Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Loạn Thế Thư

Chương 36: Đông chí

Chương 36: Đông chí

"

Lạc Thất: "?"

Sáng nay ngươi soi gương cái nỗi gì, rõ ràng lúc tỉnh dậy ta đang nằm trong lòng ngươi, ngươi vừa tỉnh đã xách ta ném sang một bên rồi.

Đồ tặc khấu!

Triệu Trường Hà cũng nhanh chóng nhớ lại hành động sáng nay có vẻ không được thỏa đáng cho lắm, bèn vội vàng lảng sang chuyện khác: "Hôm nay là Đông chí, cũng coi như ngày lễ, có hoạt động gì vui vẻ để ăn mừng không?"

Lạc Thất định nói gì đó rồi lại thôi.

Ngày lễ có hoạt động gì sao ngươi lại hỏi ta? Ta là nương tử của ngươi chắc?

Nhưng điều khiến nàng bực nhất là nàng thực sự có chuẩn bị.

Lạc Thất lầm bầm gì đó trong miệng, rồi sa sầm mặt mày bưng từ trong tủ ra một bát chè trôi nước: "Hôm nay ta vào thành mua đấy, mang về đun nước rồi luộc qua một chút. Dù sao tập tục ở Lạc gia trang vào ngày Đông chí là ăn chè trôi nước, chắc ở Triệu Thố của các ngươi cũng vậy thôi?"

Triệu Trường Hà ngạc nhiên: "Nghe ý ngươi thì ngươi còn biết cả tập tục nơi khác sao? Ngươi đã đi được bao nhiêu nơi rồi?"

"Không nghe người khác kể được sao? Đám người kia thì ăn sủi cảo, nhưng ta lười làm." Lạc Thất bực dọc múc cho hắn một bát: "Ta thấy ngươi chắc cũng chẳng thích ăn sủi cảo, thứ ngươi hứng thú hơn phân nửa là tẩu tử cơ."

Triệu Trường Hà: "?"

Hôm nay ta đâu có đắc tội gì ngươi, sao lời nói ra cứ như ăn thuốc súng vậy... Ngay cả ngươi ta còn chẳng muốn ăn, nói gì đến tẩu tử nào chứ...

À, chuyện sáng nay đúng là có đắc tội thiệt... Thôi được rồi, lẳng lặng mà ăn chè vậy.

Lạc Thất liếc hắn một cái, càng lúc càng thấy tức giận.

Thật ra chẳng phải do chuyện đắc tội hay không, mà chính cái cảm giác như người một nhà cùng nhau ăn tết này làm nàng thấy không quen. Mà tên Triệu Trường Hà này lại cực kỳ thiếu tinh tế, cứ thản nhiên như thể đó là điều đương nhiên, ngay cả một câu cảm ơn cũng không có.

Ta là nương tử của ngươi chắc?

Kết quả Triệu Trường Hà vừa ăn chè, vừa nói chuyện như thể phu thê đang bàn chuyện công việc lúc dùng bữa, hắn tự nhiên bảo: "Hôm nay ta đã vượt qua sát hạch đao pháp cơ bản, Tôn giáo tập dự định dạy ta Huyết Sát đao, nhưng công lực phải theo kịp mới được, nếu không học được Huyết Sát đao mà không phát huy được uy lực thì cũng vô dụng. Ý của Tôn giáo tập là tối nay ta có thể thử đột phá Nhất trọng thiên."

Thật là quá giống phu thê rồi.

Lạc Thất càng nghe càng bực, và điều khiến nàng tức hơn cả là gia hỏa này chỉ mất một tháng đã đạt tới Nhất trọng thiên!

Còn để cho người khác sống nữa không?

"Sao ngươi học Huyết Sát đao nhanh thế?" Giọng Lạc Thất nghe có chút chua xót: "Theo lý thì chẳng phải nên học thêm một bộ đao pháp nhập môn để quá độ sao?"

"Giáo tập nói với nỗ lực của ta, ta tự biết phải luyện thế nào, đao pháp nhập môn đối với ta không mang lại nhiều giá trị, mấy cái chiêu thức tuần tự đó chỉ dành cho hạng người tầm thường..."

Lạc Thất dựng ngược đôi mày liễu.

Triệu Trường Hà lập tức giơ tay đầu hàng.

"Đột phá thì cứ đột phá, nói với ta làm gì? Ta cũng có giúp gì được cho ngươi đâu." Lạc Thất nhai chè trôi nước, nhấm nhẳng nói: "Dù sao ăn xong thì nhân lúc còn nóng mà hành công, có lợi cho ngươi đấy. Ta cũng nhân lúc còn nóng đi tắm đây."

Triệu Trường Hà dừng việc ăn chè, ngẩng đầu nhìn nàng, định nói rồi lại thôi.

Lạc Thất nghiêm mặt: "Gì đây? Có rắm thì thả đi."

Triệu Trường Hà do dự: "Ta vẫn luôn nghĩ, sau này ngươi đi tắm thì đừng đi một mình nữa, ngộ nhỡ bị ai bắt gặp thì sao..."

Lạc Thất gắt lên: "Đêm hôm khuya khoắt ai rảnh mà ra đầm nước chứ? Ta thấy là ngươi muốn nhân cơ hội làm trò gì thì có..."

"Ta còn cần phải nhân cơ hội đó sao?" Triệu Trường Hà ngắt lời: "Trước kia không gặp ai không có nghĩa là sau này cũng không gặp, từ giờ ta sẽ đi canh chừng cho ngươi, dù sao ta tu luyện ở đâu cũng được."

Lạc Thất cầm đũa đâm vào viên chè, viên chè trơn tuột văng ra, không xiên trúng.

Nàng hậm hực đâm tiếp: "Ta là nam nhân, bị người ta nhìn thấy thì có sao, vả lại chuyện đó liên quan gì đến ngươi."

Cái đồ ngạo kiều này. Triệu Trường Hà suy nghĩ một chút rồi đổi cách nói: "Coi như là giúp ta đi."

Lạc Thất kỳ quái nhìn hắn: "Giúp ngươi thỏa mãn trí tò mò muốn xem nam nhân tắm à?"

"Mẹ kiếp." Triệu Trường Hà bất lực: "Huyết Sát công dù sao cũng là ma công, đột phá sẽ có nguy hiểm, dù chỉ là tầng thứ nhất... Thế nên ở bên đầm nước lạnh, nếu thấy ta có dấu hiệu mất lý trí, ngươi cứ một cước đạp ta xuống nước là xong chuyện..."

Lạc Thất cuối cùng cũng đâm trúng viên chè, nàng dùng một chiếc đũa xiên lên, tâm tình vui vẻ hẳn, nàng cho vào miệng rồi cười tủm tỉm: "Nói sớm là cầu xin ta giúp đỡ đi, vậy thì ta đành miễn cưỡng giúp ngươi một tay vậy."





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch