Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Mã Tiền Tốt

Chương 18: Những nam nhân Cảm Tử Doanh

Chương 18: Những nam nhân Cảm Tử Doanh
Lần nào mà chẳng bị ta đánh cho bò lê bò càng khắp nơi? Sao vậy, muốn tự tìm phiền phức sao?"

"Mẹ nó chứ, đó là chuyện trước kia thôi! Giờ lão tử đã tiến bộ rồi, đang muốn tìm ngươi báo mối thù này đây. Mà cửa nhà ngươi sâu hun hút, ta biết đi đâu mà tìm ngươi chứ. Cái thứ thiếu đạo đức như ngươi biểu diễn chắc chắn chỉ là đánh hội đồng, khẳng định không dám đấu một mình với ta. Ta điên thật, nhưng đâu có ngu." Dã Cẩu cười ha hả, con dao sắt trong tay hắn kéo nhẹ trên mặt đất, tia lửa tóe ra tứ tung, "Lại đây, lại đây! Bị ngươi đánh suốt hai năm, hôm nay lão tử muốn đòi lại cả vốn lẫn lãi!"

"Chỉ sợ thù cũ chưa trả, ngươi lại rước thêm hận mới mà thôi." Tiểu Miêu cười duyên, "Xem ra hôm nay ta lại phải dạy dỗ ngươi cách làm người rồi."

Hai khuôn mặt sát lại gần nhau, đến nỗi mũi sắp chạm mũi. Dương Trí lúc này không thể nhịn thêm nữa, đám người trong Cảm Tử Doanh này quả thực chẳng có ai là bình thường, hắn lập tức nặng nề ho nhẹ một tiếng.

Tiếng ho nhẹ này đánh thức Tiểu Miêu đang định dạy dỗ Dã Cẩu. Y lập tức lùi lại một bước, "Khoan đã!"

"Sao nào, sợ rồi hả?" Dã Cẩu đắc ý nhìn đối phương.

"Hôm nay lão tử đến đây là có chính sự, muốn đánh nhau thì để hôm khác. Dã Cẩu, lão đại đâu rồi?" Tiểu Miêu hỏi.

"Ngươi tìm lão đại có việc ư?" Dã Cẩu đánh giá Tiểu Miêu từ trên xuống dưới, "Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, hôm nay lão đại đang không được thoải mái cho lắm. Cái lũ chó má đó nói quân lệnh có sự thay đổi, khiến cho toàn bộ công sức trước đây của bọn ta đều thành công cốc. Hắn về đến đây chỉ biết ngửa mặt lên trời mà chửi rủa. Ngay cả khi Tiễn Đao cướp về một nửa vật tư của Trường Thắng Doanh, lão đại cũng chẳng buồn nở một nụ cười."

"Cướp một nửa vật tư của Trường Thắng Doanh ư?" Dương Trí nghe xong mà choáng váng cả mắt, đám người này rốt cuộc là một nhánh quân đội hay một đám thổ phỉ đây? Tiểu Miêu ngược lại chẳng lấy làm lạ, trước kia theo Tần Phong, y cũng làm không ít chuyện như vậy. Hồi còn ở bên Tần Phong, toàn được ăn nhậu no say. Sau khi một mình nắm giữ một doanh, thời gian trôi qua không thoải mái bằng khi còn ở Cảm Tử Doanh. Cả doanh ba ngàn người ăn uống ngủ nghỉ đều phải tự mình lo liệu, chức Hiệu úy một doanh này quả thực không dễ làm.

"Được rồi, chuyện này ta biết. Ta đi tìm Tần đại nhân. Phải rồi, vị này là Dương công tử từ kinh thành đến, có chút chuyện vặt cần gặp Tần đại nhân. Ngươi tốt nhất thay ta mà tiếp đãi hắn, đừng đắc tội Dương công tử nhé, đây chính là đại nhân vật từ kinh thành đó!" Tiểu Miêu nhìn Dã Cẩu với vẻ chẳng có ý tốt, rồi quẳng lại mấy lời đó, như làn khói liền chạy vụt đi. Đối với y mà nói, việc quay lại Cảm Tử Doanh tựa như trở về nhà vậy, ngược lại là quen thuộc. Chẳng qua vừa mới đi qua một doanh trướng, Dã Cẩu liền nghe thấy một tiếng hét thảm. Hắn không khỏi bật cười ha hả: "Tiểu tử kia, ngươi đi đã hai năm rồi, còn tưởng Cảm Tử Doanh ta vẫn như trước sao? Cơ quan ở đây mỗi ngày đều thay đổi, tiến triển không ngừng, chơi chẳng chết ngươi được đâu!" Những cơ quan trong doanh trại này, phần lớn là để hù dọa người, sẽ không làm người bị thương hay tàn phế, nhưng khiến người ta chật vật thì khó mà tránh khỏi. Dã Cẩu ngược lại chẳng hề lo lắng Tiểu Miêu sẽ bị làm sao.

Cười ha hả một hồi, Dã Cẩu chậm rãi quay đầu lại, "Dương công tử? Từ kinh thành đến ư?"

"Phải, chính là kẻ hèn này." Dương Trí kiêu ngạo ngẩng cao đầu. Hắn là công tử cao cao tại thượng từ kinh thành, còn Dã Cẩu bất quá là một kẻ lưu manh đường phố quằn quại trong bùn nhơ. Cho dù hiện tại có lăn lộn được một chức quan bé tí, trong mắt hắn, kẻ đó cũng chẳng qua chỉ là một tên lưu manh có chút thân phận mà thôi.

"Ngươi chính là cái tên tiểu bạch kiểm đã dám rút phi kiếm tấn công Tần đại nhân của bọn ta giữa đại trướng quân đội đó sao?" Dã Cẩu nhíu chặt đôi mày rậm. Con dao sắt trong tay hắn cọ xát trên mặt đất, tia lửa tóe ra xẹt xẹt, "Gan cũng không nhỏ đó chứ, dám động thủ với Tần đại nhân của bọn ta ư? Bị dạy dỗ rồi phải không? Khà khà khà!"

Dương Trí vừa nghe xong, lập tức thẹn quá hóa giận, "Tần Phong nhân lúc người khác không để ý, chỉ là hạng tiểu nhân mà thôi. Hôm nay ta đến đây, chính là muốn hảo hảo dạy dỗ hắn một trận. Hắn đâu rồi, trốn đi không dám gặp ta sao? Tần Phong, cút ra đây cho ta!"

"Mẹ kiếp, lão nương ngươi à! Dám gọi thẳng tên Tần đại nhân của bọn ta ư? Ngươi coi mình là cái thá gì chứ? Còn dám giáo huấn Tần đại nhân của bọn ta ư, lão tử sẽ dạy dỗ ngươi trước một trận!" Dã Cẩu nghe Dương Trí hô to gọi nhỏ, lập tức nổi trận lôi đình. Hắn quát một tiếng, giơ thiết đao lên, bổ thẳng vào đầu Dương Trí.

Lão nương của Dương Trí chính là phu nhân của Tả tướng đương triều, là nhất phẩm mệnh phụ được ban sắc phong, ngay cả Hoàng đế cũng phải nể mặt mấy phần. Bị một tên quan quân thấp kém vũ nhục như thế, Dương Trí không khỏi giận tím mặt, "Ta giết ngươi cái đồ hỗn trướng hạ lưu này!" Hắn giơ tay lên, "vèo" một tiếng, đoản kiếm đã rời khỏi tay hắn bay đi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch