Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Nữ Đế Tọa Hạ Đệ Nhất Chó Săn

Chương 16: Chính khách: Diễn viên bẩm sinh

Chương 16: Chính khách: Diễn viên bẩm sinh
"

Hắn nặn ra một nụ cười miễn cưỡng:

"Nói cho cùng, ta cũng là một thành viên của nha môn, cho dù không thay đổi được gì, lập được công lao, cũng có phần của đại nhân ngài. Ta đã gây không ít phiền phức cho Giám bên trong, vậy cứ coi như chút hồi báo này."

Lão ti giám khẽ giật mình, có chút ngỡ ngàng.

Triệu Đô An nói xong, quay người bước đi ngay, trong lòng thầm đếm một, hai, ba.

"Chờ một chút."

Sau lưng truyền đến giọng nói phức tạp của lão nhân:

"Chiếc quạt, mang đi đi."

Triệu Đô An không hề quay đầu lại:

"Trời nóng, giữ lại để ngài quạt gió đi."

Nói xong, hắn biến mất vào bóng tối ngoài cửa.

Trong ốc xá yên tĩnh, chỉ còn lại lão nhân cao tuổi trầm mặc nhìn theo bóng lưng hắn biến mất, một lúc lâu, khẽ thở dài:

"Nếu ngươi sớm như thế, làm sao đến nỗi có ngày hôm nay."

Chợt, hắn đưa tay đẩy ra một bản sổ sách trên bàn, lộ ra hai lá sổ gấp mới được giấu bên dưới.

Một phong bên trái, là do trong cung đưa tới, Thánh nhân hỏi thăm đánh giá của hắn về Triệu Đô An.

Một phong phía bên phải, là tấu chương hắn vừa mới viết xong, phía trên có tám chữ:

Ngang ngược, tai tiếng rõ ràng.

Trầm mặc một lát, lão ti giám đem sổ gấp đập nát, vứt bỏ, một lần nữa lấy ra một phong tấu chương trống không, nâng bút viết xuống tám chữ lời bình mới:

"Lãng tử hồi đầu, hoặc có thể tha thứ."

...

...

Đêm đã về khuya, trên tường thành bốn phía hoàng cung, có cấm quân tuần tra.

Dưỡng Tâm điện, nơi ở của Nữ Đế, cũng đèn đuốc sáng trưng.

Trong hành lang, một tên cung nữ bưng khay, nhón gót bước tới, trên khay thịnh soạn món canh hạt sen do ngự thiện phòng nấu chín. Khi nàng tới bên ngoài Ngự Thư phòng,

Đúng lúc trông thấy một thân ảnh đi tới từ phía đối diện.

"Nô tỳ gặp qua Mạc Chiêu Dung." Tiểu cung nữ dừng chân hành lễ.

Nữ quan trẻ tuổi, chủ quản Lục Thượng, chức quan Chính Ngũ phẩm, được tôn xưng là "Chiêu Dung", "ừ" một tiếng, tiếp nhận chiếc khay:

"Để ta làm cho."

Dứt lời, trẻ tuổi nữ quan gõ cửa phòng rồi mở ra.

Trong Ngự Thư phòng.

Đại Ngu Nữ Đế Từ Trinh Quan, người khoác thường phục màu trắng, ung dung thanh nhã, đang tựa bàn xử lý chính sự.

Dưới ánh nến, làn da óng ánh của nàng mang vẻ trắng ngà như ngọc ấm.

Đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, mang theo một tia mỏi mệt khó nhận ra.

"Bệ hạ," trẻ tuổi nữ quan đem hạt sen canh đặt lên bàn, nhẹ giọng gọi.

Từ Trinh Quan lúc này mới ngẩng đầu, bất ngờ nói:

"Tại sao lại là ngươi tới dâng?"

"Khi đi tới thì đúng lúc đụng phải," trẻ tuổi nữ quan bàn tay ngọc ngà múc canh, đưa tới chiếc thìa, nhìn những tập tấu chương chất chồng như núi, đau lòng nói:

"Bệ hạ sao lại vất vả như vậy, rốt cuộc cũng không xử lý hết được đâu."

Từ Trinh Quan đem nước canh màu trắng sữa đưa vào miệng, uống một ngụm, sự mỏi mệt giảm bớt.

Quay đầu nhìn về phía nữ quan đại nội đứng đầu, người được trọng dụng nhất, có danh tiếng tốt đẹp "Nữ tử Tể tướng" trong triều chính, nàng bất đắc dĩ cười nói:

"Trẫm làm sao lại không muốn nghỉ ngơi? Chỉ là thiên hạ này không biết bao nhiêu người đang dõi theo trẫm đó chứ. Từ đầu năm đến nay, các châu phủ tai họa liên tiếp, cục diện rối rắm mà phụ hoàng cùng nhị ca kia của ta lưu lại, cũng phải xử trí...

Loạn trong giặc ngoài, chỉ cần một việc nhỏ làm không tốt, liền muốn đổ tội lên thân phận nữ tử của ta."

Người ngoài chỉ thấy Từ Trinh Quan, người thắng cuộc trong "Huyền Môn chính biến", đăng cơ xưng đế, chỉ thấy một mặt quang vinh.

Nhưng chỉ có người bên cạnh nàng mới biết được trong hai năm qua kể từ khi đăng cơ, nàng đã gánh chịu biết bao áp lực.

Tiên đế lưu lại một quốc khố trống rỗng.

Cuộc chính biến của Nhị hoàng tử lại liên lụy khiến một nhóm lớn thần tử bị thay thế, khiến triều đình bất ổn, lại lưu lại tàn đảng gây sóng gió ở hậu phương.

Các "Thân vương" được phân đất phong hầu ở chín đạo mười tám phủ của Đại Ngu đang nhìn chằm chằm.

Các thế lực tu hành lớn có thể hành động bất cứ lúc nào...

Đại Ngu Nữ Đế ngắm nhìn khắp bốn phía, vương triều nhìn như lửa cháy dầu sôi nhưng kỳ thực nguy cơ tứ phía.

Mà dưới tay, những thân tín chân chính có thể làm được việc lớn thuộc dòng chính, lại thưa thớt không được mấy người.

"Không đề cập tới chuyện này," Từ Trinh Quan nuốt xuống canh hạt sen, nhịn xuống xúc động muốn mút lấy những ngón tay thon dài (dính canh), đặt bát sứ xuống, cười nói:

"Đến muộn như vậy, chắc hẳn không chỉ là để đến khuyên ta nghỉ ngơi đâu."

Trẻ tuổi nữ quan từ trong tay áo lấy ra một phong sổ gấp:

"Bạch Mã Ti Giám vừa mới sai người đưa tới, là lời bình luận về Triệu Đô An kia."

Hắn ư... Từ Trinh Quan trong đầu nàng hiện lên một gương mặt anh tuấn, tạm không bàn đến nhân phẩm, dung mạo Triệu Đô An đích thực không thể chê vào đâu được.

"Ti giám nói như thế nào?"

"Nô tỳ chưa từng tự ý mở ra, cúi xin bệ hạ tự mình mở ra."

Giờ khắc này, Từ Trinh Quan nhìn phong tấu chương trước mặt, đột nhiên có chút chần chừ.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch