Sở Qua nói: "Kỳ thật thì, cho dù bản ý khi ta viết về ngươi không được thuần túy, thì đã sao chứ? Khi đó ta không hề biết ngươi sẽ trở thành một con người chân thật, chỉ thuần túy huyễn tưởng mà thôi, đâu có gì sai trái... Như ta đã nói lúc trước, ngày xưa có lẽ là vậy, nhưng về sau ta sẽ xem ngươi là một người thực sự để tôn trọng, chuyện ngươi lo lắng... sẽ không xảy ra đâu."
Thôi xong, nàng còn sợ nhắc nhở hắn, kỳ thực lòng hắn như gương sáng, đã sớm biết nàng đang sợ hãi điều gì.
Thu Vô Tế đột nhiên cảm thấy, vị này không chỉ hiểu rõ nàng, mà hắn còn rất thông minh, tâm tư vô cùng nhạy bén.
Sở Qua lại một lần nữa nhìn trộm nàng, không biết như vậy đã coi là qua ải hay chưa. Kỳ thực lời này đã né tránh một hàm ý khác: Ta thực sự có ý với ngươi, nhưng ta sẽ xem ngươi như người thật, không dùng bút viết ra mà sẽ dùng cách theo đuổi bình thường.
Chính Sở Qua cũng không biết mình có ý định theo đuổi nàng hay không, có lẽ giống như lời Trương Kỳ Nhân nói, chỉ là ham muốn quá đỗi bình thường mà thôi. Thích hay không thích, ai mà nói cho rõ ràng được? Nói đến chuyện thực sự muốn theo đuổi người do chính mình viết ra, chuyện đó cũng khoa trương giống như mấy kẻ coi nhân vật trên giấy là vợ vậy, Sở Qua cũng không biết như thế có tính là biến thái hay không.
Thấy Thu Vô Tế không có vẻ gì là muốn nói tiếp, Sở Qua rốt cuộc rón rén bò dậy, nhìn đồng hồ, đã tám giờ tối.
Cả ngày hôm nay hắn chưa ăn gì cả! Sở Qua đói đến mức bụng kêu ục ục, bất đắc dĩ nói: "Ta không biết hiện tại trạng thái của ngươi có cần ăn uống gì không, nhưng ta thì không chịu nổi nữa rồi. Ngươi có muốn cùng ta... ra ngoài xem thử thế giới hoàn toàn mới này không?"
Thu Vô Tế không nói gì, mở cửa phòng bước ra ngoài.
Ngoài việc ngăn cản tên hỗn đản này viết chuyện nàng yêu nam nhân ra, thì điều nàng nên quan tâm nhất khi phá giới đến đây là gì?
Vốn dĩ chính là để nhận thức thế giới hoàn toàn mới này.
Cái hộp pháp bảo này, cái màn hình kỳ quái này, căn nhà không biết cấu tạo từ gì này, và cả trang phục kỳ lạ của Sở Qua nữa.
Một người vốn có lòng du ngoạn vạn giới, khám phá chân thực để cầu đạo như nàng, điều quan tâm nhất vốn dĩ phải là những thứ này. Chẳng lẽ nàng lại cứ thu mình trong một gian phòng nhỏ hẹp, rồi dây dưa không dứt với một gã nam nhân sao?
Sở Qua im lặng nhấn nút thang máy, nhìn con số tầng lầu chậm rãi thay đổi. Thu Vô Tế trái lại là người lên tiếng trước: "Trang phục của ta rất khác biệt với ngươi, ra ngoài sẽ có người kiểm tra sao?"
Sở Qua thờ ơ lắc đầu: "Thời buổi này người mặc Hán phục ra đường nhiều lắm, ngươi ngược lại nên cẩn thận kẻo có người hỏi bộ đồ này đẹp quá thì mua ở đâu... Mà thôi, người cũng quá đẹp rồi, có mua đồ cũng không giống được."
Thu Vô Tế: "..."
Bước vào thang máy, trong mắt Thu Vô Tế hiện lên một chút kinh ngạc nhỏ nhoi nhưng nàng không nói gì. Phàm nhân dùng ròng rọc để vận chuyển hàng hóa lên xuống nàng cũng không phải chưa từng thấy qua... mặc dù thứ này sử dụng năng lượng có chút kỳ lạ.
Đi trong khu chung cư, Thu Vô Tế đảo mắt nhìn những tòa nhà cao tầng xung quanh, cảm giác bị vây kín này khiến nàng không mấy dễ chịu. Thế giới này cũng thật kỳ quái, linh khí vô cùng mỏng manh, những thứ xung quanh dù là con người hay công cụ đều không có bất kỳ dấu hiệu nào của việc sử dụng linh khí.
Không có linh khí, nơi này chỉ là cõi phàm tục thôi sao? Điểm cuối cùng trong hành trình phá giới phi thăng của nàng, lại là một thế giới tầm thường như vậy sao?
Đi ra khỏi khu chung cư, Thu Vô Tế bỗng nhiên dừng bước.
Giống như đang ở trong mật thất bế quan bỗng nhiên mở toang cửa sổ, mây tan trăng hiện, toàn bộ ánh hào quang của bầu trời rực rỡ tỏa sáng trước mặt nàng.
Đèn neon thắp sáng cả thành phố, khiến đêm tối mà rực rỡ như ban ngày. Trên đường cái rộng thênh thang, những chiếc xe vỏ sắt lao đi vun vút, những cây cầu lớn vượt qua sông dài nối liền nam bắc, trên không trung xa xăm thấp thoáng bóng dáng của các phi hành khí đang tiến tới.
Có người cầm một khối vuông nhỏ, dường như đang trò chuyện với ai đó. Vạn lý truyền âm sao?
Có người nghe tiếng "tách" một cái, đang chụp ảnh cùng món ăn bên lề đường. Nhiếp hồn lưu ảnh sao?
Có người "phựt" một tiếng, châm lửa cho cuộn giấy ngậm trong miệng. Khống hỏa chi thuật sao?
Thế nhưng...
Không có linh khí.
Hoàn toàn không có linh khí.
Một đám người trần mắt thịt đang làm những việc mà chỉ có Tiên gia mới có thể làm được sao?
Không đúng... Tiên gia có tồn tại hay không còn chưa biết được, đó chẳng qua chỉ là câu chuyện do gã nam nhân bên cạnh nàng bịa ra mà thôi.
Nơi này... mới là sự thật.
Thu Vô Tế có chút mờ mịt nhìn mọi thứ lạ lẫm, không có bất kỳ thứ gì quen thuộc, gần như mỗi một sự vật đều khiến nàng khó lòng lý giải.
Ngay cả những cô gái đi ngang qua, đôi chân dài trắng ngần cứ thế lộ ra ngoài, chẳng khác gì ma đạo yêu nữ, vậy mà những người đi đường lại coi như không thấy gì.
Đây là cái chốn âm ti địa phủ nào vậy?
Nàng đột nhiên cảm thấy... mình căn bản không thuộc về nơi này.
"Vị khách từ phương xa tới, ngươi thấy mê mang sao? Ngươi muốn lùi bước sao? Nếu là như vậy, thì nói gì đến chuyện thăm dò chư thiên nữa." Bên cạnh truyền đến giọng nói của Sở Qua: "Hãy trải nghiệm đi... Đây chính là Thiên Giới của ngươi."