Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Loạn Thế Thư

Chương 43: Nhạc Hồng Linh đối đầu Lạc Thất

Chương 43: Nhạc Hồng Linh đối đầu Lạc Thất



Chỉ trong nháy mắt, tất cả những người trong trang có khả năng phản kháng đều bị Lạc Thất điểm huyệt ngã gục. Nàng phất tay ra lệnh: "Đi lục soát đồ đạc, không được phép đụng chạm đến nữ quyến nhà người ta, kẻ nào dám động tay động chân, ta sẽ chặt đứt vuốt chó của kẻ đó!"

Đám phỉ đồ mặt mày đều nhăn nhó như vừa bị tát, bọn chúng đi làm chuyện này mà lại không được hưởng lạc? Thế thì bọn chúng còn là thổ phỉ sao? Ngươi thực sự tưởng mình là đại hiệp cướp giàu giúp nghèo, thay trời hành đạo chắc!

Nhưng không một ai dám phản kháng Lạc Thất. Chỉ có những tên đạo tặc đi theo Lạc Thất mới biết vị Lạc đầu mục gầy gò yếu ớt này thực chất còn tàn ác hơn cả Triệu lão đại đang nổi đình nổi đám trong trại.

Mấy ngày trước có một tên ngốc uống quá nhiều rượu, thấy Lạc đầu mục mặt mũi thanh tú nên buông lời nhục mạ, nói rằng nếu không phải cấp trên sắp xếp Lạc Thất làm thủ lĩnh thì loại thỏ nhi gia này chỉ xứng hầu hạ cho bọn chúng vui vẻ. Hắn nói xong còn dám vươn móng vuốt ra.

Sau đó, người này bị Lạc Thất điểm huyệt, xách tới bên vách núi, rồi nàng cứ thế mặt không đổi sắc mà buông tay từng chút một, trơ mắt nhìn hắn ngã xuống thành thịt vụn. Lúc đó, ánh mắt nàng lạnh lùng đến mức khiến người ta không rét mà run.

Quả nhiên không phải người một nhà thì không vào cùng một cửa, nàng cũng là một kẻ tàn nhẫn như Triệu lão đại, hai người bọn họ còn ở chung một phòng, tình cảm gắn bó như keo như sơn.

Lạc Thất báo cáo về trại rằng tên đó trượt chân ngã xuống vách núi, trong trại cũng không rảnh rỗi mà đi điều tra kỹ loại án này, cứ coi như hắn thực sự trượt chân rơi xuống vực.

Thời loạn thế mạng người như cỏ rác, ngay cả người trong trại cũng vậy.

Ai dám phản kháng một vị đầu lĩnh như thế? Bọn chúng đành thành thật đi lục soát đồ đạc cho xong chuyện.

Chuyện này Triệu Trường Hà không hề biết, nếu có biết thì chắc hắn cũng nghĩ là người khác nói quá lên. Trong lòng hắn, Lạc Thất thực sự không phải là một kẻ hung hãn...

Lạc Thất lạnh lùng nhìn cả gia đình tên thân hào đang bị điểm huyệt nằm liệt dưới đất. Lần đầu tiên làm chuyện này, nàng nhất thời không biết có nên giết người hay không.

Thực ra về lý thuyết, đạo tặc cướp bóc không nhất thiết phải giết người. Nếu không gặp phải sự phản kháng quyết liệt thì việc giết người là không cần thiết. Không phải vì đạo tặc lương thiện, mà là để "nuôi lợn".

Những cư dân sống ở ngoài núi này rất khó có thể di dời cả gia tộc. Sau khi bị cướp một lần, bọn họ vẫn sẽ tiếp tục sinh sống ở đây, chỉ là sẽ giấu của cải kỹ hơn một chút, rồi báo quan quân đi tiễu phỉ. Như vậy, lần sau tới vơ vét vẫn sẽ có thứ để lục soát... Thậm chí có những bên còn ngầm hiểu với nhau, khi đạo tặc đến, hắn sẽ chủ động nộp phí bảo hộ, nhờ đó mà móc nối quan hệ, ngược lại còn coi đạo phỉ là ngoại viện của mình để càng thêm hoành hành trong thôn.

Bọn đạo phỉ cũng rất ăn ý, chúng sẽ không tùy tiện tàn sát hết những người dưới chân núi của mình, biết đâu lúc gặp chuyện còn có thể được chiếu cố đôi chút.

Vì vậy, rất nhiều sơn phỉ rất khó bị tiêu diệt, bởi vì thực tế khắp nơi đều là tai mắt của bọn chúng.

Nhưng Lạc Thất cảm thấy có chút kỳ quái... Bởi vì trước đó nàng đã điều tra về những hành vi ác độc của tên thổ hào này rồi mới chạy tới thay trời hành đạo, chứ không phải tới để chơi trò phối hợp giữa đạo phỉ và thân hào. Cho nên có phải là nên giết hắn mới đúng không? Không biết có cuốn sách hướng dẫn làm đại hiệp nào để nàng mượn đọc một chút không?

Trong lúc đang do dự, nàng bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa từ đằng xa.

Lạc Thất nhíu mày, đi ra cửa nhìn một cái, liền thấy một bóng hồng trong bộ váy đỏ đang cưỡi ngựa lao tới dưới ánh hoàng hôn.

"Mẹ kiếp, thật sự đụng phải đại hiệp rồi!" Lạc Thất xoay người bỏ chạy: "Là Nhạc Hồng Linh! Mau rút!"

Nhưng làm sao mà chạy thoát được?

Chỉ trong nháy mắt, Nhạc Hồng Linh đã chặn đứng đường đi.

Đôi mắt đẹp của nàng lướt qua Lạc Thất, rồi nhìn xuống khung cảnh hỗn loạn trong trang viên, lúc này một đám đạo tặc đang từ trong trang tháo chạy ra ngoài.

"Đạo phỉ của Huyết Thần giáo sao..." Nhạc Hồng Linh thở dài: "Vài ngày trước có chuyện quan trọng, ta vốn đã biết có sơn trại ở gần Mang Sơn, đáng lẽ nên sớm tới tiêu diệt mới đúng..."

Chẳng biết tại sao, rõ ràng trong lòng rất sợ Nhạc Hồng Linh, nhưng khi nhìn bộ dáng nghĩa hiệp của nàng ta, Lạc Thất lại cảm thấy tức giận, nàng lạnh lùng cười nói: "Ngươi còn giả vờ làm đại hiệp cái gì chứ? Ngươi ngày ngày hành tẩu giang hồ thì lấy đâu ra nghề nghiệp? Chi phí sinh hoạt hàng ngày từ đâu mà có? Chẳng phải cũng giống như chúng ta, đi cướp của người giàu để giúp chính mình hay sao?"

Nhạc Hồng Linh giật mình, có chút buồn cười nói: "Ta quả thực cũng có đi cướp, nhưng ta cướp chính là bọn ngươi."

Lạc Thất: "... Thảo."

Lại nói, Nhạc Hồng Linh này mang lại cảm giác không giống với vị đại hiệp hay thuyết giáo với bộ mặt nghiêm nghị trong tưởng tượng... Nàng ta thực sự có chút giống Triệu Trường Hà. Không biết tính cách của Triệu Trường Hà có bao nhiêu phần là bẩm sinh, bao nhiêu phần là cố ý bắt chước Nhạc Hồng Linh?

Nhạc Hồng Linh mỉm cười xuống ngựa, rút kiếm ra: "Kẻ dám tranh luận đạo lý với ta không nhiều, ngươi là một trong số đó. Không biết kiếm pháp của ngươi có sắc bén như cái miệng của ngươi không."

Lạc Thất tức giận rút kiếm, bày ra tư thế phòng thủ. Thực ra chuyện này rõ ràng còn có thể biện minh, nhưng không hiểu sao nàng căn bản không muốn giải thích với Nhạc Hồng Linh, cứ nhìn Nhạc Hồng Linh là nàng lại thấy chướng mắt.

Đúng lúc này, một luồng cuồng phong cuốn qua, từ đằng xa đã khiến người ta cảm nhận được sự hung lệ của Huyết Sát đang ập tới.

Khuôn mặt Nhạc Hồng Linh khẽ biến sắc, nàng quay đầu nhìn lại, thấy một đại hán với khí thế như ngựa chiến đang đạp tuyết lao tới.

Trong lòng Lạc Thất vui mừng, nhưng rồi lại bỗng nhiên thấy có chút buồn cười.

Tới thật đúng lúc.





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch