Sau khi Trương đồ tể gói kỹ nửa cân mắt heo bằng giấy dầu, hắn lau hai tay vào tạp dề rồi mới đưa cho Nhậm Thanh.
"A Thanh, tiền bạc thì không cần đâu."
"Sao có thể như thế được, Trương đại ca khách khí quá."
Nhậm Thanh cười khước từ, hắn lấy ra mấy đồng tiền lẻ nhét mạnh vào tay Trương đồ tể, đồng thời vô tình hay hữu ý chạm vào đối phương một cái.
Thông tin hiển thị cho thấy Trương đồ tể còn mười lăm năm thọ nguyên, cũng không nắm giữ bất kỳ thuật pháp nào, quả thực không liên quan gì đến Vô Mục Pháp.
Nhậm Thanh thở phào nhẹ nhõm nhưng lại có chút kiêng dè. Hắn có thể nhìn ra từ trong « Vô Mục Pháp » rằng Bách Mục lão tăng rất tôn sùng mắt người. E rằng trong điều kiện tu luyện bình thường, tu sĩ Vô Mục Pháp một khi đã nếm thử mắt người thì rất có thể sẽ lún sâu vào đó mà không thể tự dứt ra được.
Muốn kiểm chứng cũng rất đơn giản, chỉ cần tìm hiểu xem gần đây trong thành Tam Tương có ai bị móc mắt hay không là có thể hiểu rõ. Có điều, nhân mạch của hắn trong nha môn thực sự quá hạn hẹp.
Nhậm Thanh tìm một quán mì ăn cho no bụng, thấy trời sắc dần tối liền đứng dậy quay về nha môn. Tại tường viện Hỏa Công Đường, từng luồng khói trắng lượn lờ bay ra, xem chừng Lý Miên và hai người kia đã bắt đầu hỏa táng đợt tử thi mới.
Nhậm Thanh lên tiếng chào hỏi một câu, sau đó xách thùng nước giếng đi vào sương phòng. Trước tiên, hắn đem mắt heo ngâm vào nước giếng để khử bớt máu loãng, tránh cho việc không thể nuốt trôi. Tiếp đó, hắn ngồi trên giường, nhắm mắt chìm vào minh tưởng.
Nửa nén hương sau, Nhậm Thanh thở dài mở mắt, hắn bóp trán trầm mặc không nói, hồi lâu mới không nhịn được mà lẩm bẩm: "Xem ra đi đường tắt cũng có tai hại, mãi mà không thể tiến vào trạng thái tu hành."
Trong tình huống bình thường, sau khi nuốt con mắt bốn mươi chín ngày, người tu luyện sẽ phải trải qua bóng tối mọi lúc mọi nơi, khi đó việc quan tưởng lại cực kỳ dễ dàng. Nhậm Thanh thì hoàn toàn ngược lại, quá trình hắn nắm giữ Vô Mục Pháp quá ngắn ngủi, dẫn đến việc không tìm thấy phương hướng. Hơn nữa, tâm tình càng nôn nóng thì lại càng dễ ảnh hưởng đến trạng thái.
Nhậm Thanh dứt khoát thử trước hiệu quả kéo dài thọ mệnh của mắt heo, biết đâu có thể tìm thấy thời cơ. Hắn mượn ánh trăng xuyên qua cửa sổ, ngắm nghía những con mắt heo trong suốt, do dự một lát rồi ném thẳng vào miệng, sắc mặt đỏ bừng.
Mất vài hơi thở, Nhậm Thanh mới khó khăn nuốt xuống bụng, dư vị hôi thối trong miệng khiến hắn suýt chút nữa nôn ra. May mà mắt heo Trương đồ tể đưa còn khá tươi nên không gây khó chịu cho cơ thể.
Mắt heo hóa thành luồng nhiệt khí trong bụng, nhanh chóng lan tỏa khắp toàn thân, một cảm giác sảng khoái ập đến. Nhậm Thanh ngồi xếp bằng ngay tại chỗ. Hắn bắt đầu tu luyện Vô Mục Pháp một cách tự nhiên, xung quanh lại bị bóng tối bao trùm, những tiếng sột soạt vang lên từ trong góc tối.
Nhậm Thanh cảm nhận được luồng khí nóng từ kỳ kinh bát mạch bị đôi mắt hấp thụ, sinh ra cảm giác đau nhức âm ỉ. Nhưng khi tu luyện đi sâu vào, động tĩnh trong bóng tối càng thêm rõ ràng, giống như có người đang xì xào bàn tán...
Nhậm Thanh vô thức nhíu mày, tiếng bước chân quen thuộc lại xuất hiện, chậm rãi tiến gần đến chỗ hắn. Nhậm Thanh do dự không biết có nên kết thúc tu luyện hay không, chính vào khoảnh khắc ấy, tiếng bước chân đã đến trong phạm vi mười thước.
"Nha sai! ! !"
Cửa gỗ sương phòng bị gõ dồn dập, giọng nói lo lắng của Lý Miên truyền vào.
Nhậm Thanh lập tức bị bừng tỉnh, bóng tối xung quanh rút đi như thủy triều, sau lưng hắn ướt đẫm mồ hôi lạnh do tu luyện. Xem ra loại công pháp quỷ dị này nhất định phải kiểm soát tốt thời gian, nếu đắm chìm quá sâu chắc chắn sẽ xảy ra chuyện không thể khống chế...
Hắn ổn định tâm thần, vọng ra cửa hỏi: "Có chuyện gì?"
"Nha sai, thi thể sống dậy rồi! ! !"
Nhậm Thanh kinh hãi, không màng đến mồ hôi đầy mình, thậm chí còn chưa kịp kiểm tra sự thay đổi của thọ nguyên sau khi nuốt mắt heo, hắn lập tức mở cửa xông ra ngoài.
"Thi thể nào? Là cái xác này sao?!!"
"Chính là cái xác mang tới hồi trưa, hơn nữa những thi thể còn lại cũng có chút không bình thường..." Lý Miên sợ đến mức nói năng lắp bắp.
Đầu hôm, ba người bọn hắn luân phiên trông coi lò hỏa táng vẫn ổn thỏa, không ngờ lúc chuẩn bị vận chuyển thi thể lại xảy ra sai sót. Thi thể của chưởng quỹ tiệm sách không một dấu hiệu báo trước đã đứng dậy rời khỏi đình thi phòng, chỉ vài bước chân đã biến mất trong đêm tối.
Nhậm Thanh giật lấy lồng đèn trên tay Lý Miên, sải bước thật nhanh hướng về đình thi phòng, vừa đi vừa nghe Lý Miên kể lại sự việc. Chỉ vài bước đã tới trước cửa, Lý Hằng và Tiểu Vũ thấy Nhậm Thanh đến thì vội vàng lùi ra sau.
Vừa vào cửa, Nhậm Thanh liền dùng ngón tay cấu mạnh vào eo để giữ tỉnh táo. Những xác chết hỏa công còn lại vẫn giữ nụ cười quỷ dị, đồng thời mở trừng mắt nhìn chằm chằm ra phía cửa với ánh mắt quái đản. Cái giá để thi thể chưởng quỹ tiệm sách giờ đã trống không, xung quanh vương vãi những mảnh vải bố bọc xác.
Nhậm Thanh vận dụng thị lực được tăng cường từ Vô Mục Pháp để quan sát kỹ lưỡng, hắn phát hiện một dãy dấu chân máu kéo dài từ đình thi phòng ra bên ngoài. Nếu bây giờ báo cho nha môn, hắn chắc chắn phải chịu trách nhiệm, rất có thể sẽ mất chức nha dịch, mà thực lực của hắn hiện giờ tại thành Tam Tương căn bản không đủ để tự bảo vệ mình.
Nhậm Thanh hạ quyết tâm nói: "Tiểu Vũ, ngươi đi cùng ta tìm cái xác đó, Lý Miên và Lý Hằng ở lại đây canh giữ, nhớ kỹ chớ có hành động thiếu suy nghĩ."
Anh em nhà họ Lý gật đầu, bọn hắn nơm nớp lo sợ nhìn chằm chằm vào đình thi phòng, không dám lơ là.
Nhậm Thanh quay đầu hỏi Tiểu Vũ: "Vẫn ổn chứ?"
Tiểu Vũ nghiến răng đáp: "Không sao, Thanh ca."
"Vậy đi."
Nhậm Thanh vội vã lần theo vết máu, nhưng lúc rời khỏi sân, hắn lại quay ngược vào phòng bốc một nắm mắt heo mang theo. Hai người lần theo vết máu đi vòng vèo, vị trí Hỏa Công Đường vốn dĩ đã hẻo lánh, không ngờ hướng thi thể đi tới còn vắng vẻ hơn.
Những hạt sương ẩm ướt rơi từ kẽ lá xuống người bọn hắn, cái lạnh buốt dần thấm vào xương tủy. Một bức tường cao khoảng sáu bảy mét hiện ra trước mắt.
"Đây là tường bao khu phía Tây của nha môn."
"Thanh ca, đằng kia..."
Tiểu Vũ chỉ về góc tường, một bóng người đang đứng bất động quay mặt vào tường, khiến người ta lạnh cả sống lưng. Nhậm Thanh nhìn chằm chằm bóng người đó, cố gắng nhìn cho rõ. Thi thể đã tan nát không còn ra hình thù, trên người vẫn còn vương vài mảnh vải bố, đôi mắt trống rỗng vô hồn, từng giọt huyết lệ chảy dài xuống.
"Thanh ca, giờ tính sao?"
Nhậm Thanh lấy hết can đảm tiến lại gần. Hắn đi quanh thi thể vài vòng nhưng không phát hiện điều gì bất thường, dùng tay đẩy nhẹ một cái thì cái xác đã mềm nhũn đổ rạp xuống đất. Nhậm Thanh liếc nhìn hướng mà thi thể vừa đối mặt, chẳng lẽ kẻ sở hữu trăm mắt đang âm thầm săn mồi khiến cho thi thể bạo động?
"Khiêng về rồi nói sau."
Nhậm Thanh nhét toàn bộ nắm mắt heo vào miệng, mùi vị khó chịu khiến hắn trợn ngược mắt. Trời quá tối nên Tiểu Vũ không thấy rõ Nhậm Thanh đang ăn gì, chỉ cảm thấy miệng đối phương đầy máu tươi.
Mắt heo nhanh chóng được tiêu hóa, trên đỉnh đầu Nhậm Thanh bốc lên luồng nhiệt khí. Hắn cùng Tiểu Vũ một trước một sau khiêng thi thể theo đường cũ quay về Hỏa Công Đường. Đi được nửa đường, thi thể lại xảy ra dị động.
Tiểu Vũ run rẩy nhắc nhở: "Thanh ca, cái xác gác tay lên vai huynh rồi."
Nhậm Thanh đi phía trước nên không phát hiện đôi tay thi thể đã vòng qua cổ hắn, không rõ là vô tình hay cố ý. Đôi mắt hắn đỏ rực, nỗi sợ hãi từng trải qua khi tu luyện đã tôi luyện cho hắn một tinh thần vững vàng.
"Mẹ kiếp."
Lúc này trời đã lờ mờ sáng, nếu không kịp quay về Hỏa Công Đường thì rất có thể sẽ bị phát hiện.