Chương 39: Ngươi mây đen che đỉnh, kiếp nạn sắp giáng xuống đầu rồi.
"Là ngươi đang làm ồn ta ngủ sao?"
Tên ăn mày mở đôi mắt lim dim, không kiên nhẫn mắng: "Khóc, khóc cái gì mà khóc!"
"Chẳng phải chỉ là chết một tên nam nhân thôi sao? Nam nhân trong thiên hạ đâu đâu cũng có, chết một tên thì tìm tên khác là được, khóc cái thá gì!"
"Cầu lão thần tiên cứu mạng!"
Người phu nhân chỉ biết liên tục dập đầu cầu khẩn.
Tên ăn mày kia vốn dĩ đang vô cùng thiếu kiên nhẫn, hắn nhìn nữ nhân trẻ tuổi vài cái, liền bỗng nhiên cười nói: "Hắc hắc, ngươi thấy tên ăn mày ta thế nào?"
"Bàn về tướng mạo, ta còn khôi ngô hơn nhiều so với cái thây ma chồng ngươi, chết thì cũng đã chết rồi, hay là ngươi đi theo ta đi?"
Những lời này của tên ăn mày ngay lập tức khiến người xung quanh phỉ nhổ và giận dữ mắng nhiếc, họ nói hắn quá vô liêm sỉ, dám lợi dụng lúc người ta gặp nạn mà trêu chọc quả phụ như vậy.
"Làm loạn cái gì mà làm loạn? Có bản lĩnh thì các ngươi tới cứu hắn đi?"
Tên ăn mày không chút xấu hổ, ngược lại còn chỉ tay vào đám người xung quanh chửi ầm lên: "Không có bản sự đúng không? Vậy thì cút sang một bên cho ta!"
Lời này của hắn nhất thời chọc giận một vài người đang đầy bụng căm phẫn, có mấy gã hán tử cường tráng xắn tay áo muốn xông lên giáo huấn hắn. Nhưng họ đã bị đồng bạn bên cạnh giữ chặt lại. Giữa thanh thiên bạch nhật mà tụ tập ẩu đả là một trọng tội.
Lúc này, người phụ nữ trẻ đỏ bừng mặt, không rõ là vì hổ thẹn hay vì giận dữ. Tên ăn mày dương dương tự đắc, khinh thường liếc mắt nhìn mọi người xung quanh một vòng.
Sau đó, con ngươi của hắn đảo một vòng, cười hắc hắc, cổ họng đột nhiên nhấp nhô, phát ra những âm thanh quái dị khiến người ta buồn nôn. Ngay sau đó, hắn "phì" một cái, khạc ra một bãi đờm màu vàng xanh, nâng trong lòng bàn tay rồi đưa tới trước miệng người phu nhân: "Nói thật cho ngươi biết, gã chồng này của ngươi đã chết hẳn rồi, ta cũng không có bản sự cứu sống."
"Nhưng để hắn sống lại, cùng ngươi nối lại tình cảm phu thê thêm mấy ngày, sau đó trả lại cho hắn một cái toàn thây để an táng tử tế thì vẫn có thể."
"Có điều tên ăn mày ta đã từng giúp hắn một lần, chính hắn không nghe lời ta khuyên nên mới mất mạng, hoàn toàn là tự chuốc lấy họa. Giờ muốn ta cứu thì cũng không thể cứu không công được."
"Nếu ngươi có thể ăn thứ này, chứng minh ngươi không chê tên ăn mày ta, đồng ý để ta làm nam nhân của ngươi, thì ta sẽ cứu sống gã chồng chết tiệt này của ngươi, cho hai người nối lại tình xưa thêm mấy ngày."
Bãi đờm này khiến Giang Chu và những người xung quanh chỉ nhìn một cái thôi đã thấy cổ họng nhộn nhạo, suýt chút nữa là nôn mửa. Người phu nhân trẻ tuổi không chỉ cảm thấy buồn nôn, mà còn bị mùi hôi thối xông lên khiến nàng gần như muốn ngất lịm đi.
"Khinh người quá đáng!"
"Vị phu nhân kia, chớ có để ý tới tên ăn mày điên này!"
"Đúng vậy! Rõ ràng là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, giữa thanh thiên bạch nhật sao có thể sỉ nhục trêu chọc phu nhân như thế?"
"Đi báo quan! Để Đề Hình Ti tới bắt cái thứ bẩn thỉu này đi!"
Đám dân chúng vây quanh mắng nhiếc không ngừng. Người phụ nữ trẻ tuổi khóc lóc nức nở. Nhưng nghĩ tới lời sư trưởng của trượng phu, nàng lại nhìn cái xác thê thảm của trượng phu đang nằm bên cạnh. Ít nhất hắn còn có thể sống thêm được vài ngày, hơn nữa còn có thể giữ được toàn thây cho trượng phu, dù sao như vậy cũng xem như giữ được thể diện.
Nghĩ đoạn, nàng dứt khoát nhắm mắt lại, giật lấy vật bẩn thỉu trong tay tên ăn mày rồi ngửa đầu nuốt sạch. Nàng chỉ cảm thấy một thứ giống như búi bông lăn xuống cổ họng.
"Ha ha ha ha, không ngờ tên ăn mày này đời này còn có thể nhận được sự chân thành từ mỹ nhân, thế là đủ rồi, đủ rồi."
"Ha ha ha ha!"
Chỉ thấy dưới gốc hòe xanh, tên ăn mày đã biến mất không để lại dấu vết, chỉ nghe thấy tiếng cười to cứ thế xa dần.
Người phụ nữ trẻ mặt đầy vẻ xấu hổ và giận dữ, nàng chỉ nghĩ rằng tên ăn mày cố ý trêu đùa để nhục nhã mình. Nàng càng nghĩ càng thấy thẹn, càng nghĩ càng thấy giận, suýt chút nữa là ngất ngay tại chỗ. Chợt cảm thấy lồng ngực ngứa ngáy lạ thường, nàng không nhịn được mà ho khan dữ dội. Cổ họng nhấp nhô, nàng lại ho ra chính cái thứ màu vàng xanh vừa nuốt vào khi nãy.
Đám người vây quanh thốt lên đầy kinh ngạc. Hóa ra vật bẩn thỉu kia rơi vào lồng ngực trống rỗng của cái xác đẫm máu, vậy mà lại biến thành tim phổi lục phủ ngũ tạng. Tim gan đập thình thịch, lồng ngực bị xé toác chậm rãi khép lại, thậm chí trên thân thể cũng dần dần mọc ra lớp da mới.
Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, Ngũ thư sinh đã khôi phục lại hình dáng như khi còn sống, chỉ còn lại một vết sẹo nhỏ trước ngực. Người phụ nữ trẻ vui mừng đến phát khóc, vội vàng cởi áo gai ra choàng lên người trượng phu của mình.
Giang Chu cũng nhìn đến ngây cả người. Người chết sống lại, tái tạo thân thể? Đây đúng thực là thủ đoạn của thần tiên. Cảnh tượng diễn ra ngay trước mắt khiến hắn vô cùng chấn động, không lời nào tả xiết.
Có điều, thủ đoạn của tên ăn mày này tuy kinh người nhưng nhân phẩm lại khiến Giang Chu không dám tán đồng. Muốn giúp người thì giúp, không giúp thì thôi, lại dùng thủ đoạn ghê tởm như vậy thì thực sự không cần thiết. Loại người này hắn đã thấy quá nhiều trong tiểu thuyết và phim ảnh, chẳng qua cũng chỉ để thể hiện mình là kỳ nhân dị sĩ có hành vi khác người, kiểu "mọi người đều say riêng mình ta tỉnh", ra vẻ ta đây hơn người một bậc mà thôi.
Xem hết náo nhiệt, đám người cũng dần giải tán, tuy nhiên chuyện kỳ lạ này vẫn khiến mọi người bàn tán xôn xao. Giang Chu thấy vợ chồng Ngũ thư sinh dắt díu nhau rời đi thì cũng quay bước trở về.
Bỗng nhiên, bên tai hắn truyền đến một tiếng cười: "Tiểu tử, ngươi mây đen che đỉnh, chẳng mấy ngày nữa tất có kiếp nạn giáng xuống đầu đấy."
Giang Chu cau mày, bước chân hơi khựng lại rồi lập tức khôi phục như thường, không hề dừng bước. Âm thanh này hắn đã nhận ra, chính là của tên ăn mày lúc nãy. Thật là cố tình làm vẻ thần bí, hắn vẫn không chịu buông tha cho hắn.
"Tiểu tử, lẽ nào ngươi không sợ chết sao?"
Âm thanh truyền vào tai mang theo vài phần kinh ngạc. Giang Chu chỉ cảm thấy hoa mắt, phía trước không xa có một cái cây, một tên ăn mày bẩn thỉu đang nằm vắt vẻo trên cành cây, cười hì hì nhìn hắn.
Ai... Mặc dù hắn không thích tác phong của tên ăn mày này, nhưng đối phương rõ ràng là một vị cao nhân mà hắn không thể đắc tội. Hắn đành phải nở nụ cười nói: "Tiền bối có lời gì chỉ giáo ta sao?"
"Hắc hắc."
Tên ăn mày hai tay ôm ngực, mắt nhìn lên trời: "Chỉ giáo ngươi? Tại sao ta phải chỉ giáo ngươi? Ngươi là gì của lão tăng ta?"
Lão tăng? Giang Chu nhìn kỹ lại mới phát hiện tên ăn mày này đầu tóc bù xù, chân trần áo rách, khó lòng che hết thân thể, nhưng trước ngực xác thực có treo một chuỗi phật châu. Chỉ là chuỗi hạt dính đầy dầu mỡ đen sì, gần như cùng một màu với da thịt của hắn, nếu không để ý kỹ thì đúng là không nhìn ra được.
"Vậy tiền bối thấy tiểu tử xương cốt tinh kỳ, có tuyệt thế bí tịch muốn bán cho ta để ta đi cứu vớt thiên hạ sao?"
Giang Chu không có ý định dựa dẫm vào những vị cao nhân kỳ quái này, nên chỉ thuận miệng nói đùa một câu mà chẳng ai hiểu được. Chẳng phải nói, tên ăn mày này quả thực có vài phần hình tượng giống như vậy.
"Bán cho ngươi tuyệt thế bí tịch?" Tên ăn mày quả nhiên sững người, hoàn toàn không hiểu ý hắn.
"Ừm..." Giang Chu nhìn hắn dùng bộ móng tay đen nhẻm gãi gãi mái tóc như tổ chim, lộ ra vẻ trầm tư, dường như hắn đang thực sự cân nhắc tính khả thi của câu nói này.
Sau đó hắn lộ vẻ mừng rỡ, miệng lẩm bẩm: "Thú vị, thú vị, thú vị!"
"Tiểu tử! Cốt cách của tiểu tử ngươi còn kém xa lắm, với cái thân hình mảnh khảnh này của ngươi, dù có tuyệt thế bí tịch thật thì đưa ngươi luyện cũng chỉ là chà đạp mà thôi! Còn muốn cứu vớt thiên hạ sao?"
"Đổi thành người khác, dù ngươi có dập đầu đến vỡ đầu cũng chẳng có ai chịu truyền thụ chân pháp cho ngươi đâu."
Tên ăn mày ngẩng đầu đánh giá hắn một lượt, khinh thường nói: "Nhưng lão tử đây cứ thích làm những việc khiến người ta không ngờ tới, không đoán ra được! Cứ theo lời ngươi nói đi, lão tăng sẽ bán tuyệt thế bí tịch cho ngươi!"
Giang Chu: "..."
Tên này ăn nói bừa bãi, lúc thì tự xưng lão tử, lúc lại tự xưng lão tăng. Hắn vừa gật gù đắc ý vừa như đắm chìm trong thế giới của riêng mình, trông thật điên điên khùng khùng. Giang Chu không màng đến lợi lộc từ hắn, càng không muốn rước lấy phiền phức, liền chậm rãi bước đi, định đổi hướng khác để rời khỏi.