Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Loạn Thế Thư

Chương 18: Đao pháp

Chương 18: Đao pháp



Giáo tập lớn tiếng nói: "Lực không được dùng hết thì mới có thể biến hóa linh hoạt. Như nhát đao này, dù có trúng mục tiêu hay không, vì lực chưa tận nên ngươi vẫn còn thế để biến chiêu!"

Thì ra là thế. Lúc đó trong mộng, bản thân hắn đã bị hạ gục như thế nào? Dù là võ học đơn giản nhất cũng có bí quyết, nếu trước đây hắn luyện qua chiêu này, dù chỉ là cơ bản, có lẽ kết cục đã khác...

Bản ý của việc "nhập mộng" chính là để học những thứ này sao? Quanh đi quẩn lại, xem như hắn đã bắt đầu bắt nhịp được. Dù có lẽ việc này đã chệch khỏi sự sắp xếp ban đầu của kẻ mù kia, nhưng đó có lẽ lại là chuyện tốt.

Lại nghe Trương Toàn nói: "Thưa giáo tập, không phải ta cố ý dùng sức mạnh như vậy, nhưng vì yêu cầu xuất đao phải nhanh, mà một khi đã nhanh thì không thể thu lại được..."

"Thế nên mới phải luyện! Chỉ riêng chiêu xoay người vung đao này, phải dùng bao nhiêu lực, đứng ở vị trí nào, mỗi ngày luyện một ngàn lần là ngươi sẽ biết ngay!" Giọng Tôn giáo tập vẫn rất lớn: "Ngoài ra, sự phối hợp giữa eo và chân lúc nãy các ngươi có nhìn rõ không? Bảo các ngươi đứng trung bình tấn không phải để cho đẹp!"

"Hả?" Trương Toàn gãi đầu: "Không, không nhìn rõ, giáo tập có thể làm lại một lần nữa không..."

"Hử?" Tôn giáo tập trừng mắt lên. Trương Toàn cười khổ rồi rụt người lại.

Những giáo chúng khác cũng nhao nhao nói: "Tất cả mọi người đều không nhìn rõ, giáo tập biểu diễn lại một lần nữa đi..."

Tôn giáo tập lắc đầu, tỏ vẻ rất thất vọng. Đây không phải lần đầu ông nói, nhưng lũ này đứa nào cũng ngu đần như bò, học trước quên sau, vậy mà còn mặt dày bảo không thấy rõ. Ông đưa mắt nhìn quanh xem có ai hiểu không, thì thấy Triệu Trường Hà đang đứng đằng xa với vẻ mặt trầm tư.

"Này, Triệu Trường Hà đúng không?" Tôn giáo tập gọi: "Vẻ mặt đó là sao? Ngươi nhìn rõ rồi à?"

"Ồ..." Triệu Trường Hà sực tỉnh, ngập ngừng tiến lại gần: "Để ta cầm đao thử một chút?"

Tôn giáo tập đưa đao cho hắn, đồng thời quát: "Ngẩng đầu, ưỡn ngực! Nói chuyện to lên! Nói năng nhỏ nhẹ như vậy mà đòi làm dân lục lâm à? Ngươi đang đi thi tú tài đấy à?"

Triệu Trường Hà méo mặt: "Ta gia nhập Ma giáo, chẳng lẽ không cần thâm trầm sao..."

"Mẹ kiếp, còn dám cãi! Ngươi còn chưa nhập giáo, hiện tại chỉ là... thôi bỏ đi." Tôn giáo tập phẩy tay: "Tóm lại là nói to lên, chưa ăn cơm à?"

Triệu Trường Hà hét lớn: "Đưa đao cho lão tử thử xem!"

Tôn giáo tập rất hài lòng giao đao cho hắn. Triệu Trường Hà câm nín, cái gia hỏa này kiểu gì vậy không biết.

Cầm thanh đao trong tay, hắn thấy nó nhẹ hẫng, chỉ tầm hai ba cân. Đây là loại đơn đao bình thường, giống thanh hắn dùng để đâm chết Lạc Chấn Vũ, chứ không phải thanh khoát đao nặng hàng chục cân trong mộng. Hắn nghi ngờ ngoài đời thực chẳng có loại đao nào như vậy. Khi vung khoát đao, hắn phải dùng hết sức bình sinh nên không thể kiểm soát vị trí dừng đao, nhưng loại đơn đao này thì có thể. Triệu Trường Hà hồi tưởng lại động tác của Tôn giáo tập, khuỵu gối xoay người, "vút" một tiếng, đơn đao chém nhanh ra sau, cố gắng dừng đúng vị trí và tư thế của Tôn giáo tập lúc nãy.

Tôn giáo tập có chút kinh ngạc: "Ngộ tính khá đấy! Ngộ tính này cộng với căn cốt tốt, sao bây giờ mới bắt đầu học võ, thật đáng tiếc."

Triệu Trường Hà trả đao, ôm quyền nói: "Xin giáo tập chỉ bảo thêm."

"Tay chưa đủ vững, vị trí cũng chưa thật chuẩn, cái này cần phải luyện nhiều. Nơi này..." Tôn giáo tập chỉnh tay cho Triệu Trường Hà, đưa hắn vào đúng một tư thế: "Nhớ kỹ cảm giác ở vị trí này, cứ thế mà vung đao mỗi ngày, luyện càng nhiều càng tốt. Sau này vung đao mới nhanh và vững được, đó chính là bản chất của mọi võ kỹ trên đời!"

Triệu Trường Hà thở hắt ra, chân thành nói: "Đa tạ giáo tập."

Tôn giáo tập liếc hắn một hồi lâu, rồi bất ngờ quay đầu quát lớn với đám đông trên diễn võ trường: "Đứng ngây ra đó làm gì, tự mình luyện đi! Học tập Triệu Trường Hà kia kìa! Người ta lần đầu học mà đã ra dáng như vậy, các ngươi không biết nhục sao? Đứa nào còn chém như mèo mửa thì hôm nay nhịn cơm!"

Một nhóm người trừng mắt nhìn Triệu Trường Hà với vẻ không thiện cảm. Triệu Trường Hà méo miệng. Sợ nhất là cái câu "nhìn gương người ta mà học", mới ngày đầu nhập học mà hắn đã đắc tội với tất cả đồng môn rồi sao?





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch