Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quá Mãng

Chương 11: Hóa ra là ngươi!

Chương 11: Hóa ra là ngươi!


Mưa đêm liên miên không ngớt.

Ban ngày, hung thú hoành hành tàn phá, mấy ngôi nhà ven sông đã sụp đổ. Những ngôi nhà không bị hư hại cũng chẳng ai dám trú ngụ, khiến khu phế tích chìm trong màn đêm đen kịt.

Tả Lăng Tuyền rút kiếm, lặng lẽ đi tắt, tiến đến con đường ven nơi hung thú hoành hành ban ngày, rồi liếc nhìn quanh chỗ tường viện quẹo.

Thi thể hung thú và bộ khoái đã được chở đi, trên mặt đất còn lưu lại nhiều vết cào xé cùng một ít máu thú sền sệt.

Một bóng người cao gầy vận hắc y, tay chống chiếc ô giấy dầu màu đen, đứng bên vũng máu thú, mượn ánh sáng lờ mờ từ xa, cúi đầu quan sát kỹ lưỡng.

Tả Lăng Tuyền từ góc tối quan sát, thấy rõ người nọ vận võ phục màu đen, mang bao cổ tay, vải vóc quý báu, chất liệu thượng thừa; bên hông đeo một thanh trường kiếm vỏ đen, trên vỏ kiếm khắc kín vân văn, tua kiếm được tô điểm bằng kim ngọc, tạo hình khá tinh mỹ, xem ra giá trị không nhỏ.

Nửa đêm mò tới thám thính... là công tử nhà giàu ư?

Tả Lăng Tuyền hơi thả lỏng cảnh giác, nheo mắt cẩn thận quan sát, mong tra rõ hư thực của đối phương.

Ánh sáng quá mờ, không thấy rõ khuôn mặt người nọ, nhưng mượn hình dáng thân thể, có thể thấy người này vóc dáng hơi gầy, hai chân thon dài, căng cứng, hữu lực, có lẽ thối công không tệ; vòng eo bị đai lưng siết lại, khá thon gọn, không chút mỡ thừa, thân pháp ắt hẳn linh hoạt; lại nhìn lên ngực...

Cơ ngực thật lớn!

? ?

Tả Lăng Tuyền sững sờ, cúi đầu nhìn lại bản thân. Hắn từ ba tuổi bắt đầu luyện võ, mười mấy năm qua, cũng chưa luyện được cơ bắp đến mức này. Đây là luyện công phu gì mà có được cơ ngực như vậy?

Luyện ngực nứt đá sao?

Khi Tả Lăng Tuyền đang suy tư, chẳng hề chú ý động tác cúi đầu, khiến vải vóc quần áo khẽ cọ xát, phát ra tiếng động rất nhỏ.

Tiếng động tuy nhỏ, trong đêm mưa có thể bỏ qua không tính là gì.

Song, nơi đây vừa trải qua trận càn quấy của hung thú, người vận hắc y trên đường, vẫn luôn duy trì cảnh giác trăm phần trăm.

Trong khoảnh khắc ấy, trong màn mưa vang lên tiếng kiếm ngân “sang sảng”, kiếm quang chợt bùng lên giữa đêm mưa, nhắm thẳng vào Tả Lăng Tuyền đang đứng ở chỗ tường viện quẹo.

Khi đối phương động thủ, Tả Lăng Tuyền liền biết trong lòng không ổn, hắn cấp tốc hiện thân, lùi lại hai bước rồi mở miệng nói:

"Chờ một chút, đừng vội vã."

Nghe thấy là tiếng người, người vận hắc y cẩn thận dừng động tác lại, mũi kiếm vẫn chỉ về phía Tả Lăng Tuyền, nàng mượn ánh lửa mờ ảo quan sát một lát rồi mở miệng nói:

"Ngươi là kẻ nào?"

Thanh âm cố gắng đè xuống cho thô nặng trầm thấp, nhưng nghe ra vẫn có chút mềm mại.

Tả Lăng Tuyền nghe thấy thanh âm này, liền hiểu rõ đối phương là một phụ nhân, chẳng trách cơ ngực lại phát triển như vậy...

Hắn treo bội kiếm về bên hông, giơ tay ra hiệu bản thân không có ác ý, sau đó mới tiến lên phía trước mà nói:

"Ta vừa ở gần đây uống rượu, thấy bên này có bóng người, liền tới xem xét tình hình. Ban ngày nơi đây bị hung thú càn quấy, ừm... Huynh đài cớ sao đêm hôm khuya khoắt một mình đến đây?"

Cô gái vận hắc y đứng trong bóng tối, thấy rõ y phục và tướng mạo của Tả Lăng Tuyền — dáng dấp tuấn tú, quần áo vừa vặn, lời lẽ ôn hòa, xem ra không giống kẻ xấu. Nàng bèn cho trường kiếm trở vào bao, thuận miệng đáp lại:

"Nghe nói chuyện ban ngày, ta ghé qua tùy tiện xem xét. Khiến huynh đài phải hoảng sợ, xin hãy trở về đi."

Đây là ý không muốn giao lưu.

Chẳng qua, Tả Lăng Tuyền khi nãy nhìn thấy chiêu thức và động tác rút kiếm của nữ tử này, cơ bản giống với kiếm chiêu của Thôi Thiện Anh ban ngày, tựa như là cùng xuất một môn, hẳn cũng là người tu hành.

Tả Lăng Tuyền võ nghệ rất giỏi, nhưng nói trắng ra cũng chỉ là kỹ năng quyền cước, khác biệt một trời một vực với tu hành. Hắn tuy gia cảnh ưu việt, song vẫn chưa có môn phái nào thu nhận, lúc này gặp người tu hành, tự nhiên phải trò chuyện vài câu.

"Đêm hôm khuya khoắt cũng chẳng có việc gì, ta không vội trở về. Khi nãy kiếm pháp của huynh đài thật sự xuất sắc, chẳng lẽ là cao nhân của Tê Hoàng cốc?"

Cô gái vận hắc y không muốn bạo lộ thân phận, thấy Tả Lăng Tuyền không chịu đi mà còn chạy tới bắt chuyện, nàng không có cách nào cưỡng ép đuổi người, đành phải không lạnh không nóng mà đáp lại:

"Ừm."

Tả Lăng Tuyền khẽ cười, trên không mưa lớn, hắn cũng không tiến tới trước mặt đối phương, đứng dưới mái hiên ôn tồn nói:

"Vậy cũng thật trùng hợp, ta cũng chuẩn bị đi Tê Hoàng cốc bái sư học nghệ, ngày sau, nói không chừng còn phải gọi huynh đài một tiếng sư huynh. Xin hỏi huynh đài họ gì?"

Cô gái vận hắc y nghe thấy lời này, dường như có chút nghi hoặc, nàng trên dưới dò xét Tả Lăng Tuyền:

"Ta họ Long. Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?"

Không đèn không lửa, lại có ô che mưa che chắn, Tả Lăng Tuyền không thấy rõ tướng mạo đối phương, liền cũng không nhìn nữa, ngược lại nhìn về phía ánh đèn thuyền chài trên mặt sông, rồi đáp:

"Mười bảy."

"Mười bảy?"

Cô gái vận hắc y chần chừ một lúc, tựa như đang gắng sức tìm từ ngữ, sau cùng mới mở miệng nói:

"Con đường tu hành bao la tinh thâm, tuy rằng mỗi người đều có thể thử nghiệm, nhưng người có thể nhập môn lại lác đác không mấy. Bất kể nam nữ, muốn bước chân vào con đường tu hành, sáu tuổi đã phải bắt đầu chăm học khổ luyện, chín tuổi mà không thể thông khí hải, cuộc đời này đều không nhập môn được. Ngươi... nhìn ngươi ăn mặc không giống nhà nghèo khó, cớ sao hiện tại mới đến?"

Tả Lăng Tuyền trầm mặc một lát, thở dài:

"Cũng không phải mỗi người đều có thể thử nghiệm, khi ta ba tuổi, trong nhà từng mời cao nhân Tê Hoàng cốc tới xem cốt, nói ta trời sinh kinh mạch không thông, không có cách nào tu hành, bằng không thì đã sớm đến rồi."

Cô gái vận hắc y rõ ràng có chút bất ngờ, còn bất ngờ hơn cả việc nghe Tả Lăng Tuyền mười bảy tuổi mới mò tới bái sư học nghệ.

Con đường tu hành tuy cao thâm mạt trắc, người có thành tựu lác đác không mấy, nhưng cánh cửa lại chẳng hề cao. Cho dù là chó hoang ven đường, dưới cơ duyên xảo hợp mà chạm đến phương pháp, đều có thể tu thành chính quả, huống chi là người.

Việc này cũng giống như bắn cung vậy, mặc kệ bắn có chính xác hay không, chỉ cần chịu chăm học khổ luyện, kẻ ngu muội đến mấy cũng có thể luyện đến mức cầm được cung lên, trừ phi trời sinh là người tàn phế.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch