Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Nữ Chính Từ Trong Sách Chạy Ra Ngoài Làm Sao Bây Giờ

Chương 22: Thần kịch lập công

Chương 22: Thần kịch lập công


Khuôn mặt Sở Qua đỏ bừng lên vì kìm nén.

Đúng vậy, ta viết về nàng quả thực là như thế, thậm chí có lẽ còn có cả những tình tiết sâu xa hơn nữa. Bởi vì vốn dĩ ta tự nhập vai vào nhân vật chính, là chính ta muốn cùng nàng như vậy. Chuyện này dù có bị đánh chết cũng không cách nào kêu oan được.

Chẳng qua hiện nay... không thể nhập vai được nữa rồi. Những hỉ nộ ái ố của nhân vật chính kia, tất cả cảm thụ của hắn, ta đều không thể cảm nhận được nữa, khi mà Thu Vô Tế đang sống sờ sờ đứng trước mặt mình. Đây không phải là cùng một đẳng cấp của sự nhập vai. Hiện tại nếu muốn viết về nàng như thế, đối tượng có lẽ phải là cùng với vị Thần Phụ sáng thế này rồi...

Tâm tư trong đầu xoay chuyển một vòng, Sở Qua đương nhiên không dám trực tiếp nói như vậy, hắn lập tức biến sắc trở nên chính khí lẫm liệt: "Nói gì vậy chứ, nàng xem ta viết cũng đã hai ba trăm chương rồi, có tình tiết nào như thế không? Ta là một người viết truyện thuần khiết kiên định, chỉ là đối tượng yêu đương hơi nhiều một chút mà thôi! Những thứ đồi trụy như vậy, ta kiên quyết bài trừ!"

Thu Vô Tế lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, đáy lòng nàng không tin một chữ nào. Hơn nữa, việc có nhiều đối tượng yêu đương là chuyện gì mà hắn có thể nói một cách danh chính ngôn thuận như vậy? Nàng cố nén xúc động muốn đấm một phát vào mặt hắn, thản nhiên nói: "Ta thấy ta có thể ra ngoài đi dạo một chút, không nhất thiết phải ở đây đợi ngươi giới thiệu. Xem nhiều nghe nhiều, tự nhiên sẽ hiểu thôi."

Sở Qua mặt không cảm xúc tắt bộ phim điện ảnh bom tấn kia đi, tùy tay bấm vào một bộ phim kháng Nhật thần thánh.

"Ầm ầm!" Tiếng đại pháo oanh tạc cùng ánh lửa đỏ rực phản chiếu trong đôi mắt Thu Vô Tế.

Đồng tử của nàng khẽ co lại: "Cái này... đây là diễn kịch hay là thật?"

"Đây là diễn kịch, nhưng sự thực cũng có những cảnh như thế, hơn nữa đây chỉ là diễn lại chiến tranh thời xưa, hiện tại pháp bảo còn hung tàn hơn nhiều. Cho nên nàng cho rằng nàng đủ sức tung hoành ở thế giới này rồi sao?" Sở Qua bất đắc dĩ nói: "Nếu nguyên thân của nàng tới đây thì có lẽ còn đỡ một chút, nhưng muốn hòa nhập bình thường vào thế giới này cũng tương đối khó khăn, phần lớn chỉ có thể trốn trên ngọn núi nào đó mà tiềm tu thôi. Bây giờ phân hồn này của nàng lại mọi thứ đều không phù hợp, một khi xảy ra sơ suất, ta sợ nàng bị người ta xem như "năm mươi vạn di động" mà bắt đi, lúc đó muốn khóc cũng không kịp."

"Thế nào gọi là năm mươi vạn di động?"

"Là gián điệp, gian tế, nàng hiểu chứ?"

Thu Vô Tế đã hiểu, hóa ra thế giới này cũng có chiến tranh giữa các quốc gia khác nhau. Nàng nhất thời có chút lo lắng. Đúng như lời Sở Qua nói, nàng vốn không hợp với nơi này, chẳng phải là rất giống gian tế hay sao? Nếu là nguyên thân tới, ỷ vào tu vi còn có thể tự tại giữa trời xanh không sợ hãi điều gì, nhưng thân thể hiện tại sao có thể làm vậy? Họng súng pháo bằng thép kia oanh tạc một phát, hình như nàng thật sự chịu không nổi...

Quả nhiên Thiên Giới chính là Thiên Giới, không có linh khí mà cũng mạnh đến thế.

Sở Qua lén nhìn nàng, tựa hồ như hắn đã lừa phỉnh thành công rồi? Nàng làm sao biết được đại pháo không phải là thứ có thể tùy tiện sử dụng, đừng nói là đại pháo, ngay cả cảnh sát bình thường cũng không có súng, mà có súng thì cũng không có đạn. Nói đi cũng phải nói lại, đây không hẳn là lừa phỉnh hoàn toàn, nếu thật sự làm lớn chuyện, nàng chắc chắn sẽ không chịu nổi.

"Hây a!" Trên ti vi, một gã đại hán nắm lấy thân thể một tên giặc, "xoẹt" một tiếng xé làm hai nửa, máu tươi phun trào.

Thu Vô Tế trợn to mắt, vô thức lùi lại nửa bước, đến cả tư thế phòng ngự cũng suýt chút nữa đã bày ra. Dựa vào pháp bảo thì thôi đi, nhưng nhục thân tu hành của người ở đây cũng mạnh như thế sao?

Thế giới này thật đáng sợ!

Càng đáng sợ hơn là trên sân khấu diễn kịch mà các ngươi lại xé xác người ta như vậy! Lại thêm chuyện tùy tiện xem cảnh sinh hoạt phu thê, nơi này của các ngươi rốt cuộc là Tiên Giới hay là Ma Giới đây!

Sở Qua liếc nhìn biểu cảm kia của nàng, nén cười đến mức suýt nội thương, hắn chợt nảy ra ý định...

"Không sai, Tiên và Ma cũng chỉ cách nhau trong một ý niệm, nàng có thể xem nơi này là Ma Giới." Sở Qua nghiêm túc nói với nàng: "Bên ngoài rất nguy hiểm, với thân thể hiện tại của nàng thì đừng có chạy lung tung, khi nào nguyên thân đến đây rồi tính tiếp."

Thu Vô Tế rất muốn nói một câu "Bản tọa có gì phải sợ", nhưng lời đến khóe miệng lại thôi, chỉ nói: "Ta không xem cái này nữa, ta muốn xem lịch sử."

Trước tiên phải hiểu rõ ngọn nguồn của thế giới này, đó gọi là biết người biết ta. Các ngươi có thể xé xác người làm đôi, chẳng lẽ bản tọa lại không làm được sao?

Cái đồ ngạo kiều... Sở Qua nhìn một cái là thấu tâm tư của nàng, nhưng đương nhiên hắn không vạch trần.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch