Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Loạn Thế Thư

Chương 29: Vì ngươi mua rượu

Chương 29: Vì ngươi mua rượu



"Bọn hắn nói, trước kia lão hoàng đế đã có đích tử, gia tộc của hoàng hậu cũng không phải hạng dễ trêu chọc, nên đứa con riêng này không được đón về mà chỉ được âm thầm chiếu cố mà thôi." Tên đạo tặc vẫn lải nhải không ngừng: "Nhưng chỉ cần Thái tử vừa chết, thân phận của Lạc Chấn Vũ lập tức trở nên khác biệt... Trước kia có ai thèm quan tâm Lạc Chấn Vũ hắn là hạng người gì đâu?"

Triệu Trường Hà sững sờ.

Đây chính là nguyên nhân Tứ Tượng giáo cùng Huyết Thần giáo tiêu diệt Lạc gia sao? Cắt đứt huyết mạch của hoàng đế, thiên hạ này thực sự sẽ loạn.

Nhưng vấn đề nảy sinh là, vào lúc Thái tử chết, chẳng lẽ lão hoàng đế không sốt ruột đến Lạc gia đón người hay sao? Sao còn để mặc Lạc Chấn Vũ ở lại Lạc gia... Huống hồ nhìn thái độ của người Lạc gia, chính bọn hắn cũng không biết chuyện Thái tử chết trọng đại như vậy, bằng không Lạc Chấn Vũ còn tâm trí đâu mà trêu chọc thôn cô?

Hay vốn dĩ chỉ là người đời đoán mò, Lạc gia thực chất phải chịu tai bay vạ gió?

Hắn cẩn thận hỏi một câu: "Thái tử chết khi nào? Chết trước hay sau khi Lạc Chấn Vũ bị giết?"

Tên đạo tặc vỗ tay nói: "Chẳng phải là trùng hợp sao, ngay buổi chiều hôm nay khi lão đại chặt đầu Lạc Chấn Vũ, cũng chỉ mới vài canh giờ trước thôi! Lúc ấy Lạc Chấn Vũ vừa vặn trở thành hạt giống duy nhất, cho nên nhát đao này của Triệu lão đại thực sự là... có thể nói đã chém ra sự khởi đầu cho một thời loạn lạc, bảo sao mà không nổi danh cho được?"

Triệu Trường Hà hít một hơi thật sâu.

Dựa theo thời điểm Huyết Thần giáo xuôi nam, bọn hắn đã chuẩn bị giết Lạc Chấn Vũ từ trước khi Thái tử chết... Là trùng hợp sao, hay là cái chết của Thái tử vốn nằm trong mưu tính của bọn hắn, cả hai phía đều được tiến hành đồng thời?

Câu nói kia của Đường thủ tọa chợt hiện lên trong óc hắn: "Chuyện này hệ trọng thế nào, ngươi không biết được đâu... Ngươi sẽ phải hối hận."

Nàng không phải nhận được thư cầu viện của Lạc trang chủ mà đến, cũng không phải không chờ được đại bộ đội đi cùng. Căn bản là chẳng có đại bộ đội nào cả, đại khái là thư cầu viện của Lạc trang chủ còn chưa tới được kinh sư đâu... Mà là chiều hôm đó Thái tử vừa chết, nàng liền hỏa tốc bí mật đến đây tiếp người, vừa vặn đụng phải mà thôi.

Xem ra Lạc gia không phải chịu tai bay vạ gió, mà thực sự có ẩn tình.

Chuyện này quả thực hệ trọng, trọng đến mức Triệu Trường Hà ngẩn người mất nửa ngày, rồi bỗng nhiên ngửa mặt lên trời cười to: "Vị trí thẻ bài, hoàng cung, long ỷ. Hóa ra liên quan là như vậy sao, ha ha ha! Cái liên quan này thì có tác dụng quái gì chứ, tên mù thối tha, ta thao tổ tông nhà ngươi!"

Tên đạo tặc ngơ ngác: "?"

Triệu Trường Hà cười híp mắt vỗ vỗ vai hắn: "Chuyện này ta đã rõ, cảm ơn huynh đệ."

Một đao chém ra một thời loạn lạc.

Loạn thế há lại do một đao của mình chém ra được? Cái hạng như Lạc Chấn Vũ, nếu thực sự để hắn đăng cơ thì mới là nỗi bất hạnh của chúng sinh.

Chém thì đã chém rồi, chẳng phải là đã trừ đi một đại tặc sao!

Nghĩ đến đây, sự lo lắng trong lòng Triệu Trường Hà lập tức tan biến... Thậm chí tâm trạng còn tốt hơn, đó là cảm giác thoải mái khi gỡ bỏ được đáp án về tấm thẻ bài luôn đè nặng trong lòng bấy lâu nay.

Mặc dù chuyện này vẫn có chút khó hiểu, chính là thái độ của cha con Lạc gia không đúng, vả lại nếu chỉ để giết Lạc Chấn Vũ thì chỉ cần ám sát là được, hà tất phải rùm beng diệt môn như vậy...

Kệ nó đi, bất kể có phải hay không, liệu điều đó có mang lại cho mình cảnh ngộ gì khác biệt sao?

Cũng không có. Dù sao thì cũng bị truy nã, cũng không ra khỏi cửa được.

Chẳng thà mua cơm mang về cho Lạc Thất, ngày tháng vẫn phải tiếp tục sống mà thôi.

Hôm nay nói chuyện hơi lâu, lúc về đã muộn hơn hôm qua, mặt trời đã hoàn toàn xuống núi, đường xá mịt mù không thấy rõ. Thế nhưng khi về đến nhà gỗ, Lạc Thất vẫn chưa trở về. Triệu Trường Hà nhíu mày, đến tâm trí luyện công cũng chẳng còn, hắn cứ đi tới đi lui, nhìn về phía lối vào sơn trại.

Hôm qua hắn lo lắng Lạc Thất gặp nguy hiểm nhưng kết quả không có gì xảy ra, song điều đó không có nghĩa là nguy hiểm không tồn tại, nó có thể ập đến vào bất cứ ngày nào.

Chẳng lẽ là hôm nay?

Triệu Trường Hà rốt cuộc không đợi thêm được nữa, cầm lấy trường đao định ra cửa. Vừa đi được mấy bước, hắn lại thấy Lạc Thất thong dong chắp tay sau lưng đi về. Thấy dáng vẻ lo lắng như lửa đốt của hắn, Lạc Thất có chút kinh ngạc, rồi chợt hiểu ra nguyên nhân, đôi mắt hơi cong lại: "Về rồi đây, về rồi đây."

Triệu Trường Hà thở phào một hơi, nhíu mày hỏi: "Hôm nay sao về muộn thế... Ách, không đúng..."

Hắn hít hít mũi: "Mùi trên người ngươi không đúng, trước kia đứng xuôi gió là có thể ngửi thấy mùi hôi rình trên người ngươi, sao giờ không còn nữa?"

Mắt Lạc Thất càng cong hơn: "Ta ra khe núi sau tắm một cái mà thôi, cứ hôi hám như vậy ta chịu không nổi, cảm giác trên người sắp mọc chấy đến nơi rồi."

"Bơi mùa đông cơ à, giỏi thật." Triệu Trường Hà cũng thấy hơi ngứa ngáy, nhưng lại có chút sợ. Hắn chưa từng bơi mùa đông bao giờ, cảm giác cởi quần áo ra đã chịu không nổi rồi, nói chi là xuống nước.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch