Chương 10: Tại một lần thúc ép, khí vận chi tử điên cuồng gầm thét (1)
[ Khí vận chi tử quỳ xuống, đạo tâm chịu nhục, điểm thiên mệnh giảm xuống bảy trăm, điểm phản phái của chủ nhân tăng thêm bảy trăm. ]
Nghe thấy âm thanh nhắc nhở, Đế Tuyệt Thiên không ngờ rằng khí vận chi tử này lại sắp phế nhanh đến như vậy.
Thật là vô vị làm sao.
"Ngươi muốn người nhà của ngươi sống sót sao?"
Trong giọng nói của Đế Tuyệt Thiên mang theo sự mê hoặc.
Diệp Trần ngẩng đầu lên.
Tí tách, tí tách.
Từ hai tay hắn, máu tươi đang nhỏ xuống.
Trong ánh mắt hắn xuất hiện một tia ma quang.
Người của Lý gia nhìn Diệp Trần, một câu cũng không dám nói.
Khi Diệp Trần mới xuất hiện, hắn tràn đầy ngạo khí, nắm chắc phần thắng trong tay.
Nhưng hiện tại lại chật vật giống như chó nhà có tang vậy.
"Ngươi cũng không muốn người nhà của ngươi phải chết chứ?"
"Ngươi chẳng phải thích Lý Hi sao? Ngươi giết nàng đi, ta liền để các ngươi rời khỏi đây."
Đế Tuyệt Thiên khẽ nói một câu.
Nghe thấy câu nói đó, Lý Hi cảm thấy da đầu mình tê dại.
Đặc biệt là khi ánh mắt của Diệp Trần vô tình nhìn về phía nàng.
Lý Hi cảm nhận rõ rệt nỗi sợ hãi.
Nàng không biết Diệp Trần liệu có giết nàng hay không.
Thế nhưng, lời nói của Đế Tuyệt Thiên lại khiến nàng cảm thấy vô cùng xa lạ.
"Tuyệt Thiên ca ca, có phải ca ca đang trêu đùa với Hi Nhi không? Ca ca yêu thương Hi Nhi như thế cơ mà."
"Ca ca chắc chắn sẽ không nỡ để Hi Nhi chết, đúng không?"
Lý Hi giống như một con chim hoàng yến, không có mệnh công chúa nhưng lại mắc bệnh công chúa.
Trước kia có Đế Tuyệt Thiên che chở, nàng đi đến đâu người khác cũng đều nể mặt vài phần.
Hiện tại thấy Đế Tuyệt Thiên nói muốn giết mình, Lý Hi hoàn toàn hoảng loạn.
Diệp Trần bình tĩnh lại, nhìn vẻ mặt đùa cợt của Đế Tuyệt Thiên.
Diệp Trần thừa biết đây là âm mưu của Đế Tuyệt Thiên, nhưng hắn lại không có lấy một chút biện pháp nào.
Thực lực không mạnh bằng đối phương, gia thế cũng không bằng đối phương, gia tộc của hắn lại vì hắn mà bị liên lụy.
Giờ đây tất cả đã trở thành con tin.
Diệp Trần im lặng.
Hắn không ngờ rằng trong thế hệ trẻ tuổi, Đế Tuyệt Thiên lại hoàn toàn không đi theo lẽ thường.
Những thiên kiêu được nuông chiều từ bé của các đại gia tộc chẳng phải là người coi trọng thể diện nhất sao?
Tại sao Đế Tuyệt Thiên này lại không giống với những thiên kiêu kia chứ?
Đế Tuyệt Thiên nhìn vẻ mặt giãy giụa của Diệp Trần.
Nếu là kẻ phản diện khác, có lẽ đã chấp nhận điều kiện của ngươi, sau đó hiến dâng kinh nghiệm để giúp ngươi trưởng thành.
Thế nhưng đó cũng chỉ là do hào quang khí vận của ngươi ảnh hưởng mà thôi.
Ta đây lại có hào quang phản diện.
Hào quang khí vận của ngươi đối với ta vô dụng.
"Xem ra Diệp Trần công tử không thích lời ta nói cho lắm."
Đế Tuyệt Thiên khẽ nói một câu.
Nghe thấy câu nói đó, Dạ Mục đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu.
Mười cái đầu người lại một lần nữa rơi xuống đất.
Người của Diệp gia không dám hé răng nửa lời, chỉ có ánh mắt là tràn ngập vẻ hoảng sợ.
"Thần tử, ở đây có vài người của Diệp gia muốn nói chuyện."
Dạ Mục nhìn vài người của Diệp gia đang ấp úng muốn nói điều gì đó.
"Ồ, được chứ."
Đế Tuyệt Thiên lúc này cũng đang rỗi rãi.
"Diệp Trần! Ngươi còn chờ cái gì nữa? Mau giết nữ nhân kia đi! Ta còn trẻ, ta không muốn chết!"
"Trước đây gia tộc vì ngươi đã phải bồi thường bao nhiêu tài nguyên, ngươi lại thường xuyên gây chuyện thị phi!"
"Giờ đây, ngươi còn muốn trơ mắt nhìn tộc nhân chịu chết sao?"
"Câm miệng!"
Diệp Trần đột nhiên gầm lên một tiếng.
"Ta câm miệng?"
"Người chết không phải là thân nhân của ngươi nên ngươi không xót đúng không? Người vừa chết chính là gia gia của ta đó!"
"Diệp Trần, ngươi đúng là một kẻ vong ân phụ nghĩa! Uổng công gia gia của ta còn nói ngươi là Chân Long chín tầng trời!"
"Ngươi chỉ là một con rận trong rãnh nước bẩn mà thôi!"
Phì!
Người đó nói xong câu này liền trực tiếp cắn lưỡi tự sát.
Khi chết, hai mắt hắn trợn trừng thật lớn, nhìn đăm đăm vào Diệp Trần.
Đế Tuyệt Thiên còn chưa kịp lên tiếng, đã có người ra tay phong ấn toàn bộ kinh mạch của những người Diệp gia khác, khiến bọn họ ngay cả tự sát cũng không thể làm được.
Sắc mặt Diệp Trần vô cùng khó coi.
Gương mặt hắn đỏ bừng lên, ngay sau đó phun ra một ngụm máu tươi.
Tiếp đó, hắn hướng về phía Đế Tuyệt Thiên dập đầu một cái.
"Van cầu ngươi, hãy thả người nhà của ta ra."
Đế Tuyệt Thiên mỉm cười.
"Quyền lựa chọn không nằm ở ta, mà nằm ở ngươi."
"Cứ ba hơi thở sẽ có mười người phải chết."
"Ở đây vẫn còn hơn ngàn người, vẫn đủ để chơi thêm một lát nữa."
Đế Tuyệt Thiên phẩy tay, hờ hững nói.
Diệp Trần quay đầu nhìn về phía Lý Hi.
Hắn lại im lặng.
"Đế Tuyệt Thiên, sự việc ngày hôm nay đều là do ta gieo gió gặt bão, là ta tự cao tự đại đắc tội ngươi.