Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quá Mãng

Chương 47: Mười bốn năm công lực

Chương 47: Mười bốn năm công lực


Dốt đặc cán mai?

Ngô Thanh Uyển hơi sửng sốt, còn tưởng Tả Lăng Tuyền trêu đùa mình. Nàng cùng hắn đối mặt trong chốc lát, xác nhận biểu tình của hắn không phải giả vờ, bấy giờ mới kinh ngạc hỏi:

"Vậy vì sao ngươi lại đánh ngã Khương Di?"

Tả Lăng Tuyền dang tay ra:

"Ta từ năm ba tuổi đã bắt đầu luyện kiếm, mỗi ngày một ngàn kiếm, đến nay đã luyện mười lăm năm, võ nghệ cũng khá tinh thông. Người tu hành tuy có thể mượn lực lượng thiên địa để tăng cường sát lực, nhưng kinh nghiệm, kỹ xảo thì không thể mượn được. Công chúa luôn sống xa rời thực tế, đánh không lại ta là chuyện rất đỗi bình thường."

Ánh mắt Ngô Thanh Uyển đầy hồ nghi, hiển nhiên nàng không quá tin tưởng.

Các tu sĩ dưới cảnh giới Linh Cốc đều thuộc về luyện khí sơ kỳ, chủ yếu ôn dưỡng kinh mạch, khiếu huyệt. Quả thực bọn họ chưa có sát lực thông thần dời núi lấp biển, phi thiên độn địa, nhưng cũng không phải kẻ phàm trần có thể sánh ngang.

Khương Di đã đứng vững chân ở tầng thứ năm "Tử Cung" của luyện khí. Cho dù không cần bất kỳ chiêu thức nào, nàng ta nhảy một cái cũng có thể cao hơn một trượng, tùy tiện vung kiếm cũng có lực đạo mấy trăm cân, hơn nữa sức chịu đựng bền bỉ giúp nàng có thể chiến đấu gần nửa canh giờ.

Giang hồ thường nói "dốc hết toàn lực", nhưng kẻ luyện võ tầm thường chỉ rèn luyện thể chất thì lấy gì mà đánh?

Ngô Thanh Uyển nhíu mày suy tư thật lâu, vẫn không tin lời Tả Lăng Tuyền tự nhận là "dốt đặc cán mai". Nàng từ trên bệ đá đứng dậy, đi ra bãi đá trống trải bên cạnh thác nước, mở miệng nói:

"Ngươi hãy dốc hết toàn lực ra tay với ta, chớ giấu giếm điều gì. Ta cần xác định tài nghệ thực sự của ngươi, mới có thể an bài phương hướng tu luyện cho ngươi. Ta nghĩ ngươi hẳn cũng không muốn, giống như những tiểu oa nhi sáu, bảy tuổi kia, phải bắt đầu từ việc hái thuốc, bắt sâu chứ?"

Tả Lăng Tuyền hiểu Ngô Thanh Uyển nhất định là một cao thủ, hiển nhiên hắn rất nóng lòng muốn được chỉ điểm. Hắn đứng dậy, mang bội kiếm, đứng cách nàng mười bước, giơ tay lên ôm quyền:

"Đa tạ Ngô tiền bối chỉ điểm. Bất quá vãn bối vẫn xin nói trước một câu. Kiếm của ta rất nhanh, từ nhỏ đến lớn chưa từng thất bại một hiệp nào. Vãn bối ra tay toàn lực e rằng không thể thu lại, Ngô tiền bối chớ lơ là."

Ngô Thanh Uyển nghe thấy lời nói chứa đựng ý "lo lắng" ấy, nàng nháy mắt, quả thực thấy buồn cười:

"Tiểu hữu, ta chính là Trưởng lão phòng thứ năm của Tê Hoàng Cốc, sức chiến đấu đứng thứ năm trong Tê Hoàng Cốc, và nằm trong mười người đứng đầu của toàn bộ Đại Đan triều. Ngươi lại đang lo lắng an nguy của ta sao?"

"Ây..."

Tả Lăng Tuyền quả thực rất tự ngạo, nhưng chưa đến mức ngạo mạn như vậy. Hắn có vẻ áy náy gật đầu, sau đó giơ tay nắm chặt chuôi kiếm.

Chiều tà ngả về tây.

Bãi đá bên cạnh thác nước ầm ầm, trong khoảnh khắc này bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng.

Gió núi trêu đùa mái tóc đen dài, áo bào phần phật theo gió. Tả Lăng Tuyền tay cầm chuôi kiếm, đứng bất động.

Ban đầu Ngô Thanh Uyển hai tay khoanh hông, dáng đứng ưu nhã, nhưng khi nhìn thấy tư thái của Tả Lăng Tuyền, trong lòng nàng có chút kinh ngạc.

Lúc nãy khi Tả Lăng Tuyền trò chuyện, nàng chỉ cảm thấy hắn có tri thức, hiểu lễ nghĩa, hoàn toàn không cảm nhận được chút sắc bén nào.

Nhưng giờ phút này, Tả Lăng Tuyền trước mặt nàng, lại dường như biến thành một người khác hoàn toàn.

Thân như cổ mộc nghìn năm đứng trên đỉnh núi, mặc cho cuồng phong bão táp vùi dập, hắn vẫn bất động.

Ánh mắt sắc bén như kiếm, kiếm phong ẩn mà không lộ, thậm chí khiến Ngô Thanh Uyển cảm thấy chói mắt!

Ngô Thanh Uyển không cảm nhận được khí tức trên thân Tả Lăng Tuyền lưu chuyển, nhưng phong mang sắc bén này lại có lực xuyên thấu, khiến nàng tự mình trải nghiệm được.

Nàng hoàn toàn không hiểu, một vãn bối nhỏ tuổi như vậy, làm sao lại biểu lộ ra loại khí thế này trước mặt nàng. Nếu là người có định lực thấp hơn nàng một chút, e rằng chỉ cần nhìn ánh mắt này, đã muốn tránh né mũi nhọn.

So với sự kinh ngạc của Ngô Thanh Uyển, Tả Lăng Tuyền đối diện lại chẳng có nhiều ý nghĩ như vậy.

Bởi vì hắn tâm vô tạp niệm!

Tả Lăng Tuyền từ thuở tập tễnh biết đi, sau khi biết trên đời này có cao nhân phi thiên độn địa, liền lập chí muốn lên đỉnh núi chiêm ngưỡng cảnh sắc chưa từng thấy qua.

Đường tu hành không có lối mà vào, vậy thì tự mình luyện.

Cho dù cả đời không thể thành tiên, hắn cũng phải nhờ vào kiếm trong tay mà giết sạch kẻ trên đời dám tự xưng "Tiên".

Ý nghĩ này có lẽ có vẻ viển vông, nhưng trên đời này e rằng không một ai, sau khi biết bản thân là người của hai thế giới, còn cam tâm chấp nhận sự bình thường.

Tả Lăng Tuyền từ nhỏ đã ôm ấp ý nghĩ như vậy, bởi vậy hắn dốc hết sức đào xới tiềm lực bản thân.

Mỗi ngày một ngàn kiếm, nghe rất đơn giản, nhưng Tả Lăng Tuyền không phải mỗi ngày chỉ đơn thuần đâm một ngàn kiếm. Hắn chỉ luyện một thức "Trung bình thứ".

"Trung bình thứ" chính là chiêu kiếm đơn giản nhất trong kiếm kỹ, nhằm thẳng trung tuyến mà đâm, kiếm, tay, vai tạo thành một đường thẳng là được. Nhưng đơn giản không có nghĩa là cấp thấp.

Ngược lại, sự giản đơn hàm ý ít sơ hở, hàm ý sự trực tiếp.

Tả Lăng Tuyền có vốn liếng tri thức phong phú, cũng từng xem qua không ít võ học bí tịch, cuối cùng tự mình tổng kết ra một đạo lý: võ học chính là kỹ thuật giết người. Bất kể chiêu thức có phức tạp, tuyệt diệu đến đâu, mục đích cuối cùng cũng là để giết người.

Mà để giết người, một kiếm là đủ rồi. Chỉ cần dùng tốc độ nhanh nhất, đâm thanh kiếm vào vị trí chuẩn xác nhất là được.

Những chiêu thức hư hư thật thật trên kiếm phổ, kỳ thực cũng chỉ để làm nền cho một kiếm kết thúc chiến cuộc này.

Bởi vậy, Tả Lăng Tuyền chỉ luyện một kiếm cuối cùng này. Mỗi một kiếm đều nghiêm khắc hơn, nhanh hơn một chút, chính xác hơn một điểm so với lần trước. Cứ thế mà luyện một ngàn kiếm mỗi ngày, ngày qua ngày suốt mười bốn năm.

Kiếm của hắn giờ đây thực sự rất nhanh. Tả Lăng Tuyền kỳ thực bản thân hắn cũng không biết, bởi vì khi xuất kiếm, hắn hoàn toàn không để ý tới điều gì khác, toàn thân tâm đều đặt vào một kiếm trong tay này.

Gió núi vù vù, thác nước ầm ầm.

Thời gian rất ngắn, nhưng dường như lại rất dài.

Ngô Thanh Uyển cảm thấy Tả Lăng Tuyền có điểm khác biệt. Nàng coi mình là sư trưởng, muốn giữ thái độ khảo hạch, chứ không hề có ý đối địch trực diện. Nhưng bản năng vẫn khiến nàng vô thức buông đôi tay đang khoanh lại, đổi thành thế đứng thích hợp để phát lực.

Ngay khi tư thế của Ngô Thanh Uyển thay đổi trong nháy mắt!

Táp ——

Chưa từng nhìn thấy kiếm ra khỏi vỏ khi nào, mũi kiếm sắc bén đã tới trước người.

Tiếng kiếm minh như rồng gầm, tựa hồ át hẳn tiếng thác nước ầm ầm sau lưng, khiến thiên địa cũng vì đó mà tĩnh lặng.

Đồng tử Ngô Thanh Uyển đột nhiên co lại, tạp niệm trong lòng nàng cũng tan biến hết vào khoảnh khắc này.

Tả Lăng Tuyền thân theo kiếm tiến, tay áo cơ hồ bị kình phong xé rách, lưỡi kiếm cùng ánh mắt hắn không hề rung động chút nào, cho đến khi mũi kiếm đâm rách vạt áo của Ngô Thanh Uyển.

Ngô Thanh Uyển là người tu hành, nhưng cũng không phải cao nhân đắc đạo, nàng cũng có thân thể phàm thai như người thường. Bị một kiếm này đâm xuyên ngực, cho dù không chết cũng sẽ trọng thương.

Nhưng Tả Lăng Tuyền có biết dừng tay không?

Sẽ không.

Bởi vì bản thân hắn cũng không kịp phản ứng. Hắn chỉ dốc hết toàn lực triển khai sở học, bản năng xuất kiếm đã nhanh hơn suy nghĩ, nào có cơ hội thu kiếm.

Nếu Ngô Thanh Uyển không ngăn được, chờ Tả Lăng Tuyền phát giác, chỉ sợ đã là lúc mũi kiếm xuyên tim nàng.

Bất quá, Ngô Thanh Uyển tu luyện mấy chục năm, thân là một trong ngũ đại chưởng phòng của Tê Hoàng Cốc, cũng không thể chết dễ dàng như vậy. Nàng quả thật có chút khinh địch lơ là, nhưng khoảng cách mười bước, đủ để nàng ứng phó.

Ngay khi Tả Lăng Tuyền ngang nhiên tấn công, mũi kiếm đâm vào vạt áo nàng trong khoảnh khắc, Ngô Thanh Uyển hai tay đã chắp lại trước ngực, chuẩn xác không sai kẹp chặt lấy lưỡi kiếm.

Trường kiếm lúc nãy còn có thế không thể cản phá, bỗng nhiên ngưng trệ giữa đôi chưởng, tựa như toàn lực đâm vào một miếng sắt, không thể tiến thêm nửa tấc.

Lực đạo đâm tới quá lớn, mũi kiếm khó mà tiến thêm, khiến lưỡi kiếm tinh xảo trong nháy mắt cong oằn, uốn cong thành một vòng tròn.

Ngô Thanh Uyển vội vàng xoay người né tránh sang một bên, đùi phải như một roi thép, quất mạnh vào má Tả Lăng Tuyền. Chiếc chân dài làm chiếc váy bay lên, giữa không trung vung ra, giống như một dải màn nước màu xanh, đôi giày trắng tinh phía trước nhất, trực tiếp tạo thành một tiếng nổ lớn.

Ba ——

Cú đá này nếu đá trúng, đầu Tả Lăng Tuyền chắc chắn sẽ biến thành dưa hấu nát.

May mắn thay Tả Lăng Tuyền không kịp thu lại kiếm, còn Ngô Thanh Uyển thì có thể.

Trên bãi đá, hai người vừa bùng nổ thế đối đầu lại đồng thời im bặt lại.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch