Lưỡi búa cũng xông lên phía trước cùng ca ca đẩy người kia ra và quát: “Cút!!”
“Xùy, thật không biết tốt xấu, không có ta thì các ngươi đã sớm chết đói rồi...”
Nam nhân kia dùng một bàn tay đẩy dạt hai đứa trẻ ra, sau đó lảo đảo bước ra khỏi cửa.
Trong phòng vang lên tiếng ho khan, nghe thanh âm kia giống như muốn ho ra cả phổi vậy. Một vị nữ tử gầy yếu mảnh dẻ, hai mắt trũng sâu, đang vịn tường từ từ dời bước ra ngoài, khẽ gọi: “Lưỡi búa, ổ khóa, các ngươi đi đâu đấy?”
Hai đứa trẻ nhanh chóng gạt đi nước mắt, quay người lại cười hì hì nhìn nữ tử: “Mẹ, hôm nay chúng ta ra ngoài chơi gặp được mấy người bạn trạc tuổi mình, mẹ nhìn xem!”
Nữ tử nhìn bộ dáng mặt mũi bầm dập, bẩn thỉu của mấy đứa trẻ, tự nhiên không tin lời chúng nói. Nàng nhàn nhạt nói với Vương Học Châu và những người khác: “Nếu như Lưỡi búa và Ổ khóa nhà ta có điểm nào làm không đúng, xin các vị tiểu công tử bao dung cho.”...
Sau khi đi ra khỏi sân nhỏ, không ai nói lời nào. Bọn hắn dự định đi đến tiệm cầm đồ trước để xem những vật này đáng giá bao nhiêu tiền.
Bên ngoài tiệm cầm đồ treo một lá cờ, trên đó viết chữ “Cầm”.
Bước vào cửa là một gian cửa hàng, bên trái dựa tường là quầy hàng được đóng rất cao, bên phải trưng bày bàn ghế, không gian có chút chật chội.
Mấy đứa trẻ vừa vào cửa, thấy mình có ngửa mặt lên cũng không nhìn rõ quầy hàng, lập tức trong lòng sinh vẻ khiếp sợ, không dám lên tiếng.
“Chưởng quỹ, ngài xem giúp ta vật này đáng giá bao nhiêu tiền?”
Vương Học Châu nhìn lướt qua cửa hàng, liền nhón chân lên, đưa cây trâm trong tay ra.
Thấy người tới là mấy đứa trẻ, chưởng quỹ liếc nhìn một cái rồi hỏi: “Đoạn đương hay cầm cố?”
“Đoạn đương!” Vương Học Châu không chút do dự mở miệng.
“Ta mặc kệ đồ vật của các ngươi là trộm được hay nhặt được, đồ vật đã đến đây để đoạn đương thì sau này dù người nhà các ngươi có đến chuộc cũng vô dụng, đã biết chưa?”
“Biết!”
Chưởng quỹ hài lòng nhìn về phía cây trâm trong tay, lấy tay ước lượng: “Trọng lượng cũng được, chế tác thô ráp, hơn nữa hư hại có chút nghiêm trọng. Nếu là đoạn đương thì giá tiền đương nhiên cao hơn một chút, cho ngươi một lượng bạc vậy! Giá tiền này ngươi có thể tùy tiện đi hỏi, ta đưa ra đều là giá công đạo.”
Chưởng quỹ đặt cây trâm xuống, bộ dáng không mấy để tâm nói.
Vương Học Châu nhìn thấy thần sắc của hắn liền biết hắn không lừa gạt người, cũng lười chạy đi nơi khác, lập tức gật đầu: “Vậy ngài nhìn lại cái này xem.”
Hắn ra hiệu cho Tề Hiển đặt đồ vật lên.
Tề Hiển có chút khẩn trương đặt vật đó lên, chưởng quỹ hững hờ liếc qua, sau đó sắc mặt liền thay đổi, chăm chú nhấc món đồ lên soi dưới ánh sáng để xem xét.
“Ai nha! Đây là đĩa ngọc làm từ bích ngọc mà, sao lại nát thế này! Còn vỡ thành ra nông nỗi này nữa!”
Chưởng quỹ xem xong thì tiếc rẻ đập đùi: “Những mảnh vỡ khác đâu? Còn có không?”
Tề Hiển cẩn thận từng li từng tí lắc đầu: “Không có.”
Sắc mặt chưởng quỹ lại thay đổi lần nữa, hắn ném món đồ lên bàn: “Đoạn đương cho ngươi năm lượng bạc, cầm cố chỉ được ba lượng. Đồ đã vỡ thành thế này thì không đáng tiền, nếu không phải chỗ ta có đại sư phụ có thể rèn luyện lại thành đồ chơi nhỏ, thì chút đồ này ta nhìn cũng không thèm nhìn.”
Sắc mặt Tề Hiển lộ vẻ cuồng hỉ: “Đoạn đương! Ta cũng đoạn đương.”
Sau khi nhận tiền, bọn hắn đi ra khỏi tiệm cầm đồ, Lưỡi búa và Ổ khóa nhìn chằm chằm vào bọn hắn.
Tề Hiển không nhịn được nắm chặt năm lượng bạc vụn trong tay: “Ta... xin lỗi, ta biết các ngươi không dễ dàng, nhưng nhà ta cũng đang chờ số tiền này cứu mạng. Cha ta sắp phải đi phục lao dịch, năm lượng bạc này vừa vặn đủ để miễn dịch.”
Giữa người khác và người trong nhà, Tề Hiển lựa chọn cha mình.
Nước mắt Lưỡi búa lập tức trào ra, hắn nhìn chòng chọc vào số bạc trong tay Tề Hiển, đôi tay rục rịch muốn động.
Đó là mẫu thân vốn sống nương tựa lẫn nhau của hắn, hắn không thể trơ mắt nhìn nàng...
“Ta cho các ngươi.” Vương Học Châu đưa số bạc trong tay mình ra, “Bất quá chỉ tính là cho mượn, về sau các ngươi có tiền phải trả lại ta.”
Trong mắt Lưỡi búa bắn ra tia vui sướng, hắn lau nước mắt, trong lòng cuồng hỉ: “Trả, chúng ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp trả lại, cám ơn ngươi.”
Ổ khóa cũng hết sức kích động: “Tạ ơn, tạ ơn!”
Tiễn Phật tiễn đến Tây phương, cứu người cứu cho trót, Vương Học Châu nhìn sắc trời một chút rồi nói với hai người: “Chúng ta đang học ở học đường phía trên, có vị đồng môn gia đình làm nghề y, ta sẽ thỉnh cầu hắn về nhà nói một tiếng để đến nhà ngươi xem bệnh, đến lúc đó tiền thuốc cũng có thể tính rẻ cho các ngươi một chút.”
Triệu Hành không đành lòng, từ trong lòng ngực lấy ra ba đồng tiền đưa cho bọn họ: “Nhà ta cũng không có tiền, các ngươi cầm lấy mua màn thầu mà ăn, chờ ngày mai khai giảng, chúng ta liền đi tìm đồng môn kia nói một câu.”
Tề Hiển liên tục gật đầu: “Phải đó, chúng ta sẽ thỉnh cầu đồng môn giúp các ngươi tiết kiệm một chút tiền thuốc.”
Ổ khóa và Lưỡi búa cảm động đến rơi nước mắt: “Cám ơn các ngươi!!”
Khi trở lại học đường thì trời đã hơi muộn, nhưng Tiểu Ngô thấy bọn hắn an toàn trở về cũng không nói thêm gì.
Ba người trở lại phòng đều có chút trầm mặc. Tề Hiển lúc thì vui sướng, lúc lại khổ sở, hắn có chút khó khăn mở lời: “Các ngươi nói xem, ta có phải là quá nhẫn tâm không?”
Triệu Hành lắc đầu: “Đổi lại là ta, ta cũng sẽ lựa chọn như vậy.”
Vương Học Châu nằm ở trên giường, tay gối sau đầu, chân trái vắt lên chân phải rung đùi.
“Ngươi đây thuần túy là tự tìm phiền não. Con người trước hết phải lo tốt cho chính mình thì mới có thiện tâm bố thí cho người khác. Chuyện thê thảm của bọn hắn không phải do ngươi gây ra, nhưng nếu ngươi đưa tiền cho bọn hắn, thì chuyện thê thảm của nhà ngươi chính là do ngươi gây ra. Hôm nay ta đưa tiền cho bọn hắn là vì số tiền này không cứu được người nhà ta, cũng không cải thiện được cuộc sống là bao, chi bằng cầm đi làm việc thiện.”
Tề Hiển nghe xong lời này thì tâm trí thông suốt, quay đầu cười nói: “Sửu Đản, cám ơn ngươi, hôm nay nếu không nhờ có ngươi, ta còn không lấy được số tiền này.”
Triệu Hành nhìn Vương Học Châu cười: “Ngươi nên hảo hảo tạ ơn Sửu Đản, nếu không có hắn, hôm nay hai tiểu tử kia sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu. Lúc nãy khi ngươi nói không đưa tiền cho bọn hắn, ta thấy đứa nhỏ hơn đã định xông lên cướp rồi.”
Tề Hiển biến sắc, có chút kinh ngạc.
Vương Học Châu cũng không để ý lắm: “Đạo lý cũng như nhau thôi, nếu đổi lại là ta thì ta cũng cướp, ngươi vì cha ngươi, bọn hắn vì mẹ bọn hắn.”
Bầu không khí trong phòng lập tức trở nên nặng nề, Vương Học Châu liền xoay chuyển đề tài: “Bất quá các ngươi chuyện gì xảy ra vậy? Bị Tiểu Bàn Tử dẫn dắt đến hư hỏng rồi sao? Không được gọi ta là Sửu Đản nữa!”
Triệu Hành hì hì cười một tiếng: “Sửu Đản nghe hay biết bao, lại thân thiết nữa! Tiểu Bàn Tử gọi được thì sao chúng ta lại không thể gọi? Đúng không, Sửu Đản?”...
Ngày thứ hai ở trong học đường, bọn hắn đem sự tình kể cho Trịnh Quang Viễn nghe. Mọi người tuổi tác đều không lớn, nghe xong trong lòng đều có chút chua xót. Mấy người ra sức thuyết phục Trịnh Quang Viễn giúp đỡ, Lã Đại Thắng thậm chí còn muốn quyên tiền cho bọn họ nhưng bị những người khác khuyên can.
Trịnh Quang Viễn vỗ ngực nói: “Các ngươi yên tâm, cứ bao trọn trên người ta!”
Qua một ngày, Trịnh Quang Viễn liền nói cho bọn hắn biết cha hắn đã đi xem qua và kê đơn thuốc cho bọn họ, chỉ cần bồi bổ mấy ngày là có thể khỏe lại.
Vương Học Châu và những người khác lập tức trút bỏ được một tâm sự.
“Một nắng hai sương, vị sớm dạ chi lao vụt; mộc mưa trất gió, vị phong trần sức lực khổ. Đại Thắng, lời này giải thích thế nào?”
Chu phu tử chắp tay sau lưng đứng trước mặt Lã Đại Thắng, lập tức khiến hắn giật mình đứng bật dậy.
“Ách... ý là...” Ánh mắt Lã Đại Thắng đảo loạn, đột nhiên linh cơ khẽ động, “Đây là nói người chạy trong mưa thì tương đối vất vả!”
“Phụ ——”
Những người khác lập tức bật cười.
“Học Châu, ngươi nói xem.”
“Câu nói này dùng để hình dung các bậc tiền bối từ sớm đến tối không ngừng bôn ba lao lực, dầm mưa dãi gió bận rộn vất vả. Bởi vậy chúng ta được ngồi trong học đường thì càng nên trân quý cơ hội này.”
Người học trò này hắn thu nhận hết sức hài lòng, mới chưa đầy hai tháng mà đã đuổi kịp tiến độ của những người khác, thậm chí ẩn ẩn có ý muốn vượt qua.
Đang đắc ý, hắn nghe thấy Lã Đại Thắng nhỏ giọng lầm bầm: “Ta nói cùng hắn cũng gần giống nhau thôi mà...”
Chu phu tử lập tức tức giận.
“Dạy không nghiêm, là lỗi của thầy! Xem ra là vị phu tử này chưa quản giáo ngươi thật tốt, đưa tay ra đây!”