Đại Hạ muốn cứu ngay trước mặt nàng ta. Loại người này chỉ có thể đi một con đường duy nhất theo bọn hắn đến cùng, hoàn toàn có thể hấp thu thành giáo chúng nòng cốt.

Sở dĩ cho phép bọn hắn tiến vào tế đàn nói chuyện vốn dĩ chính là ý định của Giáo chủ muốn thu nạp bọn hắn, nếu không cả hai đều không thể bước chân vào đây.

Chỉ có điều trong lòng Phương Bất Bình cảm thấy rất khó chịu.

Người đả thương Lạc Chấn Vũ trước đó chính là hắn! Vậy mà công lao lại tuột khỏi tay hắn, ngược lại bị tên nhà quê này nhặt được món hời. Mặc dù lúc ấy Đường thủ tọa đã tới, hắn thực sự không giết được Lạc Chấn Vũ, nhưng cứ nhìn thấy Triệu Trường Hà là hắn lại thấy khó chịu và ghen ghét.

Nếu Giáo chủ cũng không quá coi trọng, lại đặt ở phân đà của mình, thì tiểu hài này chẳng phải sẽ tùy ý để hắn nhào nặn sao? Dù có muốn nhập giáo thì cũng có thể kéo dài vài tháng rồi tính sau...

Hắn im lặng một lát rồi chậm rãi nói: "Không riêng gì công pháp của Huyết Thần giáo ta... Phàm là những thứ bị ngoại giới gọi là ma công, trong mắt bọn chúng đều thuộc loại chỉ vì cái trước mắt. Đại bộ phận đều không cần tốn nhiều năm từ nhỏ để đặt cơ sở mà tiến cảnh lại vô cùng nhanh chóng. Nhưng tương ứng, chúng cũng có rất nhiều mặt trái, ví dụ như... Tu tập rất thống khổ, và cũng rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma."

Triệu Trường Hà nói: "Điều này ta đã có chuẩn bị tâm lý."

Phương Bất Bình cười lạnh: "Có chuẩn bị tâm lý thì có tác dụng gì? Nếu không có tín ngưỡng đối với vị thần, dựa vào cái gì để chống lại thống khổ, và ai sẽ bảo vệ ngươi khỏi tẩu hỏa nhập ma? Ngươi ngay cả Huyết Thần là gì còn chưa rõ, thì nói gì đến tín ngưỡng?"

Mẹ nó... Triệu Trường Hà chỉ có thể nói: "Ta sẽ tìm hiểu thật kỹ."

"Chúng ta là giáo phái, không phải tông môn. Khi chưa tín ngưỡng Huyết Thần thì không thể vào được giáo." Phương Bất Bình lộ ra nụ cười đắc ý: "Cũng đừng nói chúng ta không thưởng cho người có công... Trước khi ngươi trải qua khảo hạch nhập giáo, bản tọa có thể truyền cho ngươi một môn công pháp nhánh tên là Huyết Sát công, coi như là để đặt nền móng cho các môn thần công khác trong giáo. Sau này nếu thực sự trở thành huynh đệ trong giáo, hộ pháp sẽ tự truyền thần công cho ngươi."

Triệu Trường Hà muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ có thể chắp tay: "Tạ ơn Phương đà chủ."

Phương Bất Bình phẩy tay: "Đi đi, hiện tại hai ngươi chỉ được phép ở lại trong sơn trại, nếu không có lệnh triệu tập thì không được vào tế đàn. Tuy nhiên tối nay hai ngươi có thể được thêm một cái đùi gà, xem như là thưởng công."

Triệu Trường Hà: "..."

Mẹ nó, lập công lớn như vậy mà chỉ được thưởng một môn công pháp nhánh và một cái đùi gà? Tên đà chủ này e là không có hảo ý với mình, sau này chắc chắn sẽ còn gây khó dễ.

Nhưng biết làm sao được?

Trong ma giáo rõ ràng không thể nào là người tốt lành gì, hắn đã sớm dự cảm nơi này đầy rẫy chông gai, thôi thì cứ từ từ mà tính, tối thiểu hiện tại đã có công pháp trong tay.

...

Vào đêm.

Trong sơn trại, Triệu Trường Hà vẫn được sắp xếp ở cùng chỗ với Lạc Thất, hơn nữa còn ở trong một gian nhà gỗ, ngủ chung một giường.

Thực ra trên đường đi, lúc ở trọ cũng đã sắp xếp như vậy, nhưng trên đường Lạc Thất vì giận dỗi nên chưa bao giờ nằm cùng Triệu Trường Hà.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch